Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý
Chương 38: Bí mật
Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày tháng thảnh thơi của giáo sư đại học đã hoàn toàn kết thúc kể từ khi yêu đương, hiện tại Đới Lam làm công việc toàn thời gian năm ngày một tuần, còn chăm chỉ hơn cả sĩ tử thời xưa, thức khuya dậy sớm miệt mài học hành.
Tống Ý thấy hắn mệt mỏi, tối thứ bảy khuyên hắn: “Tuần sau anh không cần đưa em đi làm nữa đâu, buổi sáng ngủ thêm một chút đi.”
Đới Lam sao có thể đồng ý được? Người yêu làm bác sĩ, công việc bận rộn vô cùng, chỉ tranh thủ giờ ăn cơm mới nhắn cho hắn được một tin, hắn chỉ mong được đưa đón người yêu đi làm để có thêm chút thời gian bên nhau.
Tống Ý nghỉ ngày chủ nhật và thứ hai, tuy nhiên chủ nhật anh phải về nhà một chuyến, rất nhiều việc gia đình cần xử lý, chuyện yêu đương đành tạm gác lại.
Tuy rằng cha mẹ Tống Ý đều sống ở Nguyệt Cảng, thế nhưng năm nay anh ăn Tết ở nhà Văn Việt, đã lâu rồi anh chưa về thăm nhà.
Tống Ý và Văn Việt quen biết nhau khi mới lên đại học, hai gia đình thân thiết với nhau, đôi bên đều có truyền thống làm trong ngành Y, truyền thống khoác áo blouse trắng từ đời này sang đời khác. Thậm chí sau khi Tống Ý và Văn Việt trở thành bạn thân, ngay cả kỳ nghỉ Tết cũng hóa thành “năm nay tôi ăn Tết nhà cậu, sang năm cậu ăn Tết nhà tôi”.
Trước kia Tống Ý rất thích thú về thăm cha mẹ, dì Phương giúp việc gia đình anh nấu ăn rất ngon, một tuần ăn bánh mì khô và ăn cơm căng tin bệnh viện, anh chỉ mong đến bữa cơm cuối tuần để bù đắp cho cái dạ dày của mình.
Thế nhưng, Từ Nguyệt Lâm và Tống Ân Viễn đã nhiều lần tỏ vẻ không hài lòng khi Tống Ý về nhà, bọn họ nói đang tận hưởng thời gian riêng tư, đột nhiên có thêm một người làm phiền thế giới riêng của hai người.
Tuy rằng Tống Ý không hiểu đôi vợ chồng già gần sáu mươi tuổi này có gì mà phải giấu giếm, thế nhưng anh là đứa con ngoan, không cho về thì anh không về.
Từ khi có người nấu bữa sáng mỗi ngày, khẩu vị của Tống Ý ngày càng được Đới Lam bồi dưỡng đến mức tinh tế hơn hẳn. Cuối tuần về nhà, anh bắt đầu kén chọn thức ăn mà dì Phương nấu, nhận xét cái gì mà “tương ớt này xay bằng ớt sừng gà dì nhỉ? Lần sau dì mua loại ớt chỉ thiên ấy ạ, ăn ngon lắm…”
Từ Nguyệt Lâm thực sự không nhịn nổi nữa, bà lườm nguýt vài cái, bảo đáng lẽ ra hồi nhỏ nên ném Tống Ý vào rừng cho nhịn đói vài năm mới phải, bệnh kén ăn hồi nhỏ không những không đỡ mà còn nặng hơn.
Dì Phương đương nhiên tiếp thu ý kiến đóng góp của Tống Ý, sau đó lại hỏi anh ăn tương ớt chỉ thiên ở đâu, từ trước đến nay trong nhà vẫn quen ăn tương ớt sừng gà, mười mấy năm qua chưa từng thay đổi.
Nhờ có dì Phương nhắc tới, Tống Ân Viễn lập tức nhận ra điều bất thường. Trong lúc ăn canh ông hơi nâng mí mắt, âm thầm đánh giá con trai mình rồi hỏi một câu đầy chắc chắn: “Tống Ý, con có người yêu rồi à?”
Tống Ý còn chưa kịp đáp lời, Từ Nguyệt Lâm lại như bừng tỉnh: “Thảo nào tuần này lại đòi về nhà, hoá ra anh muốn khoe với chúng tôi.” Nói xong bà vẫn không nhịn được mà buông lời châm chọc đứa con trai ế của mình: “Lần sau dẫn người ta về đây rồi hẵng khoe, cứ một thân một mình thế này không thấy tủi thân à con?”
Tuy rằng Tống Ân Viễn tỏ ra mình là bậc bề trên cao quý, không hề liên quan gì đến chuyện này, chỉ cúi đầu bình thản ăn canh, thế nhưng ông nói câu nào là trúng tim đen câu ấy: “Chắc là vẫn chưa theo đuổi được người ta đâu chứ. Nguyệt Lâm bà còn nhớ năm ngoái không, nó tự nhiên chạy về nhà hỏi mình cái gì mà “nếu bệnh nhân không phối hợp trị liệu thì làm thế nào” ấy? Bây giờ nghĩ lại mới thấy, lúc ấy tôi với bà đoán đúng đến tám chín phần rồi, con trai mình bị người ta từ chối rồi.”
Từ Nguyệt Lâm cực kì tán thành ý kiến này, tiếc rằng sắt không thành thép mà rằng: “Chậc, con trai tôi sao lại kém cỏi thế cơ chứ, chẳng thừa hưởng chút nào từ mẹ, đã bao lâu rồi mà vẫn chưa chinh phục được người ta?”
Tống Ân Viễn bồi thêm một câu: “Bà trông mong nó chinh phục được ai? Tôi thấy có mà con trai mình bị người ta nắm thóp hết rồi.”
Tống Ý: “…” Hai người cứ tiếp tục màn kịch này đi, con không nên làm phiền mới phải.
Tình cảnh Tống Ý bên này vô cùng bi thảm, Đới Lam ở bên kia cũng chẳng khá hơn là bao.
Sáng chủ nhật Tưởng Tân Minh gọi điện hẹn giờ sửa luận văn, Đới Lam đang cố ngủ nướng.
Ngủ nướng là một việc vô cùng khó khăn đối với Đới Lam, từ khi học tiểu học hắn chưa bao giờ ngủ dậy sau 8 giờ sáng.
Dậy sớm liên tục một tuần, chủ nhật không cần đưa Tống Ý đi làm, trong lòng không còn vướng bận, Đới Lam trực tiếp ngủ một mạch đến 9 giờ, dù chưa đến mức mặt trời đã lên cao ba sào nhưng cũng gần như thế.
Khi Đới Lam nhận điện thoại, hắn ngái ngủ ậm ừ vài tiếng, hẹn với học trò nửa tiếng sau có mặt tại quán cafe cổng phía tây của Đại học Nguyệt Cảng sau đó lập tức cúp máy. Đợi đến khi vào đánh răng tiện tay mở điện thoại kiểm tra, Đới Lam mới phát hiện WeChat của mình đã nổ tung tin nhắn.
Các nghiên cứu sinh dưới trướng Đới Lam có một nhóm chat chung đặt tên là “Học hải vô nhai khổ tác chu”.
Người tạo nhóm là Tưởng Tân Minh, Đới Lam thậm chí còn không được cấp quyền làm trưởng nhóm. Khi mới tạo ra nhóm chat này, Tưởng Tân Minh đặt tên nó là “Tu la tràng”, nhưng Đới Lam suy nghĩ kỹ lưỡng, cho rằng nếu mình không phải trưởng nhóm thì cũng nên chọn một cái tên khiến người khác đọc lên là thấy nghẹt thở. Hắn không có ý gì khác, đơn thuần chỉ là muốn các sinh viên mỗi khi nhìn thấy tên nhóm chat này sẽ không còn tâm trạng tán gẫu, như vậy sẽ không ai làm phiền sự yên tĩnh của hắn.
Tên nhóm chat này vô cùng hiệu quả, tin nhắn gần đây nhất là khi Đới Lam gửi lì xì từ Tết năm ngoái. Tết năm nay hắn ốm nên quên mất. Thầy giáo không nhớ, học trò đương nhiên không dám nhắc, việc công bố đề tài lên tạp chí cấp C đủ sức dọa cho các thạc sĩ, tiến sĩ tương lai sợ khiếp vía.
Nhưng Tưởng Tân Minh đã miễn dịch, thành tích học tập của cô nàng đã đủ sức “phòng thủ”, hệ tiến sĩ tại Đại học Nguyệt Cảng yêu cầu phải có ba đề tài nghiên cứu đạt cấp C mới có thể tốt nghiệp, trong lúc học thạc sĩ cô đã được công bố một đề tài cấp A và hai đề tài cấp C, hiện giờ lại chuẩn bị xây dựng thêm một đề tài cấp A nữa. Thấy luận văn của mình đã được sửa gần hoàn thiện, cô tiến sĩ này ngày càng “nhờn” với thầy hướng dẫn của mình.
Tưởng Tân Minh đầu tiên là phát một bao lì xì chung, sau đó bắt đầu tung ra một “quả bom” gây chấn động toàn diện:
[Bạn học Tiểu Minh: Sốc! Một vị phó giáo sư Học viện Xã hội thuộc một trường đại học danh tiếng nào đó, sau khi được xét duyệt lên chức danh Cố vấn tiến sĩ thì bắt đầu “đình công”, rốt cuộc đây là sự méo mó về nhân cách hay sự suy thoái về đạo đức? 9g sáng vẫn chưa rời giường, vị phó giáo sư ấy đang âm mưu gì? Work hard to look effortless*! Chuyển tôi 50 tệ để nghe về kế hoạch công bố luận văn cấp C bí mật của giáo sư Đới!!!]
*tên một cuốn sách truyền cảm hứng của tác giả Thập Tam Dạ.
[Hứa Lộ: Chị, hôm nay là chủ nhật, không phải thứ 5]
[Bạn học Tiểu Minh: Chị biết mà, nhưng thứ 5 ổng có nhiều tiết nên hay gắt gỏng, chị không dám chọc ghẹo!]
[Một chú dê con: Anh Lam hôm nay tính tình thoải mái thế à?]
[Bạn học Tiểu Minh: Chị cảm thấy thế! Ổng ngủ đến 9g còn chưa dậy! Nếu chị không gọi điện có khi ổng vẫn còn ngủ đấy!]
[Ting Ting: Quả là cơ hội nghìn năm có một]
[Yeah Yeah: Em vừa hoàn thành khóa luận tốt nghiệp, hay là tranh thủ nộp luôn hôm nay để thầy chấm nhỉ?]
[Nửa Đêm Canh Ba: Thế thì lại gắt gỏng ngay cho mà xem…]
[Ting Ting: Vậy anh Lam ghi tên em làm tác giả thứ hai vào một bài luận nhé, yêu cầu thấp thôi ạ, đạt chuẩn Bắc Đại* là được, đương nhiên nếu là chuẩn CSSCI* thì càng tuyệt ạ]
*Chuẩn Peking và chuẩn CSSCI thuộc hệ thống tiêu chuẩn các tạp chí học thuật ở Trung Quốc, mình xin phép giải thích ngắn gọn theo mình hiểu là như thế này: chuẩn Peking xét rộng hơn (nhiều lĩnh vực hơn), còn chuẩn CSSCI xét sâu hơn (chỉ chuyên về Nghiên cứu KHXH)
*Đề tài nghiên cứu có thể có nhiều tác giả, được ghi tên trong các đề tài giá trị cũng nâng cao danh tiếng cho các học giả.
[Bạn học Tiểu Minh: Anh Lam nhà cậu ấy hả, luận văn nộp xét chuẩn Bắc Đại là bét nhất, còn thường là chuẩn CSSCI đấy!]
[Star: Anh Lam ghi tên em với +1]
[Một người dùng WeChat nào đó: Mạnh dạn xin anh Lam cho em đứng tên làm tác giả duy nhất]
[Yeah Yeah: (thầy ơi em mang đến một đống rác nóng hổi đây.jpg)]
[Không đạt cấp C không đổi tên: (biết mình dốt nhưng vẫn đăng kí học cao học.jpg)]
…
Đới Lam: “…”
Chuyện gì mà loạn xới lên thế này?
Trong miệng hắn vẫn ngậm bàn chải đánh răng, chuyển 50 tệ cho Tưởng Tân Minh ngay trong nhóm chat, nội dung chuyển tiền ghi rõ: Yên lặng một chút đi.
Đới Lam cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh ngủ, nếu không làm sao hắn có thể làm ra hành động ngu ngốc như vậy. Sau khi hắn chuyển tiền, các sinh viên trong nhóm chat như bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng domino, bọn họ cũng sao chép tin nhắn “Chuyển tôi 50 tệ” của Tưởng Tân Minh rồi ồ ạt gửi vào nhóm chat.
Đã chuyển cho một người thì phải chuyển cho cả nhóm, đánh xong bộ răng Đới Lam mất hơn 1000 tệ. Tuy hắn luôn hào phóng đối với đám sinh viên mình dẫn dắt, đôi lúc không có lý do gì hắn vẫn phát lì xì và trợ cấp vân vân… thế nhưng cách vòi tiền ngớ ngẩn hôm nay khiến hắn thực sự cạn lời, thậm chí còn định đổi tên nhóm chat thành “Động bàn tơ”.
Nhưng Tưởng Tân Minh – người đã có luận văn đạt cấp A – không hề sợ hãi, cô tiếp tục khuấy đảo không khí trong nhóm chat.
[Bạn học Tiểu Minh: Cảm ơn thầy ạ, chúc thầy sớm thoát ế]
Sau đó, các sinh viên trong nhóm chat cũng lần lượt spam tin nhắn [Cảm ơn thầy ạ, chúc thầy sớm thoát ế].
Đới Lam: “…”
Hắn nhổ bọt kem đánh răng trong miệng, chụp ảnh màn hình nhóm chat rồi gửi cho Tống Ý.
[Lười Biếng*: Bác sĩ Tống, em xem thế nào dạy dỗ lại cô cháu gái của em đi chứ.]
*ở đây Đới Lam đặt tên wechat bằng cách chơi chữ, raw là
懒怠/lǎndai/ có nghĩa là lười biếng, đọc ngược lại gần giống với /dàilán/ nghĩa là Đới Lam.
Khoảng một tiếng sau Tống Ý mới trả lời tin nhắn của hắn.
[SY: Sốc! Một vị phó giáo sư Học viện Xã hội thuộc một trường đại học danh tiếng nào đó, sau khi được xét duyệt lên chức danh Cố vấn tiến sĩ thì bắt đầu “đình công”, rốt cuộc đây là sự méo mó về nhân cách hay sự suy thoái về đạo đức? 9g sáng vẫn chưa rời giường, vị phó giáo sư ấy đang âm mưu gì? Work hard to look effortless! Chuyển tôi 50 tệ để nghe về kế hoạch bí mật công bố luận văn cấp C của giáo sư Đới!!!]
Khi nhận được tin nhắn hồi âm, Đới Lam đang ngồi trong quán cafe thảo luận với Tưởng Tân Minh về đề tài nghiên cứu mới của cô. Vì ngại Tưởng Tân Minh đang ngồi đối diện nên, tuy rất muốn cười ra mặt nhưng hắn vẫn cố nhịn cười, nếu không cô học trò tinh quái kia liếc mắt một cái là sẽ nhìn ra ngay manh mối.
Hiện tại Đới Lam chính là bộ dạng “tình nhân trong mắt hóa Tây Thi”, Tống Ý làm gì nói gì cũng khiến hắn thấy thú vị.
Có điều cũng dễ hiểu mà thôi, ngay cả việc đăng bài trong bảng tin bạn bè cũng lười, thậm chí còn tự đăng một bài thông báo để tránh bị làm phiền, thế nhưng hiện tại Tống Ý có thể tỉ mỉ gõ lại từng chữ từ ảnh chụp màn hình để gửi cho Đới Lam.
Dựa theo tính cách Tống Ý mà nói, chuyện này thực sự rất thú vị.
Tuy Đới Lam đã kiểm soát biểu cảm rất tốt, nhưng dù sao Tưởng Tân Minh cũng là một Leeuwenhoek* thế hệ mới, một việc trọng đại như “đẩy thuyền” (ship cp), cô đương nhiên phải dùng kính hiển vi để “soi” (xem xét kỹ lưỡng). Cô ngẩng đầu lên khỏi máy tính, sờ sờ cằm nhìn Đới Lam, cười như không cười mà nói: “Thầy, thầy đang yêu ạ?”
*Leeuwenhoek là một nhà khoa học người Hà Lan, được coi là cha đẻ của ngành vi sinh vật học và được coi là nhà vi sinh vật học đầu tiên trên thế giới. Trên mxh của Trung Quốc hay dùng tên ông để chỉ những người tinh như cú vọ, soi xét từng tí một, không ai qua được mắt họ.
Đới Lam chuyển ánh mắt từ điện thoại về phía Tưởng Tân Minh, còn chưa kịp đáp trả đã bị Tưởng Tân Minh tấn công liên tiếp: “Có phải là người em quen biết, thậm chí là cực kỳ thân thiết không ạ? Có phải từ nay về sau hai thầy trò mình sẽ là người một nhà không ạ? Có phải em sẽ không cần dùng kính ngữ với thầy nữa không ạ? Có phải sang năm tất cả sẽ ăn Tết cùng nhau không ạ? Vậy chắc là từ nay về sau em sẽ được thầy mừng tuổi đều đều phải không ạ?”
Đới Lam: “…” Hôm nay lẽ ra mình không nên hy sinh ngày nghỉ để đến gặp đứa sinh viên này.
Đới Lam không nói gì, Tưởng Tân Minh vẫn có thể tự mua vui cho mình, cô nàng cười khì khì vài tiếng, làm ra bộ mặt “Em hiểu rồi ạ”, sau đó cảm thán nói: “Thầy không thừa nhận thì thôi ạ, dù sao em cũng đoán ra từ lâu rồi. Mấy người ấy mà, chẳng lớn hơn bao nhiêu tuổi nhưng lúc nào cũng ra vẻ bề trên già dặn, lúc nào cũng coi thường đám sinh viên bọn em là không hiểu chuyện.”
Có đôi khi Tưởng Tân Minh rất “dở hơi” (tưng tửng), Đới Lam không có cách nào trị cô nàng này, trước đây hắn có thể lấy luận văn ra mà hù dọa, hiện tại đứa nhỏ đã đủ lông đủ cánh, tự mình bay đi, không sợ bị dọa nữa rồi.
Đới Lam bất đắc dĩ nói: “Ngày nào trong đầu cũng suy nghĩ vớ vẩn, đoán lung tung.”
Tưởng Tân Minh vừa tặc lưỡi vừa lắc đầu, cảm thấy tốc độ theo đuổi “crush” của thầy giáo mình quá “cùi bắp” (kém cỏi), cô quyết định làm bà mai se duyên, tận tình khuyên bảo: “Aiya, cây vạn tuế ngàn năm cuối cùng cũng nở hoa rồi, nếu thầy không nắm chắc lần này thì sẽ hết cơ hội đấy. Thầy đừng tưởng chú Tống Ý nhìn lạnh lùng nên không ai theo đuổi nha, hồi chú ấy học đại học, cả một dàn nam sinh xếp hàng trước cửa nhà chú Văn Việt để tỏ tình với chú ấy cơ đấy. Bây giờ vẫn còn khối người thầm thương trộm nhớ chú ấy. Ngày nào mà chú Tống còn độc thân thì ngày ấy vẫn còn người nhớ thương chú ấy. Thầy ơi, thầy phải quyết liệt lên chứ, được không thầy ơi?”
Đới Lam khoát tay, tỏ vẻ không quan tâm: “Có gì mà quyết tâm với quyết liệt? Thời sinh viên đã không theo đuổi được thì bây giờ càng không có cơ hội!”
Nói xong Đới Lam rút một điếu thuốc định châm lửa, chợt hắn nhớ ra mình đang ngồi ở nơi công cộng cấm hút thuốc, thế là hắn đành bất đắc dĩ cất điếu thuốc đi.
Tưởng Tân Minh không nói gì, cô không hiểu vì sao thầy mình lại ngang bướng như thế? Giờ là lúc phải tăng thêm chút lực “trợ công” (giúp đỡ)!
“À đúng rồi thầy ạ, thầy có biết đêm 30 Tết vừa rồi, là Tống Ý giục em gọi điện chúc Tết thầy đấy.”
Đới Lam lắc đầu nghĩ thầm, quả thực hắn không biết chuyện này.
“Thế còn chuyện này, sau khi chú Tống biết thầy là giáo sư hướng dẫn của em, chú ấy mới đồng ý tham gia các buổi tọa đàm tâm lý ở trường mình, thầy có biết chuyện này không?”
Đới Lam tiếp tục lắc đầu.
“Thế thứ hai tuần trước chú ấy đến tìm em hỏi lịch giảng của thầy, chuyện này thầy cũng không biết đúng không?”
Đới Lam nhíu mày: “Còn những chuyện gì tôi chưa biết?”
“Thầy muốn nghe không ạ?”
Đới Lam gật đầu.
“Chuyển khoản nha thầy, 50 tệ một bí mật của Tống Ý.”
Đới Lam: “…” Hoá ra đây là cách kiếm tiền theo kiểu “cò mồi” à?
Đới Lam rút điện thoại chuyển cho Tưởng Tân Minh 500 tệ: “Mua luôn combo 10 món, nào kể đi.”
Tưởng Tân Minh cầm điện thoại nhận tiền, sau đó lén lút khép chiếc laptop trước mặt, ngẩng đầu nhìn Đới Lam một cái, cười tủm tỉm nói: “Chuyện tình yêu ấy mà thầy, vẫn nên dựa vào bản thân thì hơn.”
Sau khi bị Đới Lam trừng mắt, Tưởng Tân Minh bắt đầu ngụy biện: “Nếu em “trợ công” (giúp đỡ) nhiều quá sẽ thành tự luyến mất. Cái này coi như học phí, em thu trước thôi, đi đường tắt rốt cuộc cũng không phải là cách hay, tinh thần “giác ngộ” (nhận ra) của thầy còn kém quá, em giúp thầy trau dồi thêm một chút thôi mà. Thầy nhớ nha, ngã ở đâu thì phải đứng dậy ở đó!” Nói xong cô xách túi vội vã chuồn đi.
Đới Lam: “…”
Một đời khôn ngoan, cuối cùng lại thất bại thảm hại dưới tay đệ tử của mình.
—
Lời tác giả:
Đới Lam: Tuy ngoài mặt tôi vô cùng bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng đã bực bội đến mức muốn châm một điếu thuốc.
Tưởng Tân Minh: Người ta “đẩy thuyền” (ship cp) thì mất tiền, mình thì kiếm ra tiền (yeah!)