Chương 20: Sự thật trớ trêu

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 20: Sự thật trớ trêu

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi tình nhân này tới nhà Đới Lam làm khách quả thực khiến không khí trong nhà trở nên sôi động hẳn.
30 Tết, Chử Tri Bạch thậm chí còn đặt mua một chiếc máy chiếu để xem chương trình Tết. Y đặt giao hàng hỏa tốc, buổi sáng chốt đơn thì buổi chiều đã nhận được.
Khi hàng về y mới phát hiện, trong nhà căn bản không có bức tường trống nào để chiếu hình. Đới Lam chép miệng một cái: “Đúng là bộ mặt đáng ghét của lũ tư bản. 30 Tết rồi mà còn bóc lột sức lao động của nhân dân chúng tôi, bắt chúng tôi phải làm mấy thứ vô ích này.”
Chử Tri Bạch không thèm bóc hộp hàng, bực bội nhét chiếc máy chiếu vào một góc trên giá sách: “Lũ tư bản nào? Em đường đường là một nhà giáo mẫu mực, một người nuôi dạy trẻ đáng kính.”
Đới Lam không để ý đến y, hắn ngồi dưới thảm dựa lưng vào tường, tiếp tục thẫn thờ. Hai ngày nay hễ có thời gian rảnh hắn đều ở trong trạng thái này, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong phòng khách chỉ có một chiếc sofa đơn, hiện tại Trần Huyền Mặc đang chiếm chỗ. Chử Tri Bạch bước tới, giả vờ tự nhiên đá nhẹ một cái vào bắp chân cậu. Trần Huyền Mặc bị đá thì liếc một cái đầy khinh bỉ, sau đó rất nhanh bò dậy trả lại sofa cho Chử Tri Bạch, còn mình thì bước ra ban công ngắm nghía những chai rượu rỗng.
Trần Huyền Mặc ngồi xổm ở một chỗ cách Đới Lam không xa, nhìn các chai rượu hỏi: “Anh Lam, loại nào uống ngon?”
Chử Tri Bạch chen lời: “Sao em không hỏi anh?”
Trần Huyền Mặc chọn một chai có nhãn đẹp, cầm lên ngắm nghía gật gù, xem chán chê rồi mới đáp lại y: “Anh á? Mắt thẩm mỹ của anh tệ quá, thua xa anh Lam.”
Đôi tình nhân này hai ngày nay đều nói chuyện theo kiểu đối đáp như vậy, thoạt nhìn có vẻ lạnh nhạt với nhau, nhưng trên thực tế không bao giờ bỏ qua lời đối phương. Khoảng lặng nhàm chán giữa chừng thực chất là để họ nghĩ ra một câu đáp trả hiểm hóc hơn mà thôi.
Chử Tri Bạch ngồi trên sofa hậm hực, Đới Lam và Trần Huyền Mặc đều không để ý đến y.
Việc tự động bỏ qua lời Chử Tri Bạch nói là một kỹ năng Đới Lam không cần chủ động kích hoạt. Hắn quay đầu nói với Trần Huyền Mặc: “Chai màu xanh lá cây ở hàng thứ hai trước mặt cậu, Sauvignon Blanc xuất xứ từ New Zealand, vị ngon, quan trọng là rẻ, uống nhiều cũng không tiếc tiền.”
Trần Huyền Mặc đặt xuống chai rượu đang cầm trên tay, nhấc lên chai rượu mà Đới Lam vừa nhắc đến, nhìn một lát rồi nói: “Nhãn mác thiết kế cũng có gu đấy chứ.”
“Đúng là đồ bạc bẽo, có cần anh nhắc lại cho nhớ không, lần trước anh đề cử cho em loại này, em nói “của rẻ là của ôi”, bây giờ lại khen nhãn mác thiết kế đẹp. Trần Huyền Mặc, trước giờ sao anh không phát hiện ra em là người có tiêu chuẩn kép nhỉ?”
Trần Huyền Mặc đặt chai rượu về chỗ cũ, ngồi bệt xuống thảm cười nhìn Đới Lam một cái. Cậu không giấu giếm, có gì nói nấy: “Thích anh Lam ghê, nghĩ bao nhiêu cách để lấy lòng anh Lam, vậy mà bị anh phá hỏng hết rồi.” Nói xong lườm Chử Tri Bạch một cái.
Thanh niên tuổi đôi mươi là vậy đó, có gì nói nấy, giống như trẻ nhỏ ở mẫu giáo, thấy ai hợp tính là quấn quýt lại gần.
Đới Lam không nói gì cũng không biểu lộ cảm xúc gì, đối với những cuộc trò chuyện lúc thì thẳng thắn lúc thì quanh co như thế này, hắn đã thành quen.
Chử Tri Bạch chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, huýt sáo về phía Đới Lam, giả vờ nói: “Mới vài ngày thôi đấy, anh xem anh kìa, đúng là hồ ly tinh.”
Đới Lam vẫn trầm mặc, Trần Huyền Mặc lại tiếp tục câu chuyện, đôi tình nhân bọn họ đối đáp qua lại: “Trên đời này có người đàn ông nào không thích anh Lam?”
Kỳ thực cậu cũng không thể nói rõ vì sao mình thích Đới Lam, tính ra thì cũng mới quen nhau hai ngày. Quan hệ giữa Đới Lam và Chử Tri Bạch rất thân thiết, hai ngày vừa rồi Đới Lam không quá khách sáo khi chiêu đãi họ. Nhưng Trần Huyền Mặc có thể cảm nhận được, khí chất của Đới Lam rất thu hút, hầu như ai cũng sẽ nảy sinh lòng ngưỡng mộ hắn.
Đới Lam dường như nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt hắn có chút thất thần: “Nhiều lắm, đừng nói là không thích, có người còn cảm thấy chướng mắt khi nhìn thấy tôi, mắng thẳng vào mặt tôi, nhiều không kể xiết ấy.”
“Mắng? Sao lại mắng anh?”
“Ai biết được? Có lẽ vì tôi quá ưu tú chăng?”
Đới Lam nói ra lời này có chút ngông cuồng, nhưng hắn vốn không phải người khiêm tốn. Lúc này lại không có người ngoài, cứ thẳng thắn cho dễ sống, đâu cần phải giả vờ rụt rè. Hơn nữa hắn nói mình không biết là vì hắn thực sự không biết. Đới Lam không có ý định tìm hiểu suy nghĩ của những người ghét hắn, hắn không quan tâm, nghe xong liền vờ như chưa nghe thấy gì, đừng nói là để trong lòng, có khi những lời này còn chẳng lọt được vào tai hắn. Huống hồ, hắn còn chưa thể lý giải được những người thích mình, nào còn tâm trí đâu mà lý giải những kẻ kia.
Nói đến đây, Đới Lam liền đứng dậy chuẩn bị vào phòng bếp nấu cơm.
Lúc này có nhiều thời gian rảnh rỗi, Đới Lam toàn tâm toàn ý đam mê nấu nướng. Không được hút thuốc cũng không được uống rượu, dù sao cũng phải làm gì đó để giết thời gian, tránh ngồi không mà suy nghĩ vẩn vơ.
Chử Tri Bạch không chút ngại ngùng hô lên từ phía sau: “Anh Lam, em đăng ký món sườn xào chua ngọt nhé.” Nói xong lại hất cằm về phía Trần Huyền Mặc: “Em muốn ăn gì? Có khi chỉ được gọi món lần này thôi đấy, tận dụng cơ hội đi, bỏ lỡ là hết.”
Trần Huyền Mặc không mặt dày như Chử Tri Bạch, cậu nói một câu “Em ăn món gì cũng được” sau đó còn đứng dậy vào phòng bếp phụ giúp làm cơm.
Một nhà ba người, chỉ có Chử Tri Bạch nhàn rỗi như một ông chủ.
Quả thật bữa cơm hôm đó có món sườn xào chua ngọt, đây là món tủ của Đới Lam. Sau khi đỗ cấp ba, Đới Lam được Trần Thanh Giác dạy nấu ăn, bà nấu rất ngon, Đới Lam học theo, hương vị món ăn làm ra cũng khá ổn.
Trời mùa đông tối nhanh, khi mâm cơm bốn món một canh được bày biện lên bàn, ngoài cửa sổ đã tối mịt.
Chử Tri Bạch mở một chai Mao Đài: “Ngày Tết làm chén rượu đế.”
Đới Lam hiếm khi không từ chối, hắn kiêng rượu đã lâu, hôm nay tâm trạng tốt, chén rượu này nên uống cạn.
Suốt năm năm vừa qua Đới Lam đều ăn Tết cùng Trần Thanh Giác trong bệnh viện. Năm nay là lần đầu tiên hắn đón Giao thừa ở nhà, lại có bạn bè quây quần xung quanh, lẽ ra sẽ là một buổi tối tràn ngập niềm vui.
Vừa nâng chén gắp đũa, điện thoại Đới Lam chợt đổ chuông.
Hai mắt hắn sáng rỡ, vội vàng đặt chén xuống nói: “Tôi đi nghe điện thoại đã.”
Trên đường ra phòng khách lấy điện thoại, sau lưng hắn là tiếng Chử Tri Bạch hú hét ầm ĩ: “Ôi chao! Đây là đang chờ điện thoại của ai thế nhỉ?”
Đới Lam cười cười cầm lấy điện thoại trên giá sách. Mà khi hắn nhìn thấy tên người gọi đến, nụ cười lập tức đông cứng, lạnh đến mức nửa người tê dại.
Chử Tri Bạch không nhìn thấy vẻ mặt của Đới Lam, thế nhưng y nghe thấy chuông điện thoại vẫn vang lên. Tình huống này không giống một người nóng lòng chờ điện thoại suốt cả buổi. Y nghi hoặc hỏi: “Ai thế?”
Đới Lam chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, không nghe máy cũng không tắt máy. Hắn quay đầu sang lạnh lùng thốt ra ba tiếng: “Đới Minh An.”
“Mẹ kiếp.”
Chử Tri Bạch xô ghế đứng dậy, tiếng chân ghế cọ xát sàn nhà tạo ra âm thanh chói tai khó chịu. Y chạy nhanh tới cạnh Đới Lam, giật lấy điện thoại nói: “Anh kệ đi, để em nghe.”
Điện thoại được kết nối, Chử Tri Bạch gọi một tiếng kỳ cục: “Chú Đới.”
Không cho Đới Minh An kịp phản ứng, y nói luôn: “Nể mặt anh Lam và cả bối phận của chúng tôi, hôm nay tôi gọi một tiếng “chú”, như vậy đã là rất tôn trọng rồi. Nếu chú không cho chúng tôi một lời giải thích hợp lý xem vì sao chú vẫn còn mặt mũi gọi điện cho Đới Lam, vậy thì phần tôn trọng này tôi cũng xin rút lại.”
Đầu bên kia yên lặng hai giây, sau đó truyền đến giọng nói đáng ghét: “Là thằng nhóc nhà họ Chử đấy à? Tao biết ngay mà, bảo sao hôm nay Đới Lam lại nghe điện thoại của tao, hóa ra mày ở cạnh nó.”
“Tôi có ở đây hay không không quan trọng, chú gây khó dễ cho Đới Lam cũng đồng nghĩa với việc gây khó dễ cho tôi. Hôm nay nói chuyện thẳng thắn đi. Nếu tôi đứng ở vị trí của chú, tôi thật lòng khuyên chú một câu, làm gì cũng nên suy xét lợi hại, sao phải chuốc thêm phiền phức vào thân?”
Đới Minh An cười khẩy một tiếng, giọng lão cực kỳ trầm ổn, không chút mất bình tĩnh: “Tri Bạch à, không hổ danh là bạn tốt của Đới Lam, chúng mày có tật xấu giống hệt nhau, không biết tự lượng sức mình nhưng ăn nói rất ngạo mạn. Nếu cảm thấy nhà mày ở Hoa Dương có thể một tay che trời, mày cứ việc chống đối tao. Chử Hoài Húc chỉ đang nuôi âm mưu mà thôi. Nếu lão ta có thể công thành danh toại, cần gì phải dùng đến mày và thằng nhóc nhà họ Trần? Nhà mình còn đang cháy, đừng nhúng mũi vào chuyện nhà người khác.”
“Mẹ kiếp…” Đôi co với Đới Minh An một hồi, Chử Tri Bạch rốt cuộc vẫn là tên ngựa non háu đá, y không nhịn được nữa mà buột miệng chửi thề.
Đới Minh An không hề hoang mang, tiếp tục thong thả nói: “Còn trẻ tuổi, đừng làm gì cũng hung hăng như vậy. Đưa Đới Lam nghe máy đi, nghe nói nó mắc bệnh, tao gọi hỏi thăm nó một chút.”
Cho dù không bật loa ngoài, Đới Lam vẫn nghe rõ toàn bộ câu chuyện. Hắn vươn tay ra nói: “Để tôi nghe máy.”
Chử Tri Bạch chần chừ một giây, Đới Lam nói tiếp: “Lão ấy cũng nói rồi đấy, việc nhà mình phải tự mình giải quyết thôi.”
Sau khi trả lại điện thoại cho Đới Lam, Chử Tri Bạch không rời đi mà đứng sát bên cạnh lắng nghe.
Đới Lam áp điện thoại lên tai, hít một hơi thật sâu, trầm giọng hỏi: “Ông muốn nói gì?”
“Tao nói rồi mà, nghe nói mày bị bệnh, tao gọi hỏi thăm chút.”
“Ông cho người theo dõi tôi?”
Đới Minh An bật cười, âm thanh xuyên qua đường dây điện thoại đâm vào tai Đới Lam, theo bản năng hắn bỏ máy ra xa khỏi tai.
“Đới Lam à, tao không bận tâm đến mày nhiều như mày và thằng nhóc họ Chử nghĩ đâu. Tao nói rồi, cắt đứt quan hệ là cắt đứt hẳn. Mày luôn nghĩ tao cố tình chọc tức mày như thể tao rảnh rỗi lắm, không hề nhé, và tao cũng chẳng bao giờ suy nghĩ đến lợi ích của mày mỗi khi làm việc gì đó.”
Đới Lam bực bội ngắt lời ông ta: “Hai cái Tết gần đây ông đều gọi điện cho tôi, bây giờ lại mở miệng nói mình không cố ý chọc tức? Rốt cuộc ông có chuyện gì?”
“Xem ra là mắc bệnh thật, mấy năm trước mày vẫn còn kiên nhẫn nói chuyện lắm mà.” Lúc này Đới Minh An mới thở dài, không biết lão đang trào phúng hay vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
“Được rồi, tao nói thẳng vào chuyện chính. Tao muốn lấy lại căn nhà đứng tên mày ở Hoa Dương. Tất nhiên sẽ không để mày thiệt đâu, tao đổi cho mày một căn hộ khác trong thỏa thuận ly hôn, hoặc là định giá theo thị trường, tao trả tiền cho mày.”
“Ông mơ à?” Đới Lam nghiến răng nghiến lợi. Căn hộ ấy là nơi gia đình hắn sinh sống hai mươi năm, cũng là tài sản duy nhất mà Trần Thanh Giác yêu cầu được hưởng sau khi ly hôn, Đới Lam đương nhiên sẽ không nhường cho lão ta.
Đới Minh An ra vẻ khó hiểu: “Trần Thanh Giác chết rồi, mày thì định cư ở Nguyệt Cảng. Nhất quyết giữ lại căn hộ ấy để làm gì?”
Đới Lam còn mất kiên nhẫn hơn nữa: “Ông đã ly hôn và từ mặt tôi rồi, thậm chí còn tái hôn và có con mới rồi, nhất quyết đòi lại căn hộ ấy để làm gì?”
Hai bên đều chất vấn đúng trọng điểm, dùng mũi kiếm đâm thẳng vào vết thương của đối phương, thế nhưng chỉ có Đới Lam cảm thấy đau đớn. Đới Minh An vẫn luôn vô cảm, thậm chí còn cười khẩy hai tiếng đầy khinh miệt.
“Đới Lam à, mày thật sự cho rằng, năm năm vừa qua tao chưa từng vào bệnh viện thăm Trần Thanh Giác ư? Thậm chí tro cốt của bà ta được rắc ở đâu tao cũng biết hết.”
Đới Minh An dừng lại một chút, sau đó tiếp tục dùng lời nói cứa vào tim Đới Lam: “Năm năm trước, mày có biết vì sao bà ta khăng khăng đuổi mày đi không? Những thứ mày lúc nào cũng tâm niệm nào là “tình mẫu tử thiêng liêng”, nào là “chính nghĩa” này nọ,… thật ra còn mỏng hơn tờ giấy. Có đôi lúc nhìn mày, tao lại không nhịn được mà nghĩ bụng, thằng con mà Đới Minh An tao dạy dỗ ra, sao lại nực cười đến vậy?”
“Ông nói cái gì?”
Giọng Đới Lam bắt đầu run rẩy.
Từ khi Đới Minh An nói rằng lão vẫn thường xuyên vào bệnh viện gặp Trần Thanh Giác, từng câu từng chữ lão ta thốt ra đều như lựu đạn, trực tiếp công phá bức tường thành tâm lý vốn đã đổ nát trong lòng Đới Lam.
“Dù sao mày cũng là con trai tao, tuy cắt đứt quan hệ nhưng vẫn còn máu mủ ruột rà. Mày có thể gài bẫy tao nhưng tao không có hứng thú hại mày. Nể tình từng là cha con, tao khuyên mày một câu, đừng xía vào chuyện của tao và Thanh Giác nữa, chuyện của người lớn không phải thứ mày muốn quản là quản được. Cho tới bây giờ mày vẫn không nhận ra Trần Thanh Giác là một người đàn bà điên rồ. Lo sống cuộc đời của mày đi, lúc nên buông bỏ thì đừng cố chấp.”
Đáy mắt Đới Lam ánh lên sự u ám, hắn lạnh giọng hỏi: “Nếu tôi không muốn buông bỏ thì sao?”
“Vậy tao cũng hết cách. Nếu mày cảm thấy dễ chịu thì cứ giữ lấy nó, cảm thấy việc so đo với tao rất có ý nghĩa thì mày cứ tiếp tục.”
Đới Lam nhắm mắt hít sâu, nghiến răng nói ra một câu “Tôi biết rồi” sau đó cúp điện thoại.
Hắn buông thõng hai tay, điện thoại rơi thẳng xuống, đập vào thảm lót sàn phát ra một âm thanh trầm đục.
Giống như chiếc điện thoại, toàn thân Đới Lam cũng mềm nhũn, đầu gối vô lực, đầu tiên là quỳ sụp xuống đất, sau đó cả người đổ ập xuống theo một góc vuông.
Khoảnh khắc trời đất chao đảo, Đới Lam chỉ cảm thấy một sự hoang đường tột độ.
Lời tác giả:
Ba chương tiếp theo hơi ngược một chút, cũng cài cắm một số chi tiết đáng ngờ. Khi đọc có lẽ sẽ cảm thấy khó hiểu vì sao hai người này lại kích động quá mức như vậy, mọi nghi ngờ sẽ được giải đáp từ chương 24~ Các bạn nào sợ ngược thì chờ rồi đọc một thể nhé! Có điều nếu chờ chương thì sẽ không được xem công chiếu lời tỏ tình nồng nàn của thầy Lam đâu (mình thật xấu tính mà!)