Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý
Chương 16: Quả phật thủ
Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giờ giao ban ở bệnh viện là tám giờ sáng. Tống Ý rất cần mẫn, tổ Khám và Điều trị Rối loạn giấc ngủ do anh phụ trách tuy không có ca bệnh cấp cứu nhưng các bác sĩ luôn chịu khó đến sớm trước mười phút.
Hiện tại mới hơn bảy giờ, văn phòng khoa đã đông đủ. Người đến sớm và người về muộn cùng ngồi lại tán gẫu với nhau, không khí rôm rả náo nhiệt. Đối với các bác sĩ tâm thần phải tiếp nhận những cảm xúc tiêu cực trong một thời gian dài, đây thực sự là những giây phút giải tỏa.
Thực ra giữa các bác sĩ không có nhiều chủ đề chung để tán gẫu, loanh quanh vẫn chỉ là bệnh nhân, bệnh tình và người nhà của họ.
Năm ngoái, tổ của Tống Ý có thêm một bác sĩ nội trú là một cô gái trẻ tuổi, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, lại rất thích trực đêm. Mỗi lần sau khi hết ca trực đêm, cô sẽ kể hết về những bệnh nhân nhập viện đêm đó cho các bác sĩ khác nghe.
Trực đêm ở bệnh viện có thể khiến một người từ kiên định với chủ nghĩa duy vật, biến thành người mê tín dị đoan chỉ sau một đêm. Nhóm bác sĩ ở Bệnh viện số 3 này, cứ đến phiên ai trực đêm, người đó sẽ trở thành thánh chơi chữ, kiên quyết không ăn dâu tây, xoài và thanh long. Có người thậm chí không mặc quần lót màu đỏ, có người thì gặm một quả táo suốt đêm.
Sáng nay văn phòng cực kỳ náo nhiệt. Cô bác sĩ nội trú kia nằm nhoài trên mép bàn, vừa gặm quả táo bỏ quên đêm qua, vừa khúc khích cười và kể chuyện: “Mọi người ơi, đêm qua có một bệnh nhân vào khoa cấp cứu, đẹp trai dã man, thề luôn, đẹp trai đến mức em quên cả lấy táo ra gặm, phải nhanh chân chen vào phục vụ anh ta. Mắt mũi miệng nét nào cũng sắc sảo, trông cứ như người nổi tiếng ấy. Còn lông mày với tóc thì đen nhánh luôn, thật sự là đẹp trai đến hoa mắt.”
Mấy bác sĩ cùng tổ lập tức xúm vào ríu rít trêu chọc:
“Đẹp trai thế mà không xin wechat à?”
“Có đẹp bằng mấy nam thần Viện số 3 nhà mình không? Bệnh viện mình cũng không thiếu đàn ông đẹp trai nha.”
“Đúng đấy đúng đấy, em phải mở rộng tầm nhìn ra.”
“Hứ! Mọi người không tin chứ gì!” Cô gái nghe vậy thì tỏ ra mất hứng, vỗ bàn chuẩn bị chứng minh giá trị nhan sắc cho người bệnh đẹp trai mà cô gặp đêm qua. Trùng hợp lúc này Tống Ý bước vào văn phòng, bàn tay cô gái lập tức chỉ thẳng về phía anh: “Anh ta phải đẹp ngang ngửa bác sĩ Tống nhà mình.”
Cả văn phòng cười ồ lên:
“Chị cạn lời rồi, chắc mày bịa chuyện chứ gì.”
“Lời này của Tiểu Tinh không đáng tin chút nào.”
“Tổ trưởng của bọn mình là gương mặt đại diện của Bệnh viện số 3, mày nghĩ danh hiệu Viện Thảo mà bọn chị bình bầu ra là trò đùa à?”
Tống Ý vừa xuất hiện trước cửa văn phòng đã hơi giật mình, sau đó anh đi qua dùng cuốn sổ ghi chép vỗ nhẹ lên vai Tiểu Tinh: “Lại lôi tôi ra làm trò cười gì đấy? Mau về nhà ngủ bù đi, vất vả cả đêm qua rồi.”
“Au! Tổ trưởng, em khen anh đẹp trai anh còn đánh em. Nhưng mà nhớ kỹ lại thì…” Bác sĩ Tiểu Tinh vỗ vỗ gáy, ngồi thẳng dậy: “Bệnh nhân đẹp trai tối qua cứ đòi gặp tổ trưởng đấy ạ. Em bảo là bác sĩ Tống không trực đêm nay, thế rồi em khuyên anh ta đây là bệnh dạ dày, nên chuyển sang bệnh viện đa khoa, chứ Bệnh viện số 3 không điều trị được đâu.”
Bác sĩ Tiểu Tinh một mình đóng hai vai, cô diễn lại tình trạng thê thảm của bệnh nhân nhập viện tối qua một cách vô cùng sinh động: “Các anh chị cứ tưởng tượng một nam thần đẹp trai lạnh lùng đang từ chối lời tỏ tình của nữ sinh nhé… Tối hôm qua anh ta như thế này này, ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc lên, phẩy tay xua đi em, nói là sẽ ở đây chờ bác sĩ Tống đến.”
Nói xong cô còn thở dài: “Quả nhiên trai đẹp chỉ vừa mắt trai đẹp mà thôi, không có chỗ cho mỹ nữ tụi em chen vào. Nhưng thôi, quay lại chủ đề chính, may là tối qua trong lúc hội chẩn cấp cứu có chủ nhiệm khoa tham gia, thấy không phải vấn đề nghiêm trọng nên bảo em truyền kháng sinh cho anh ta một liều, bằng không nhìn sắc mặt anh ta lúc đó trông thật sự tiều tụy lắm luôn.”
Nói đến đây Tiểu Tinh nhịn không được mà xoa xoa hai cánh tay: “Ai u— quả thực là, đau đến tái mặt luôn ấy.”
Những người vừa trêu Tiểu Tinh tiếp tục lên tiếng: “Em có cần đau lòng cho người ta đến thế không, chị thấy mặt em cũng tái mét rồi đấy thôi.”
Tiểu Tinh chẳng buồn giữ ý tứ nữa, hai tay ôm mặt tiếp tục than thở: “Đau lòng thay cho bệnh nhân đẹp trai, đây là trách nhiệm của một bác sĩ xinh gái mà.”
Tống Ý ngồi vào bàn làm việc của mình, nhấp một ngụm nước từ bình giữ nhiệt, không để ý tới câu chuyện phiếm của bọn họ, thậm chí cũng không thật sự lắng nghe. Trong mắt Tiểu Tinh, mười bệnh nhân nhập viện buổi đêm thì đến tám người là trai đẹp. Mà đối với Tống Ý, số bệnh nhân được anh đánh giá là đẹp trai chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh chuyển sang một chủ đề nghiêm túc hơn: “Vậy có lẽ là bệnh nhân từng được chẩn đoán ở khoa mình. Em có nhớ tên không? Lát nữa anh đi kiểm tra phòng bệnh sẽ ghé qua xem.”
Tiểu Tinh nghĩ ngợi: “Hình như anh ta họ Đới thì phải, tên thì em không nhớ rõ, nói chung có hai chữ.”
“Đới Lam?” Bàn tay đang cầm bình nước của Tống Ý dừng khựng giữa không trung.
“Đúng rồi ạ! Chính là Đới Lam!”
Tống Ý đặt bình nước xuống mặt bàn, anh đứng dậy sửa lại bộ đồ vốn đã rất chỉnh tề trên người mình, khoác áo blouse sau đó sải bước đi ra cửa.
“Vũ Tinh à, làm phiền em về muộn mấy phút được không. Bây giờ em đưa anh tới phòng bệnh mà Đới Lam nằm nhé, đi luôn.” Đi được nửa đường Tống Ý không quên quay đầu lại, gọi cô bác sĩ Tiểu Tinh lúc này đầu óc lơ mơ như trên mây: “Vũ Tinh, nhanh lên một chút.”
Phòng cấp cứu là phòng lớn, kê nhiều giường cho bệnh nhân nằm chung, kiểu bố trí không có gì đặc biệt.
Vì đặc thù của các bệnh nhân tới đây, các thủ tục quy trình của Bệnh viện số 3 vô cùng đơn giản, hơn nữa với công nghệ điện tử thuận tiện, sau khi chẩn đoán bệnh có thể nhập viện rất nhanh. Cho nên phòng cấp cứu thường chỉ là một trạm trung chuyển, không có nhiều bệnh nhân nằm tại đây quá lâu. Thông thường sau khi kết thúc hội chẩn, người bệnh sẽ nhanh chóng được chuyển tới khu điều trị nội trú phù hợp.
Vì thế Đới Lam miễn cưỡng ghép các giường đơn trong phòng cấp cứu lại, biến nó thành một gian phòng tổng thống đơn sơ. Nhưng dịch vụ phòng tổng thống ở đây hơi kém, mỗi lần hắn díp mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, chưa đầy năm phút sau sẽ xôn xao có thêm người bệnh mới.
Người bệnh, người nhà, bác sĩ chạy tới chạy lui, ầm ầm ĩ ĩ, ồn không chịu được.
Sau khi trải nghiệm một đêm ngủ tại phòng cấp cứu, kiến thức của Đới Lam tăng thêm đáng kể— hóa ra việc đưa người vào bệnh viện tâm thần không chỉ có xe cấp cứu mà có thể gọi cả xe cảnh sát.
Có thể thấy được, một bệnh nhân tự bắt taxi tới đây như hắn có thể coi là trường hợp hiếm có, nên được ca ngợi là bệnh nhân gương mẫu vì tích cực điều trị.
Chuyện đêm qua Đới Lam không nhớ rõ lắm. Bệnh nhân trầm cảm chính là như vậy, những lúc cần nhớ, trí nhớ lại mơ hồ; những lúc muốn quên, ký ức lại ùa về như thác đổ.
Trong ấn tượng mờ nhạt của Đới Lam, hắn xuống taxi, vừa đi được hai bước đã ngất xỉu, cuối cùng vẫn là tài xế dìu vào.
Đến khi hắn tỉnh lại đã nằm trong phòng cấp cứu rồi. Hắn thấy một bác sĩ mặc áo blouse đứng bên giường bệnh, trên ngực áo cài huy hiệu hình mặt trời, cô bác sĩ này nói không ngừng nghỉ, liên tục khuyên hắn chuyển sang bệnh viện đa khoa.
Lúc ấy Đới Lam có chút bất đắc dĩ, hắn nghĩ bụng: tôi cũng muốn nhập viện đa khoa lắm, thế nhưng vị bác sĩ đưa ra lời khuyên “nếu không chịu nổi thì đến tìm tôi” lại làm việc ở Bệnh viện số 3 của các cô.
Hơn nữa vị bác sĩ này còn rất vô tình, không cho phương thức liên lạc cá nhân, muốn đến tìm cậu ta chỉ có thể nhập viện số 3.
Phòng cấp cứu ồn ào mãi tới bốn giờ sáng mới có chiều hướng an tĩnh trở lại. Đới Lam rất kén giường, thậm chí còn phải xem cảnh vật xung quanh có hợp mắt không. Nhưng hôm nay cơ thể không khỏe, hắn không có tâm trạng mà soi xét hoàn cảnh nơi này, mê man hơn hai tiếng cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này rất chập chờn, bên tai chỉ cần có chút gió thổi, hắn đều có thể từ trạng thái ngủ say chuyển sang nửa tỉnh nửa mơ, hệ thần kinh vốn đã yếu ớt lại càng phải chịu thêm áp lực.
Cho nên ngay khi Tống Ý vừa bước chân vào phòng cấp cứu, Đới Lam đã tỉnh lại.
Tuy đã tỉnh nhưng hắn không mở mắt, một là vì chưa ngủ đủ nên rất uể oải, hai là vì hắn ngửi thấy mùi phật thủ, biết người đến là ai nên càng không muốn mở mắt.
Hắn nghe được Tống Ý hỏi người bên cạnh: “Để anh ấy ngủ ở đây sao? Không chuyển sang phòng bệnh thường à?”
Bác sĩ được hỏi trả lời: “Chủ nhiệm khoa nói cảm xúc của anh ta không có vấn đề gì nghiêm trọng, do chứng trầm cảm dẫn đến suy nhược cơ thể, không cần phải nhập viện. Đêm qua em truyền kháng sinh rồi, sáng nay chắc là có thể xuất viện, đỡ mất công làm thủ tục phức tạp.”
“Vậy hôm nay anh ấy có cần truyền dịch nữa không? Tình trạng viêm dạ dày của anh ấy thế nào rồi?”
Bác sĩ đứng cạnh hơi chần chừ: “Ờ… Cái này, tổ trưởng à, tuy em cũng học đầy đủ kiến thức y đa khoa, nhưng về vấn đề tiêu hóa, một là em không có dụng cụ, hai là bệnh nhân chưa có phản hồi gì, thiếu mất hai trong tứ chẩn, thật sự rất khó chẩn đoán ạ.”
Đới Lam nghe thấy Tống Ý “ừm” một tiếng, sau đó hắn phát hiện mùi phật thủ càng lúc càng nồng hơn.
Bỗng nhiên tầm mắt hắn bị che khuất, một bàn tay ấm áp, khô ráo đặt lên trán hắn.
Như một quả phật thủ đặt trên lò sưởi, mùi thơm của cam quýt tản mát khắp nơi. Ống tay áo của người kia rũ xuống, lướt qua đầu mũi Đới Lam khiến hắn hơi ngứa ngáy.
Đới Lam nhịn không được mà hít sâu thêm một hơi, tiếc rằng mùi hương dịu dàng ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát, bàn tay trên trán cũng rời đi sau vài giây. Ánh sáng lại xuyên qua mí mắt, xộc thẳng vào đầu Đới Lam.
“Vẫn còn sốt, chưa hạ sốt…” Tống Ý thở dài: “Được rồi Vũ Tinh, em mau tan ca về nhà đi, để anh xử lý nốt.”
“Thế em về trước nhé bác sĩ Tống.”
Cô gái kia vừa rời đi, Đới Lam một lần nữa ngửi thấy mùi phật thủ nồng đậm bao quanh mình.
Đới Lam định giả vờ ngủ thêm một lát nữa, chờ Tống Ý ra khỏi phòng cấp cứu rồi chuồn. Không ngờ cây phật thủ biết đi này lại không chút nể nang vạch trần hắn: “Đừng giả vờ nữa, thầy Đới, hiện tại trong phòng không còn ai đâu, chỉ có tôi thôi.”
Đới Lam: “…” Cậu cũng nên giữ cho tôi chút thể diện chứ.
Hắn mở mắt một cách chậm rãi, cười khổ nói: “Khiến cậu chê cười rồi, bác sĩ Tống à, hiện giờ tôi thực sự… quá thảm hại.”
Tống Ý đút hai tay vào túi áo, đứng dậy nói: “Bộ dạng tiều tụy này của anh cũng đủ khiến cô bác sĩ trẻ trong tổ tôi phải xoắn xuýt cả lên, ăn mặc tươm tất vào thì không biết sẽ gây tai họa cho bao nhiêu người nữa đây?”
Đới Lam không có tâm trạng nói chuyện phiếm, hắn lại nhắm mắt, hàng lông mày nhíu chặt, trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng: “Cậu không vội đi làm sao?”
Tống Ý cúi đầu nhìn đồng hồ: “Còn sớm, vẫn đủ thời gian để tôi vào thăm vị bệnh nhân đêm qua đòi gặp tôi nhưng không được.”
Đới Lam tuy nhắm mắt nhưng vẫn nở nụ cười, một nụ cười gượng gạo khiến người ta có thể nhận thấy hắn không hề vui vẻ hay thoải mái.
“Vài ngày không gặp, sao lại thành ra nông nỗi này?”
Đới Lam không trả lời, trên mặt vẫn treo nụ cười ảm đạm kia, hắn ngước lên nhìn Tống Ý bằng ánh mắt lo lắng.
“Tôi không ép anh phải nói nguyên nhân, đừng căng thẳng.”
Ánh mắt Đới Lam vẫn dừng trên người Tống Ý, hắn nhìn thấy chiếc áo blouse trắng phẳng phiu khoác bên ngoài áo sơmi của anh, nhìn thấy tấm bảng tên kim loại sáng lấp lánh cài trước ngực anh, nhìn thấy cây bút bi hết sức bình thường cài trên túi áo anh…
Một lát sau Đới Lam lại nhắm mắt, hỏi một câu không rõ đầu đuôi: “Bác sĩ Tống, cậu đều đối xử tốt với mọi người như vậy sao?”
Tống Ý hơi sửng sốt, sau đó nói: “Chỉ là trấn an bệnh nhân thôi, anh đừng nhạy cảm quá.”
“Vậy các bác sĩ Khoa Tâm thần các cậu thường trấn an người bệnh như thế nào? Có tiện chia sẻ một chút không?”
Tống Ý nở nụ cười nhàn nhạt: “Không nói được, đây là bí mật trong ngành, nói ra sẽ mất thiêng.”
Đới Lam không hỏi thêm nữa.
Hắn mở mắt, vươn tay trái ra khỏi chăn, đặt sát mép giường. Cả đêm không được uống nước, đôi môi hắn khô đến nứt nẻ, mặc dù chưa chảy máu nhưng lớp da bên ngoài không khác gì tấm màn che trong suốt ngoài ruộng rau mùa đông, thậm chí cả khuôn mặt hắn đều tái nhợt không chút huyết sắc.
Tiếng ồn ngoài sảnh tiếp nhận bệnh nhân bị chặn lại bên ngoài phòng cấp cứu, sự yên tĩnh ngắn ngủi lưu chuyển giữa bọn họ. Đới Lam dùng ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, không chút để ý đến ánh mắt Tống Ý đang chăm chú nhìn hắn từ trên cao.
Không biết qua bao lâu sau, Đới Lam như một quả bóng xì hơi, khi không khí hoàn toàn bị rút hết, hắn yếu ớt nói một câu: “Tống Ý, tôi khó chịu…”
Nói xong, hắn vẫn nằm thẫn thờ trên giường, chỉ có ngón giữa và ngón áp út của bàn tay trái khẽ run rẩy.
“Ừm, tôi biết.”
Hai ngón tay run rẩy được một bàn tay ấm áp phủ lên. Mùi thơm của quả phật thủ như một luồng điện, truyền từ đầu ngón tay, xông thẳng vào từng tế bào thần kinh trong não Đới Lam.
“Không sao đâu, mọi chuyện bây giờ đã ổn rồi.” Tống Ý bước lên một bước rồi cúi người. Tay trái anh vẫn nắm lấy tay trái Đới Lam, tay phải đặt lên đầu hắn. Anh nhẹ nhàng vỗ đỉnh đầu Đới Lam như an ủi một đứa trẻ, vừa vuốt tóc vừa thì thầm bên tai hắn: “Đừng sợ, không có gì đáng sợ cả. Mọi việc sẽ ổn thôi, anh sẽ khỏe lại thôi. Có tôi ở đây, sau này không phải sợ gì hết…”
Trong không khí lại tràn ngập mùi phật thủ ấm áp.
Hóa ra làm bệnh nhân của bác sĩ Tống lại có đãi ngộ tốt đến thế…
—
Lời tác giả:
Tiểu Tống ấm áp sẽ xua tan mọi nỗi đau khổ của ngài