Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi
Chương 47: Sức mạnh mới
Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong đầu Kỳ Hòa lập tức lóe lên một cụm từ: Tiến hóa lần ba. Nhưng năng lực hệ băng mà lại có độc ư? Nghe cứ sai sai thế nào ấy.
Phía trước, Mạc Giai Ngôn đang ngồi xổm, chọc chọc vào cơ thể vẫn còn cứng đờ của Cung Liên Vũ. "Năng lực hệ băng sao lại có độc được nhỉ? Chắc là bị đóng băng đến tê liệt thôi. Ơ...? Anh ta vẫn còn ấm này."
Mọi người: "..."
Cung Liên Vũ uất ức kêu lên: "Thì tôi có chết đâu!!!"
Hạ Cửu chống cằm, quan sát vài giây rồi đưa ra kết luận: "Quả thật trên người anh có một lượng nhỏ độc tố, nhưng cũng không ảnh hưởng đến cơ thể đâu. Nó giống như... một chất gây tê thì đúng hơn?"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Diêm Xuyên Bách ——
Diêm Xuyên Bách đút tay vào túi, đứng cạnh đó, trầm mặc vài giây rồi thản nhiên nói: "Chắc là thành quả sau tiến hóa lần ba đó mà."
"Tiến hóa lần ba!?"
Sau một loạt tiếng cảm thán kinh ngạc vang lên, đám đông đang vây quanh Cung Liên Vũ lập tức quay phắt lại: "Vậy tức là huynh đã lên cấp 4S rồi ư!?"
"Sao hệ băng lại tiến hóa ra hiệu quả gây tê được?"
"Huynh Diêm! Huynh nói một câu đi huynh Diêm!"
Mạnh Nghiên kích động đến mức bật thốt: "Đây cũng là sự ảo diệu chỉ có ở cơ thể huynh sao!"
Tiếng ồn ào chợt lắng xuống. "?"
Kỳ Hòa: "..."
Hệ thống: "..."
Cách dùng từ quái lạ này khiến Diêm Xuyên Bách nhạy bén liếc sang Kỳ Hòa bên cạnh. Sau đó, huynh ấy chỉ đáp qua loa cho có: "Vừa tiến hóa xong thôi, vẫn còn chưa rõ lắm. Trước tiên cứ xử lý Cung Liên Vũ cái đã."
...Xử lý? Cung Liên Vũ rơm rớm nước mắt, trợn to hai mắt nhìn họ, cố giãy giụa trên sàn nhà phát ra hai tiếng "bộp bộp".
Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía hắn: "Phải xử lý thế nào đây? Có thuốc giải độc không?"
"Cơn tê liệt sẽ tự biến mất thôi, không thì cứ để vậy đi."
Cung Liên Vũ: "Ô ô oa oa oa!"
Diêm Xuyên Bách ung dung đứng một bên, không lên tiếng.
Cuối cùng, Du Thiên Tinh không nhìn nổi nữa, cười khan "ha ha" hai tiếng rồi gọi Ngư Giáng đến: "Tên này ăn gian, trúng độc, năng lực [Thanh Lọc] của cô có thể giải độc không?"
Ngư Giáng chớp chớp mắt, đã hiểu: "Ăn gian... Sẽ trúng độc."
Rồi cô nói: "Giải được."
Dứt lời, cô cầm một cốc nước lên rót vào miệng Cung Liên Vũ. Trong tiếng sủi bọt nước "ọc ọc ọc", độc tố dần dần bị phân giải.
Bên kia, Ngư Giáng đang "tưới nước" cho Cung Liên Vũ.
Còn Kỳ Hòa bên này đứng phía sau nhóm người, thu tầm mắt lại, chìm vào trầm tư: Về mặt lý thuyết thì không đúng lắm. Hơn nữa, Diêm Xuyên Bách đã nói lần tiến hóa này của huynh ấy có chỗ khác thường mà...
Cậu vừa nghĩ vừa nghiêng đầu nhìn sang Diêm Xuyên Bách.
Diêm Xuyên Bách cũng cảm nhận được, quay đầu đối diện với cậu: "?"
Kỳ Hòa bước đến gần thêm một bước, ghé sát vào tai huynh ấy thì thầm: "Còn gì nữa không?"
Diêm Xuyên Bách quay đầu, sườn mặt hai người suýt chút nữa chạm vào nhau: "Còn cái gì cơ?"
"Tiến hóa lần ba của huynh không phải chỉ vậy thôi đúng không."
"Ừm." Âm cuối hơi nâng lên, như đã hiểu được chút gì đó, huynh ấy cũng tiến lại gần thêm một chút, nhẹ giọng nói: "Đợi khi bữa tiệc kết thúc..."
Hơi thở lướt qua má, mang theo một cảm giác như đang mời gọi người ta tiến gần hơn nữa.
Kỳ Hòa cũng vô thức nghiêng về phía huynh ấy.
Hàng mi cậu cụp xuống, tầm mắt bị gương mặt Diêm Xuyên Bách nghiêng sang che khuất. Từ góc độ của người ngoài nhìn vào, tư thế của hai người lúc này chẳng khác nào đang chuẩn bị hôn nhau...
Đột nhiên, một tiếng sặc nước "ọc ọc" vang lên:
"Khụ! Khoan... Khụ khụ!"
Kỳ Hòa quay đầu, chỉ thấy Ngư Giáng giật mình rời mắt khỏi hai người, hoảng hốt nhìn về phía Cung Liên Vũ nằm dưới đất. Dòng nước đang đổ ào ào vào miệng hắn rốt cuộc cũng chịu dừng lại, hai má cô đỏ bừng khẽ nói: "Xin lỗi."
Cung Liên Vũ cuối cùng cũng cử động được, lập tức bật dậy như vừa sống lại.
Cằm hắn vẫn còn nhỏ nước tong tong, ánh mắt thì u oán nhìn chằm chằm Diêm Xuyên Bách: "Huynh không có gì muốn nói với tôi à?"
Diêm Xuyên Bách: "Nghỉ ngơi cho tốt đi."
Sắc mặt Cung Liên Vũ dịu đi đôi chút.
Diêm Xuyên Bách lại nói tiếp: "Xong rồi thì nhớ lau sạch sàn."
Cung Liên Vũ: "..."
Nói xong, huynh ấy xoay người tiếp tục đi chuẩn bị món ăn.
Ánh mắt trong phòng khách vừa kinh ngạc vừa coi đó là điều hiển nhiên, thậm chí có người nhẹ nhõm thở phào.
"Đấy, cái này mới đúng chứ. Đây mới là huynh Diêm."
"Nhỉ, cái kiểu không nói tiếng người này trông đường hoàng hơn biết bao nhiêu."
Kỳ Hòa thu lại tầm mắt, nói với hệ thống: "Đó ngươi thấy không, bởi vậy tiếng tăm của huynh ấy mới cỡ đó chứ."
"..."
Diêm Xuyên Bách vẫn là Diêm Xuyên Bách đó.
Nhận thức này khiến bầu không khí của bữa tiệc tối trở nên thoải mái hơn đối với mọi người, ngoại trừ Cung Liên Vũ.
Các món ăn đều đã được dọn lên bàn, mọi người bắt đầu dùng đũa.
Diêm Xuyên Bách ngồi xuống bên cạnh Kỳ Hòa. Kỳ Hòa vừa ăn được hai miếng thì nghe bên cạnh hỏi: "Món hầm hôm nay huynh có thử làm mới đi một chút, đệ thấy cái nào ngon hơn?"
Cậu suy nghĩ hai giây, hồi tưởng lại bữa ăn đêm lần trước rồi nói: "Mỗi món đều có cái ngon riêng của nó mà."
Mọi người trên bàn như nhận ra điều đó, ngẩng đầu nhìn sang: "?"
Diêm Xuyên Bách nghiêng người về phía cậu, tiếp tục truy hỏi: "Thế đệ thích cái nào hơn?"
Kỳ Hòa nhìn về phía trước: "Cái huynh làm mới lại đó."
Diêm Xuyên Bách gật gật đầu nói: "Ừm."
Những người còn lại dường như cũng đoán ra được gì đó, im lặng một giây rồi bắt đầu nói chuyện tào lao. Chỉ là ánh mắt cứ liên tục đảo về phía hai người, giống như muốn thám thính thêm nhiều thông tin hơn.
Đằng sau bát cơm, Ngư Giáng lộ ra đôi mắt tỏa sáng lấp lánh: "Không ăn nhanh là nguội đấy... Em thích cái nào? Cái huynh từng làm cho em á..."
Tay cô khẽ run: "Vậy chốt lại! Sao hai người còn chưa lò vi sóng hả?"
Bữa tối kết thúc với đủ loại tâm tư riêng.
Mọi người ngồi thêm một lúc rồi lần lượt chuẩn bị ra về. Cung Liên Vũ bỗng bật dậy, đứng trước Kỳ Hòa búng tay "tách" một cái đầy phong cách: "Tôi đi đây~ Mượn lại lực của đệ một chút nhé. Nửa tiếng là đủ để tôi chạy về căn cứ II rồi."
Kỳ Hòa thán phục việc hắn chỉ nhớ ăn mà không nhớ đánh.
Đợi khi tất cả đều đã ra về, cửa đóng lại, Kỳ Hòa vẫn chưa chịu rời đi.
Bầu trời đêm bên ngoài đã buông xuống, đèn phòng khách tắt hết, chỉ còn dãy đèn phía quầy bếp là còn mở.
Diêm Xuyên Bách vừa dọn xong bát đĩa, đang lau tay. Kỳ Hòa đứng yên tại chỗ hai giây rồi đi tới trước mặt huynh ấy: "Bây giờ có thể nói rồi chứ?"
Ánh sáng dịu nhẹ từ trần nhà rọi xuống.
Cái bóng của cả hai đan xen trên lối đi sau bếp. Diêm Xuyên Bách nhìn cậu, bỗng nở một nụ cười.
"?"
Trước khi Kỳ Hòa kịp phản ứng thì một cảm giác nhột nhột đã lướt qua mắt cá chân cậu. Mắt cậu hơi mở to, nhưng giây tiếp theo mắt cá chân đã bị siết chặt! Kéo mạnh một cái —
Trong khoảnh khắc mất thăng bằng, cậu nhanh chóng giữ vững lại cơ thể, đồng thời chống một tay lên mép bàn bếp!
Diêm Xuyên Bách cũng áp sát tới ngay lúc đó.
Hai tay huynh ấy chống ở hai bên hông cậu, "bộp!" Huynh ấy cụp mắt xuống, còn kèm theo một nụ cười nữa: "Giờ đệ đã biết chưa?"
Kỳ Hòa nhìn theo ánh mắt của huynh ấy.
Trong bóng tối do bóng họ tạo ra, vài sợi dây leo quấn quanh mắt cá chân cậu, còn mang theo một cảm giác tê tê nhẹ. Khi cậu cúi nhìn, cổ tay chống trên bàn cũng bị trói lấy trong thầm lặng —
Như thể bị giam giữa Diêm Xuyên Bách và quầy bếp.
Kỳ Hòa ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt gần kề của Diêm Xuyên Bách: Năng lực tiến hóa lần ba của đối phương không chỉ tăng cường mỗi hệ băng, mà còn là —
"Siêu năng lực kép."
Diêm Xuyên Bách cười thích thú: "Ừm."
Kỳ Hòa thử thăm dò, thấy ngón tay vẫn còn cử động được.
Rồi cậu dùng "lực" một cái! Dây leo quấn quanh người lập tức bật ra, nhưng rất nhanh đã có những sợi dây leo mới khác "soàn soạt" quấn lấy cậu lần nữa. Cảm giác này không hề khó chịu, trái lại còn rất mới mẻ.
Cậu đã dự đoán được phần lớn chiêu thức của Diêm Xuyên Bách, nhưng giờ đây lại xuất hiện khá nhiều "ẩn số" đang chờ cậu.
Diêm Xuyên Bách như đọc hiểu ánh mắt cậu: "Đệ thích chứ?"
Kỳ Hòa đối diện với ánh mắt Diêm Xuyên Bách, giống như sợi dây leo trói tay cậu vậy, vừa nguy hiểm vừa mê người.
Cổ họng cậu vô thức lên xuống: "Thích."
Đôi mắt Diêm Xuyên Bách tối sầm đi, dây leo cũng càng lúc siết chặt hơn...
Kỳ Hòa lại chìm trong suy nghĩ. Bấy lâu nay siêu năng lực của Diêm Xuyên Bách vẫn luôn bị kìm nén, thành thử ra ngay từ ban đầu nó vốn đã không được ổn định rồi. Có lẽ khi nãy năng lực thứ hai của huynh ấy bị kích hoạt, mà trùng hợp lúc ấy Cung Liên Vũ lại đi ăn trộm năng lực của huynh ấy, nên vô tình sao chép luôn đặc tính của cả hai năng lực đó. Còn lý do tiến hóa ra dây leo gây tê... Việc bị dây leo biến dị lây nhiễm trước đấy, cộng thêm lần tiến hóa thứ ba do cận kề cái chết gây ra, vừa khéo lại trùng hợp va vào nhau, rồi trời xui đất khiến thế nào mà ra siêu năng lực kép luôn.
— Cậu đã nói rồi, Diêm Xuyên Bách làm "nam chính" mà chỉ có mỗi siêu năng lực băng thì quá đơn giản.
Trong lúc chìm trong suy nghĩ riêng, Kỳ Hòa bỗng nhiên cảm thấy hơi khó thở.
Cậu hoàn hồn lại, lập tức nhận ra có thêm nhiều dây leo đang lặng lẽ quấn quanh lấy eo mình. Còn Diêm Xuyên Bách thì chống hai tay ở đối diện cậu, không biết là đang trêu đùa hay đang thử nghiệm nữa...
Cậu thở hắt ra nói: "Chặt quá, buông tôi ra đi."
Diêm Xuyên Bách hình như hơi khựng người lại.
Sau đó, lượng độc tố nhỏ còn sót trên da cậu liền bị hút lại, dây leo cũng ngoan ngoãn nhả ra.
Kỳ Hòa: "?"
Độc tố còn có thể hút ngược trở về sao?
Cậu nhìn về phía người kia: "Sao ban nãy huynh không hút lại cho Cung Liên Vũ?"
Diêm Xuyên Bách đứng thẳng người lại, không hề có chút ăn năn hối lỗi: "Phải cho hắn ta một bài học chứ. Chẳng phải hắn ta cái gì cũng dám bỏ vào mồm à?"
Kỳ Hòa gật đầu, cũng chẳng bận tâm nữa: "Huynh nói đúng."
Chuyện năng lực đã rõ ràng.
Thấy giờ cũng không còn sớm, cậu tạm biệt huynh ấy rồi ra về.
Ra bên ngoài, cậu đứng chờ thang máy đang đi lên. Lúc này hệ thống mới ngơ ngác lên tiếng: "...Không ngờ Diêm Xuyên Bách thế mà lại có năng lực kép, vậy chẳng phải còn mạnh hơn cả ngài à? Không đúng, ngài là hệ khái niệm..."
"Đinh!" Cửa thang máy mở.
Kỳ Hòa bước vào, nói đơn giản: "Chẳng phải chỉ cần đánh một trận là biết sao."
Sáng hôm sau, ánh mặt trời vừa ló dạng.
Kỳ Hòa ngồi dậy từ trên giường.
Cậu hơi thất thần suy nghĩ vài giây rồi tiện tay vớ lấy chiếc đồng hồ nhỏ bên cạnh. "Cạch" một tiếng, gập nó lại thành hình cầu ban đầu, rồi cầm trong tay xoay xoay.
Hệ thống bị xoay qua xoay lại: "Ngài làm gì đấy? Xin hãy tự trọng giùm đi, đừng tùy tiện đùa giỡn tôi ạ."
Kỳ Hòa nói: "Chúc mừng ngươi đánh bại chương trình chính, hoàn toàn tự do nha."
Khóe miệng hệ thống hếch lên: "Hừ, đó là điều đương..."
"Chỉ là, thoát khỏi chương trình chính rồi thì năng lượng còn lại của ngươi chắc cũng không duy trì được lâu lắm."
"Cạch!" Hệ thống cứng đờ hết toàn thân: "Thế phải làm sao đây ạ?"
"Yên tâm, ta có cách."
Kỳ Hòa vuốt nhẹ bề mặt trơn nhẵn của nó: "Lúc ta mổ não con zombie bay ra để lấy tinh hạch bên trong, ta đã nghĩ qua rồi, tinh hạch vốn là nguồn năng lượng của thế giới này, chắc chắn cũng có thể cung cấp năng lượng được cho ngươi, tiện thể sửa luôn cái bảng giao diện bị hỏng kia."
Hệ thống sửng sốt, rồi tức giận đùng đùng: "Ngài, ngài biết từ lâu rồi à! Thế mà còn để tôi hỏng suốt như thế!"
Kỳ Hòa nói: "Nếu sửa sớm thì ta lách bug kiểu gì hả."
"..."
Hệ thống há miệng định chửi nhưng nghĩ đến cái cốt truyện chính thối nát như cứt chó kia, nó lại đổi giọng: "...Hừ, bỏ qua cho ngài đó."
Kỳ Hòa xoay người xuống giường, đi về phía bàn làm việc: "Được rồi được rồi, ta sẽ bù cho ngươi một cái ngoại hình mới. Ngươi thích kiểu dáng thế nào?"
Hệ thống mau chóng được dỗ dành, kiêu căng nói: "Tôi muốn kiểu ngầu ngầu chút."
Một tờ giấy trải trên mặt bàn.
Ngòi bút chấm xuống, chẳng mấy chốc Kỳ Hòa đã phác thảo ra một bản thiết kế hoàn chỉnh. Sau đó, cậu gấp nó lại nói: "Lát nữa ta qua viện nghiên cứu tìm Du Thiên Tinh, nhờ huynh ấy gắn nguồn năng lượng và đổi ngoại hình cho ngươi luôn."
Tầm mắt của hệ thống bị cậu che đi: "Là kiểu gì thế?"
Kỳ Hòa đứng dậy, nói bằng một giọng hết sức chắc chắn: "Kiểu ngầu nhất quả đất này đó."
Nói xong, cậu mang hệ thống đến viện nghiên cứu.
Tại tầng ba của viện nghiên cứu, trong phòng thí nghiệm. Du Thiên Tinh mặc bộ đồng phục trắng ngồi bên trong đang nghiên cứu một thiết bị mới nào đấy, thì đúng lúc này có tiếng gõ cửa. Kỳ Hòa bước vào. Bóng dáng của cậu trong thoáng chốc chồng lên ký ức, khiến Du Thiên Tinh bỗng ngẩn người ra: Lần trước Kỳ Hòa đến nơi này vẫn là để làm dịu bầu không khí sau một trận chiến lớn... Chỉ vài bước, Kỳ Hòa đã đứng trước mặt hắn. Du Thiên Tinh thu lại suy nghĩ, hỏi: "Có chuyện gì à?"
Kỳ Hòa đặt quả cầu lên bàn "cốp" một tiếng rồi nói: "Đồng hồ thông minh của tôi hết pin rồi."
"..." Du - nhà nghiên cứu cấp S - Thiên Tinh: "Cái gì cơ?"
Kỳ Hòa nói: "Tôi đã tích lũy được rất nhiều tinh hạch từ các nhiệm vụ trước, tôi muốn dùng tất cả chúng làm nguồn năng lượng cho nó." Trên mặt bàn, quả cầu ấy ánh lên lớp sáng nhàn nhạt như nước.
Cậu lại lấy bản thiết kế ra, đưa qua cho hắn: "Tiện thể đổi cho nó cái vỏ ngoài luôn nhé, chắc cũng không tốn bao nhiêu vật liệu đâu."
Du Thiên Tinh im lặng mất vài giây để tiêu hóa, rồi nhận lấy. Hắn xem xét kỹ lưỡng, xác định đây là thứ mình chưa từng thấy qua trước đây, cũng thoáng sinh ra chút hứng thú: "À~ không thành vấn đề, nhưng có thể sẽ mất chút thời gian đấy. Hay đệ cứ để nó ở đây trước nhé?"
Hệ thống hoảng hốt: "!"
Kỳ Hòa cũng cảm giác được, liền nói với nó: "Bây giờ không còn nhiệm vụ nào nữa, ngươi có thể tạm tách khỏi ta."
"..."
"Đừng nói là, cả ngươi cũng không thể rời khỏi ta nha?"
Hệ thống ưỡn cổ lên mạnh mồm nói: "Làm, làm gì có!"
Kỳ Hòa cười hài lòng: "Thế thì tốt."
Cậu giao hệ thống cho Du Thiên Tinh, vừa chuẩn bị rời đi thì đối phương bỗng nói thêm: "À đúng rồi, phòng huấn luyện vẫn đang được xây lại. Nhưng bên cạnh có mở riêng một phòng dành cho đệ và Diêm Xuyên Bách đấy, không có dụng cụ hay thiết bị nào cả, tất cả vật liệu xây dựng đều được thiết kế để đảm bảo độ bền nữa."
Du Thiên Tinh nở nụ cười hiền hòa: "Hai người các đệ hiểu ý tôi chứ?"
Kỳ Hòa: "..."
Cậu trấn an hắn: "Bọn tôi sẽ không phá hoại chỗ khác nữa đâu."
Mặt mày Du Thiên Tinh phơi phới trở lại: "Thế đi thong thả nhé~"
Cửa phòng thí nghiệm đóng lại.
Kỳ Hòa bước vào hành lang. Hôm nay cậu không có tiết huấn luyện, hệ thống cũng tạm gửi đi để nâng cấp. Cậu đang cân nhắc có nên đi nhận nhiệm vụ nào đó hay không thì lúc này máy liên lạc đột nhiên "tít tít" vang lên.
Cậu lấy ra xem, là tin nhắn từ Diêm Xuyên Bách:
"Phòng huấn luyện tầng sáu."
"Đệ muốn thử sức với năng lực mới của huynh ở mức tối đa không?"