Chương 42: Bàn về cái chết

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 42: Bàn về cái chết

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi đưa đón Tống Ý đi làm, Đới Lam chưa bao giờ gọi điện thoại giục anh. Lần nào hắn cũng đến trước mười phút rồi chờ trong bãi đỗ xe. Nếu nói hắn lười, thì hắn lại nhiệt tình hơn ai hết; còn nếu nói hắn chăm, thì lại lười biếng đến mức chẳng buồn lấy điện thoại ra khỏi túi.
Đới Lam không gọi điện, Tống Ý cũng sẽ không chủ động hỏi. Hai người mới xác định quan hệ chưa đầy hai tuần, cũng không biết đây là sự ăn ý hay chỉ là khách sáo. Với cách yêu đương có chút gượng gạo này, họ lại cảm thấy rất hòa hợp, thậm chí còn vô cùng ăn ý trong hành động.
Thế nhưng hôm nay Đới Lam cảm thấy hơi buồn chán trong lúc chờ đợi, có lẽ là vì hôm nay phải tới bệnh viện hai chuyến, buổi sáng còn làm một loạt kiểm tra xét nghiệm, cơ thể hắn hơi khó chịu.
Hơn nữa, thời tiết âm u bên ngoài khiến lòng người khó mà phấn chấn nổi. Buổi sáng trời còn tạnh ráo, chiều muộn mây đen lại kéo đầy trời. Lòng Đới Lam nặng nề, cảm giác có thứ gì đó đè nặng lên hắn, sự bất an bao trùm như màn sương mù, khiến hắn khó thở.
Đới Lam hạ cửa kính xuống hết cỡ, cố hít thở không khí bên ngoài nhưng vẫn thấy ngột ngạt, đành cởi thêm một cúc áo sơ mi.
Hiện tại trong lòng tràn ngập phiền muộn, hắn chỉ muốn gặp Tống Ý sớm hơn. Giống như một cậu học sinh tiểu học đứng chờ cha mẹ đón sau giờ học, đôi khi Đới Lam cảm thấy hắn không phải người đi đón Tống Ý, mà là đang chờ Tống Ý đưa mình về nhà.
Tống Ý hiếm khi tan ca đúng giờ, đặc biệt là những ngày trực phòng khám buổi chiều. Anh hầu như ngày nào cũng làm thêm, nhưng sẽ không ở lại quá muộn, thường chỉ khoảng 10-15 phút, nhiều nhất là nửa tiếng.
Nhưng hôm nay, Đới Lam đã chờ trong bãi đỗ xe gần một tiếng đồng hồ, mà Tống Ý vẫn chưa xuất hiện.
Trước cổng bệnh viện vắng tanh không một bóng người, ngay cả bảo vệ cũng chẳng thấy đâu. Trong bãi đỗ xe chỉ còn lác đác vài chiếc. Đới Lam nôn nóng nhìn điện thoại di động vài lần, vẫn chưa nhận được tin nhắn nào.
Tuy xe trong bãi ít nhưng bên ngoài lại có tiếng xôn xao. Một lát sau, Đới Lam còn thấy xe cứu hỏa tiến vào cổng bệnh viện. Lúc này hắn mới ý thức được rằng, có lẽ trong bệnh viện đã xảy ra chuyện gì đó.
Lo lắng cho Tống Ý, Đới Lam vội vàng xuống xe. Hắn liếc nhìn về phía khu nội trú, thấy trong sân đã có một chiếc đệm cứu hộ màu cam được bơm căng. Ngước mắt nhìn thẳng từ chiếc đệm lên cao, Đới Lam phát hiện trên tầng thượng có một thanh niên mặc quần áo bệnh nhân, nửa thân trên đã nhoài ra khỏi lan can.
Không cần đoán cũng biết người này định làm gì. Lòng Đới Lam thắt lại, hai chân như bị buộc chì, nặng trịch không thể nhấc lên khỏi mặt đất.
Trời càng lúc càng tối, chuyển từ màu xanh sương mù sang xanh thẫm. Vài vì sao le lói trên bầu trời như kim tuyến điểm xuyết trên tà áo sườn xám, chúng lấp lánh yếu ớt, chẳng có chút tác dụng soi sáng nào.
Một cơn gió nổi lên, quần áo bệnh nhân trên người cậu thanh niên bị gió thổi tung, toàn thân cậu ta chao đảo như sắp đổ.
Khoa Sức khỏe Tâm thần của thành phố Nguyệt Cảng nằm ở ngoại thành, vốn dĩ thưa thớt người qua lại. Thế nhưng lúc này, đã có một đám đông tụ tập bên ngoài khu vực bị phong tỏa, ngay cả cảnh sát và bảo vệ cũng không ngăn cản nổi họ.
Dưới sân xôn xao bàn tán, còn trên nóc nhà lại tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió.
Trước khi trời tối hẳn, bệnh nhân kia đã được các bác sĩ cứu xuống. Đới Lam đứng từ xa nên không thể quan sát rõ, chỉ thấy một bóng người chậm rãi tiến lại gần, rồi nhanh như chớp túm lấy cậu thanh niên, kéo cậu ta rời xa lan can.
Bi kịch trên nóc nhà không thành, màn hỗn loạn dưới sân bệnh viện cũng hạ màn.
Tự tử là một lời nguyền vĩnh hằng, cho dù bị truyền thông thêu dệt thế nào, nó vẫn là một nỗi ám ảnh trong lòng người.
Từ khi xuống xe, Đới Lam vẫn luôn ngậm một điếu thuốc. Hắn không châm lửa mà chỉ ngậm từ đầu đến cuối, đầu lọc đã trở nên ẩm ướt.
Ai về nhà nấy, dây phong tỏa được thu lại. Bãi đỗ xe vẫn chìm trong tĩnh mịch, trừ nhân viên bảo vệ ở lại duy trì trật tự, xung quanh đã không còn một bóng người nào khác.
Tống Ý không gọi điện cũng không nhắn tin. Đới Lam thậm chí không cầm theo điện thoại, hắn biết Tống Ý đang bận, không muốn tạo thêm áp lực cho anh.
Không rõ vì sao trời đã vào xuân nhưng vẫn tối sớm như vậy?
Lúc này, trên đầu Đới Lam là bầu trời đen kịt. Hắn thèm được hút một điếu thuốc, khao khát mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắn thở dài rồi tựa lưng lên cửa xe, rốt cuộc quyết định châm điếu thuốc trên tay. Sau đó, ngửa đầu nhả ra một làn khói trắng — mờ ảo, hư vô, cuồn cuộn như đàn sói chạy trên cánh đồng hoang vu.
Xuyên qua làn khói, Đới Lam phóng tầm mắt nhìn trời, suy nghĩ về những chuyện liên quan đến tự tử.
Trong ngành xã hội học có một cuốn lý luận chuyên ngành kinh điển, đó là cuốn của Émile Durkheim. Mọi năm khi giảng dạy môn Phương pháp nghiên cứu xã hội, Đới Lam đều yêu cầu sinh viên phải đọc cuốn sách này. Một cuốn sách mang đậm tính chất xã hội học, không quá nặng về triết học, nội dung chủ yếu nghiên cứu về biến đổi định lượng và thống kê những nguyên nhân dẫn đến hành vi tự tử.
Khi còn là sinh viên, Đới Lam không có cảm giác gì đặc biệt với cuốn sách này. Ai học ngành xã hội học cũng biết đến nó, coi nó là một tài liệu tham khảo. Khi trở thành giáo sư, hắn cũng không nảy sinh xúc động gì với cuốn sách đó, đơn giản chỉ nhắc đến nó khi hướng dẫn sinh viên thảo luận về các phương pháp nghiên cứu xã hội mà Durkheim sử dụng. Nhưng từ sau khi bị chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, Đới Lam không bao giờ lật mở cuốn sách ấy ra nữa.
Từng là nhà nghiên cứu, giờ đây lại biến thành đối tượng nghiên cứu; chủ thể biến thành khách thể. Theo bản năng, ai cũng sẽ chống cự loại cảm giác khó chịu giống như tự soi gương và nhìn thấy mặt tối của chính mình.
Hành vi tự đối chiếu và tự tra tấn tâm lý này, người khác có thể trốn tránh, nhưng Đới Lam thì không thể.
Chúng ta đến với thế giới này như một cá thể, xây dựng nhân cách, sau đó trở thành con người*.
Khi Đới Lam soi gương và nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình, hắn có cảm giác bàng hoàng — hắn phát hiện những hành vi tưởng chừng không liên quan, không hề dính dáng đến mình kia, thực chất đều là bí mật ẩn sâu trong nội tâm hắn; những ảo tưởng ấy âm thầm và không hề dữ dội — hắn muốn tự xóa sổ hoàn toàn chính mình, một con người bất lực sống trong một thời đại đổ nát…
Trước mắt sương khói lượn lờ, Đới Lam bỗng cảm thấy rất sợ hãi.
Hắn cho rằng mình đang rơi vào chân không, những sự thật khách quan đang tồn tại xung quanh bỗng như biến thành ảo ảnh. Không một lý luận nào còn đứng vững, mọi quy luật đều bị phá vỡ. Chỉ còn hai chữ “tử vong” không ngừng hiện lên trong đầu hắn.
Đới Lam không biết liệu mình có thể giống như người bệnh trên lan can vừa rồi hay không. Hẳn là không, hiện tại trong lòng hắn còn điều vương vấn.
Nhưng hắn vẫn sợ. Nỗi sợ hãi cái chết và khao khát cái chết đều là những tồn tại chưa từng có. Thậm chí hắn bắt đầu sợ hãi những giả thuyết — nếu vào một buổi sáng sớm nào đó, chính mình rơi vào khốn cảnh như vậy, Tống Ý sẽ phải làm sao? Nếu mình chết đi, Tống Ý liệu có nhớ đến mình không? Em ấy sẽ đau khổ chứ? Sẽ đốt tiền vàng cho mình chứ?...
Hắn không dám nghĩ tiếp, bởi vì sợ hãi nên toàn thân hắn bắt đầu run rẩy. Ngón tay mất kiểm soát, đánh rơi điếu thuốc xuống mặt đất. Tàn thuốc lập lòe ánh lửa, không bao lâu sau cũng bị dập tắt.
Hóa ra con người lại yếu đuối đến vậy. Vì cảm thấy bị uy hiếp nên nảy sinh khao khát, vì nảy sinh khao khát nên tín ngưỡng vững chắc bấy lâu nay lúc này như bờ đê bị mối đục.
Đới Lam đau khổ nâng tay ôm mặt, trong đầu hắn như có tảng đá lở trên vách núi — tốc độ đá rơi càng lúc càng nhanh, lý trí và suy nghĩ trong đầu càng lúc càng hỗn loạn. Khi tảng đá ấy rơi xuống chân núi, ý thức cũng hoàn toàn mất đi sự thanh tỉnh.
Cảm giác ngạt nước như sắp chết đuối lại kéo đến.
Trong lúc tỉnh tỉnh mê mê, Đới Lam phát hiện mình đang được bao bọc trong một cái ôm ấm áp. Mùi thơm của quả phật thủ kéo hắn lên bờ.
Toàn thân hắn đổ mồ hôi lạnh, lưng tựa lên cửa xe lạnh toát và cứng nhắc. Cho dù người đang ôm hắn rất ấm áp, nhưng một cơn gió đêm vẫn khiến Đới Lam phải rùng mình.
Cảm nhận sự run rẩy của người trong lòng, Tống Ý dịu dàng vuốt dọc sống lưng Đới Lam, nhẹ giọng an ủi: “Không sợ nhé Lam ca, chúng ta không có gì phải sợ hết…”
Ý thức đã quay về. Khi đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại, Đới Lam mới vòng tay ôm lấy Tống Ý, hắn dùng hết sức bình sinh như muốn khảm Tống Ý vào xương tủy.
“Tại em, đều tại em. Xin lỗi anh, lẽ ra em nên nhờ người trông hộ rồi chạy ra đây tìm anh. Xin lỗi Lam ca, là em chưa nghĩ chu đáo cho anh.”
Đới Lam buồn bã “ừm” một tiếng rồi tiếp tục ôm chặt lấy anh.
Hắn không thể nghĩ ra, thực sự hắn không rõ điểm cuối của căn bệnh trầm cảm sẽ là gì? Là cái chết sao?
“Tống Ý, em có sợ không?” Đới Lam hỏi.
“Em không sợ.” Tống Ý cười, nâng tay vỗ nhẹ đỉnh đầu Đới Lam, thuận tiện vuốt lại tóc giúp hắn. Vuốt vuốt một hồi lại cảm thấy chưa hợp mắt, cuối cùng anh vò rối mái tóc mà Đới Lam mất bao công sức xịt keo tạo kiểu sáng nay.
“Em sẽ không để anh rơi vào trường hợp như thế đâu, anh không phải sợ. Cho dù có ngày như vậy thì cũng chẳng sao cả, chỉ là mắc bệnh thôi mà, chỉ là chết đi thôi mà, không có gì to tát cả.”
“Vậy sao…” Đới Lam hơi đăm chiêu dừng lại vài giây, sau đó gục đầu lên vai Tống Ý, tranh thủ cơ hội cọ mặt vào hõm cổ anh: “Nhưng tôi sợ rằng, tuy nó không phải chuyện gì to tát, thế nhưng nó không đủ lãng mạn.”
Tống Ý bị tóc mái của Đới Lam cọ đến nhột, anh vỗ nhẹ sau gáy hắn, cười hỏi: “Thế à? Vậy giáo sư Đới nhà ta muốn một cái chết lãng mạn cỡ nào nhỉ?”
Đới Lam buông Tống Ý ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói ra câu hỏi hắn chôn giấu trong lòng bấy lâu nay: “Trước khi tôi chết đi, liệu tôi có thể hôn em được không?”
Tống Ý nghe vậy chỉ mỉm cười không đáp lời, anh nhẹ nhàng gật một cái, đó là một sự đồng ý không tiếng động nhưng vô cùng dịu dàng.
Lúc này Đới Lam mới phát hiện, khi cười rộ lên Tống Ý không có má lúm đồng tiền. Hình ảnh vầng trăng khuyết cong cong trong ấn tượng của Đới Lam chính là cặp mắt tràn đầy tình cảm nhưng vô cùng điềm tĩnh kia của anh.
“Tôi chỉ muốn vĩnh viễn nằm trong vòng tay em, muốn vào giây phút cuối cùng trước khi tôi tắt thở được chạm vào gương mặt em, muốn dùng đầu ngón tay cảm nhận những nhịp đập của trái tim em, muốn em nói rằng, em sẽ thay tôi sống thật hạnh phúc nốt quãng đời còn lại… Tống Ý, tôi muốn cùng em làm tất cả những điều này, cũng chỉ muốn một cái chết lãng mạn như vậy, em… em có đồng ý với tôi không?”
“Được, em đồng ý, em sẽ làm tất cả vì anh.”
Đới Lam nhìn vào mắt Tống Ý, trong ánh nhìn chăm chú đầy sủng nịch của anh, hắn nhẹ nhàng hôn anh.
Khi đôi môi hai người chạm vào nhau, Đới Lam không nhịn được mà cắn mạnh vào khóe miệng Tống Ý.
Hắn không khỏi suy nghĩ: sao mình có thể phát điên như vậy? Hóa ra, khi tình yêu dần biến thành sự tàn nhẫn, dòng chảy thời gian chưa bao giờ dừng lại.
Mặt trăng đã xuất hiện tự lúc nào, lặng lẽ nở nụ cười trên bầu trời đêm.
Dưới ánh trăng bàng bạc, có hai bóng người triền miên quấn quýt. Họ bàn về cái chết như đang thảo luận về bữa ăn sáng mai, để khi mùa xuân sang, họ trao hết bản thân mình cho đối phương.
Lời tác giả:
[We come into the world as individuals, achieve character, and become persons]
Đây là một trích dẫn từ cuốn sách “Race and Culture” của Robert Ezra Park, một nhà xã hội học người Mỹ.
Tạm dịch vì không tìm thấy bản dịch tiếng Việt: [Chúng ta đến với thế giới này như một cá thể, xây dựng nhân cách, sau đó trở thành con người].
///
请让花的灵魂死在高枝之前/ Trước khi linh hồn hoa úa tàn trên cành cây cao
让我暂时逗留在/ Xin hãy cho em tạm thời lưu lại
时光从爱怜转换到暴虐之间/ Khi thời gian biến tình yêu thành sự tàn nhẫn
这样的转换差别极微极细/Mọi sự thay đổi đều cực kì nhỏ bé
也因此而极其
锋利/Chính vì thế nó vô cùng sắc nhọn