Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi
Chương 11: Thiết lập liên lạc
Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong nhà, bầu không khí ấm cúng, chan hòa.
Kỳ Hòa đang nấu món cà ri khoai tây sốt kem.
Phòng bếp thông với phòng khách, nằm đối diện phòng khách.
Nhóm Mạc Giai Ngôn ngồi quanh trên sô pha, Du Thiên Tinh thì đang mải mê gỡ hạt hướng dương, trông vô cùng hứng thú.
Ở cửa vang lên tiếng động, là Diệp Di tới.
Mạc Giai Ngôn thò đầu ra, "Đội trưởng."
Diệp Di bước tới, đặt túi táo lên bàn rồi cũng ngồi xuống, cô "ừm" một tiếng. Sau đó liếc nhìn xung quanh, có vài người quen cũng có người không quen.
Cô dừng lại một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói, "Lúc nãy lên đây, tôi có gặp thượng tá Diêm."
Mạnh Nghiên gật đầu rất tự nhiên, "Ồ ồ, anh Diêm ấy à."
Chu Tử Thiên cũng hớn hở nói, "Lúc tôi đến cũng có gặp ảnh đó, còn nói với ảnh là tôi đi trước..."
Chưa kịp nói hết câu, trong phòng khách im lặng hai giây.
"Khoan nha, 'lúc lên đây'?"
"Tức là sao, lúc lên đây thì gặp?" Mạnh Nghiên nuốt khan, liếc nhìn về phía cửa, "Anh ấy... Không vào cùng sao?"
Diệp Di không nói gì hết.
Mọi người đồng loạt hít vào một hơi: Đừng nói là chưa mời Diêm Xuyên Bách đấy chứ!?
Một loạt ánh mắt đồng loạt quay sang —
Kỳ Hòa ngẩng đầu từ trong bếp lên, "lạch cạch" gọt thêm hai miếng củ cải, "Sao vậy?"
Chu Tử Thiên thầm nghĩ, với quan hệ giữa anh Diêm và Kỳ Hòa, đã đích thân đến đón người về căn cứ rồi, sao đến lúc ăn lại không gọi anh ấy chứ... Hắn dò hỏi, "Cậu mời những ai vậy? Đã đến đủ chưa?"
Kỳ Hòa vẫn tiếp tục "lạch cạch", "lạch cạch" gọt củ cải, "Không để ý lắm, chỉ bấm gửi hàng loạt trong danh bạ thôi."
"..."
Lại có một sự im lặng còn nặng nề hơn bao trùm lấy căn hộ.
Chẳng lẽ, giờ hai người họ không còn liên lạc với nhau sao?
Giữa sự im lặng chết chóc ấy, Mạnh Nghiên đột nhiên "Á!" lên một tiếng như sực tỉnh, làm Du Thiên Tinh giật nảy mình, hạt hướng dương trong tay cũng rơi cái bẹp xuống đất. Mạnh Nghiên bật dậy, vội vàng bào chữa, "Tin nhắn là do tôi gửi giùm! Tôi không chú ý, chắc lỡ tay bỏ sót người —"
Cô tự vỗ vào tay mình một cái, "Ây da, cái tay hư này!"
Mọi người: "..."
Kỳ Hòa đang gọt củ cải: "..."
Mạnh Nghiên lén lút nhìn sang, "Vậy có, muốn rủ thêm anh ấy không?"
Dù sao mọi người cũng đều đã gặp anh ấy rồi. Thà Diêm Xuyên Bách không biết thì không sao, chứ đã biết rồi thì ngại muốn chết.
Kỳ Hòa vẫn tiếp tục gọt củ cải, gật đầu đại khái, "Vậy thì rủ đi."
Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lại xuất hiện một vấn đề mới: Bọn họ ai cũng được mời từ trước, giờ mới đi gọi Diêm Xuyên Bách thì kiểu "chữa cháy" này cũng quá lộ liễu rồi.
Mạnh Nghiên là người biết rõ lý do thật sự của sự "thiếu sót", hỏi: "Hmm, vậy, nói sao đây ta?"
Kỳ Hòa dừng tay, suy nghĩ một chút.
Hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Ta có ý này.]
Kỳ Hòa chăm chú lắng nghe, "Ngươi nói đi."
Hệ thống vẫn cố gắng cứu vãn cốt truyện và thiết lập nhân vật: [Vì muốn mời một người nên mời tất cả mọi người. Vì muốn ôm một người nên ôm tất cả mọi người. Ngài cứ nói không phải là không mời anh ấy, mà là để dành đến phút cuối — Anh ấy là người quan trọng nhất, là điều ngài ấp ủ tận đáy lòng không thể nói thành lời.]
Cạch, con dao lại cắt thêm miếng củ cải.
Kỳ Hòa tấm tắc khen, "Hóa ra ngươi chính là Bàng Thống." Ngọa Long Phượng Sồ của ta.
[1] Bàng Thống (庞统): Tự là Phượng Sồ, là một trong hai quân sư thiên tài thời Tam Quốc, người kia là Gia Cát Lượng (tự Ngọa Long). Hai người thường được nhắc cùng nhau. Kiểu "Ngươi đúng là quân sư thần sầu của ta, âm mưu mưu mẹo đầy mình".
Hệ thống: [...]
Kỳ Hòa hướng ra phòng khách, "Không cần gửi tin nhắn nữa, nói cơm sắp xong rồi, bảo anh ấy xuống ăn cơm thôi."
Du Thiên Tinh đứng dậy, vỗ tay, "Tôi có quyền sử dụng thang máy, để tôi lên gọi anh ấy ha~"
Nói xong cũng ung dung đi ra cửa.
.
Ba phút sau, cửa lại mở ra.
Du Thiên Tinh dẫn Diêm Xuyên Bách xuống.
Ở cửa vang lên tiếng động, Kỳ Hòa vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của Diêm Xuyên Bách từ nửa phòng khách. Ánh mắt Diêm Xuyên Bách sâu thẳm, như cười mà không cười.
Kỳ Hòa rất tự nhiên đón tiếp anh, "Đến sớm không bằng đến đúng lúc. Đồ ăn vừa mới nấu xong luôn, anh đi rửa tay rồi ăn cơm thôi."
Diêm Xuyên Bách đi tới, quay lưng về phía phòng khách, đứng cạnh bồn rửa tay bên cạnh cậu. Giọng anh không nhanh không chậm, hòa lẫn vào tiếng nước chảy, "Cảm ơn cậu đã để tôi đến đúng lúc như thế này."
"Không cần khách sáo, sự tinh tế cũng là một trong nhiều phẩm chất đáng khen của tôi mà."
Diêm Xuyên Bách ngước mắt lên, khẽ cười.
Kỳ Hòa suy đoán, "Hình như anh có chút cảm xúc gì đó với tôi thì phải."
Tiếng nước tắt, Diêm Xuyên Bách thản nhiên lau tay, "Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi thì có thể có cảm xúc gì với cậu chứ?"
"Không có thì tốt."
Kỳ Hòa đưa cho anh một nồi khoai hầm, nói: "Quả thật anh đến rất đúng lúc, phiền anh bưng món này ra giúp tôi nhé."
Diêm Xuyên Bách nhìn thoáng qua, không nói gì, nhận lấy rồi mang ra ngoài. Mạnh Nghiên cũng lại đây giúp một tay, cùng Kỳ Hòa bưng nốt mấy món còn lại ra bàn.
Mọi người ngồi quanh bàn trong phòng khách.
Dù nguyên liệu có hạn nhưng trên bàn vẫn đầy ắp các món ngon, vừa đẹp mắt vừa hấp dẫn.
Du Thiên Tinh cảm thán một câu, "Từ sau tận thế đến giờ, hiếm khi nào có được một bữa ăn 'bình thường' thế này."
Mạc Giai Ngôn gắp một miếng khoai cho vào miệng, giây sau thốt lên kinh ngạc, "Không ngờ lại còn rất ngon nữa."
Diệp Di ở dưới gầm bàn khẽ đá chân cô bé một cái.
Kỳ Hòa tự động bỏ qua chữ "không ngờ" kia, nhận lấy lời khen, "Là kỹ năng rèn luyện được sau khi sống một mình đấy." Cậu vẫn nhớ nguyên chủ sau khi trưởng thành đã dọn ra ngoài sống riêng, nên điểm này sẽ không có sơ hở.
Diêm Xuyên Bách cũng gắp thử một miếng.
Đúng là rất ngon, hơn nữa, dù là kỹ thuật dùng dao hay khâu xử lý nguyên liệu đều rất thuần thục và điêu luyện.
Anh khẽ cười, "Sau khi sống riêng thì cậu có không ít kỹ năng nhỉ."
Kỳ Hòa lắc đầu, "Con người mà, luôn bị buộc phải trưởng thành."
Diêm Xuyên Bách, "Giống như việc tôi tiếp quản căn cứ I vậy."
"..."
Giữa hai người dấy lên một làn sóng ngầm, cả hai đều tự hiểu mà chẳng cần nói ra.
Du Thiên Tinh ngồi bên cạnh chỉ cười tủm tỉm không nói gì, nhìn thấu sự đời nhưng chẳng vạch trần. Chu Tử Thiên suy nghĩ bằng bộ não đơn giản một lúc rồi mới vỡ lẽ, "À đúng rồi, chẳng phải trước kia anh Diêm định đến tổng bộ sao? Hôm đó tôi bận nên không có mặt, nhưng chuyện cậu bắt sống Ứng Trân thì tôi có nghe rồi —"
Hắn hào hứng vỗ đùi cái đét rồi nói tiếp, "Nói như vậy, việc anh Diêm ở lại căn cứ I cũng nhờ cậu mà có đó!"
Mọi người: "..."
Ba người biết chuyện: "..." Cách dùng từ như thế này đúng là cũng không sai.
Chu Tử Thiên lại hỏi tiếp, "Mà anh Diêm này, sao anh cứ nhất quyết phải đến tổng bộ thế? Với tính cách tự do tự tại của anh, chẳng phải nên tránh những nơi gò bó hay sao?"
Mấy ánh mắt đồng loạt nhìn sang.
Diêm Xuyên Bách cụp mắt, im lặng hai giây.
Anh lờ mờ nhận ra mình có xu hướng cố chấp ngầm, vì thế từ trước đến giờ luôn cố ý đè nén dục vọng, không để cảm xúc chi phối. Có đôi khi, anh thậm chí cảm thấy mình chẳng giống người bình thường, như thể cần một thứ gì đó để trói buộc anh lại.
Kỳ Hòa ngồi đối diện Diêm Xuyên Bách.
Cậu có thể thấy rõ đáy mắt của người kia thoáng qua một tia u ám. Bàn tay đặt bên cạnh khẽ nhấc lên, như vô thức muốn tìm điếu thuốc, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, đặt trở lại trên bàn.
Giây tiếp theo, Diêm Xuyên Bách lại trở về dáng vẻ tùy ý như trước.
"Cũng không hẳn là nhất định, chỉ là muốn như thế thôi."
Chu Tử Thiên rất là trầm trồ, "Người đơn giản như anh bây giờ hiếm lắm."
"..." Cả bàn im lặng.
Kỳ Hòa đứng dậy, rót đầy nước vào cái ly trống trước mặt hắn: "Ra là hết nước rồi. Nước cạn đến mức soi không thấy mặt luôn."
Chu Tử Thiên: "Ể? Cảm ơn nha?"
Diêm Xuyên Bách không muốn nói nữa, "Ăn cơm thôi."
.
Mọi người ăn xong bữa cơm.
Kỳ Hòa đứng dậy dọn dẹp, nhóm Diệp Di muốn giúp một tay nhưng bị cậu ngăn lại, "Mọi người cứ ngồi nghỉ là được."
Đúng lúc này Diêm Xuyên Bách cũng đứng lên. Cánh tay dài vừa vươn ra đã gom hết đống chén đũa còn lại, "Để tôi giúp cho."
Kỳ Hòa liếc nhìn anh một cái, lần này không từ chối, "Vậy phiền anh."
Hệ thống: [Ủa, sao ngài lại phân biệt đối xử thế?]
Kỳ Hòa bưng đống bát đũa về phía phòng bếp, mở nước chuẩn bị rửa, "Không phải ngươi vẫn luôn muốn ta và Diêm Xuyên Bách kéo gần khoảng cách hơn sao?"
Đúng lúc đó, Diêm Xuyên Bách cũng đi đến, đứng ngay bên cạnh cậu.
Hệ thống choáng váng: [Cái gọi là "kéo gần khoảng cách" của ngài chính là kéo người ta đứng rửa bát chung với mình sao!?]
Kỳ Hòa vui vẻ.
Chỗ bếp có hai bồn nước.
Diêm Xuyên Bách đứng một bên đã bóp sẵn nước rửa chén, xắn tay áo lên, bắt đầu rửa bát. Kỳ Hòa ở bên còn lại, nhận lấy bát đĩa anh đã rửa xong, tráng sạch lại bằng nước một lần nữa.
Tiếng nước chảy ào ào hòa lẫn với tiếng bọt xà phòng lách tách.
Diêm Xuyên Bách đứng bên cạnh bỗng nói, "À đúng rồi, vài hôm nữa nhóm dị nhân cấp S sẽ mở cuộc họp, tôi báo trước cho cậu một tiếng."
Kỳ Hòa vừa rửa bát vừa hỏi, "Tại sao lại phải 'báo trước' cho tôi?"
Giọng nói bên cạnh thong thả, "Sợ mấy hôm nữa không gặp được cậu trong căn cứ, đến lúc đó lại không kịp báo cho cậu biết."
Kỳ Hòa ngừng tay, nheo mắt lại.
Nhưng rất nhanh, cậu lại làm như không nhận ra hàm ý trong đó, ngoan ngoãn gật đầu, "Cũng đúng ha, vẫn là anh suy nghĩ chu đáo."
"..."
Người bên cạnh dừng tay, tiếng bọt xà phòng cũng lặng đi vài giây.
Ngay sau đó, Diêm Xuyên Bách khẽ cười một tiếng, "Hừ..."
Anh dùng khăn lau tay, rồi đưa một cái máy liên lạc đến trước mặt Kỳ Hòa. Kỳ Hòa quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt Diêm Xuyên Bách rũ xuống, đang nhìn chằm chằm cậu, "Thêm bạn nhé?"
Anh ấy đã chủ động như vậy rồi, Kỳ Hòa cũng không làm giá nữa.
Cậu móc máy truyền tin của mình ra, "Được thôi."
.
Sau bữa ăn, mọi người lần lượt ra về.
Trong căn cứ ai cũng có nhiệm vụ riêng. Hai ngày tiếp theo, Kỳ Hòa đúng thật là không gặp Diêm Xuyên Bách lần nào.
Đến ngày thứ ba thì mới rảnh rỗi hơn một chút.
Buổi sáng Kỳ Hòa nghỉ ngơi, đến chiều mới ra khỏi nhà định nhận nhiệm vụ, lúc này cậu thấy lính tuần tra bên ngoài trông có vẻ vội vã, lại còn có một nhóm người đi như bay từ hướng viện nghiên cứu đi ra.
Cậu khựng lại một chút: ...Có chuyện gì vậy nhỉ?
Đúng lúc này, thiết bị liên lạc vang lên hai tiếng "tít tít".
Kỳ Hòa mở ra xem, là cuộc gọi đến từ Du Thiên Tinh. Còn chưa kịp bấm nhận thì bên kia đã ngắt máy, ngay sau đó giọng của Du Thiên Tinh đã vang lên trước mặt cậu, "Kỳ Hòa ơi!"
Cậu ngẩng đầu lên, đúng lúc đối mặt với Du Thiên Tinh.
Du Thiên Tinh vừa thấy cậu thì hai mắt đã sáng rực, lập tức lao tới túm lấy cậu: "Khéo thế, tôi đang định tìm cậu đây!"
Kỳ Hòa bị kéo thì nghiêng người một chút, "Sao vậy?"
"Trạm tín hiệu bên ngoài căn cứ gặp sự cố rồi."
Sắc mặt Du Thiên Tinh cũng nghiêm túc hẳn, "Khu vành đai đông II và vành đai đông III đều mất hết tín hiệu liên lạc, nhóm dị nhân được cử ra ngoài đó cũng tạm thời không liên hệ được ai. Hiện giờ đang khẩn cấp triệu hồi những người còn ở vành đai đông I về."
Các khu vành đai đông I, II, III là những khu vực được phân chia theo vòng tròn, lấy căn cứ làm trung tâm và mở rộng ra ngoài.
Trạm tín hiệu được đặt ở giữa vành đai đông II và III.
Kỳ Hòa hỏi, "Đã xảy ra vấn đề gì vậy?"
"Không rõ nữa, phải đến tận nơi kiểm tra thì mới biết được." Du Thiên Tinh nói, "Trong tình huống mất liên lạc thế này, chỉ có dị nhân cấp S dẫn theo kỹ thuật viên đến mới đảm bảo an toàn được. Diêm Xuyên Bách đang làm nhiệm vụ ở ngoài căn cứ rồi, có khả năng đang ở ngoài khu I nên cũng mất liên lạc luôn."
Du Thiên Tinh không tỏ vẻ lo lắng cho Diêm Xuyên Bách, chỉ là sự cố tín hiệu thì không thể chậm trễ.
Kỳ Hòa đã hiểu, "Giờ tôi đi ngay."
Cậu cũng không hỏi vì sao dị nhân cấp S còn lại không đi.
Phóng tầm mắt ra xa: thực vật chưa bị ô nhiễm, nguồn nước sạch, cơ sở trồng trọt nghiên cứu vẫn vận hành bình thường...
Từ ngày đầu bước vào căn cứ, cậu đã biết rõ chỉ có dị nhân cấp S hệ thủy mới có thể chống đỡ được toàn bộ hệ thống lọc nước cho cả căn cứ, từ mặt đất đến lòng đất.
Dù có để Du Thiên Tinh ra chiến đấu thì cũng sẽ không để Ngư Giáng rời khỏi căn cứ.
Cô ấy là "huyết mạch" của cả nơi này.
Du Thiên Tinh gật đầu, "Vậy nhờ cậu nhé."
.
Ba kỹ thuật viên nhanh chóng được triệu tập đến.
Kỳ Hòa nói, "Để tôi lái."
Cậu giật mạnh cánh cửa xe nặng nề, sau đó 'sầm!' một tiếng đóng lại. Nghĩ một chốc, cậu lại móc máy liên lạc ra gửi cho Diêm Xuyên Bách một tin nhắn: [Trạm tín hiệu gặp sự cố, có tín hiệu lại sẽ liên lạc sau.]
Cậu cất máy liên lạc đi, khởi động xe.
Chiếc xe việt dã đã được cải tiến gầm rú một tiếng rồi lao ra khỏi cổng căn cứ. Phía trước là Thành phố Z, lưng tựa vào một dãy núi rừng. Bầu trời trĩu xuống, như thể sắp đè cả đường chân trời.
Kỳ Hòa nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ xe.
Giông bão sắp kéo đến rồi.
.
Tác giả có lời muốn nói:
Kỳ Hòa: Giông bão đến, lại bắt đầu dậy sóng rồi.