Chương 48: Cháu nói ai đạo đức giả cơ?

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 48: Cháu nói ai đạo đức giả cơ?

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tan sở, việc đầu tiên Tống Ý làm khi về nhà là tắm rửa, sấy khô tóc rồi ngả lưng ngay xuống giường. Anh sẽ ngủ một giấc đến tám, chín giờ tối mới dậy ăn cơm, ăn xong thì lướt điện thoại, đọc sách hoặc chơi vài ván game, khoảng mười một, mười hai giờ đêm mới thực sự chìm vào giấc ngủ.
Lối sống này từng bị Tống Ân Viễn, một người theo chủ nghĩa dưỡng sinh nhiều năm, chỉ trích không ít lần, thế nhưng Tống Ý vẫn không thể thay đổi. Đi làm quá mệt mỏi, đừng nói đến nấu cơm, ngay cả việc ăn cơm anh cũng chẳng còn chút hứng thú nào, trong đầu chỉ có một khao khát mãnh liệt duy nhất là được ngủ.
Đôi khi Tống Ý thực sự không hiểu vì sao mình lại chọn trở thành một bác sĩ. Mệt mỏi đã đành, thiếu ngủ cũng đành, thậm chí điện thoại cũng không bao giờ được tắt âm, luôn phải trực máy 24/7 phòng khi bệnh nhân của mình gặp sự cố bất ngờ.
Tuy Tống Ý nổi tiếng là một người hiền hòa, nhưng cho dù là người tốt tính đến đâu, khi cơn buồn ngủ ập đến cũng sẽ trở nên cáu kỉnh. Đồng nghiệp và bạn bè đều biết tính này của anh. Nếu không có việc gấp mà làm phiền đến giấc ngủ của Tống Ý, người đó chắc chắn sẽ bị kéo vào danh sách đen, một thời gian sau cũng đừng nghĩ đến việc nối lại liên lạc.
Từ khi học đại học, Tống Ý hiếm khi về nhà, anh thích sống một mình, thích cảm giác tự do. Những người đã quen sống tự lập, khi gặp bất kể chuyện lớn nhỏ nào, phản ứng đầu tiên của họ sẽ là tự tìm cách giải quyết, sẽ không than vãn hay kể lể với bất kỳ ai. Tính cách này ăn sâu vào tâm trí, lâu dần biến thành thói quen, một khi đã thành thói quen sẽ rất khó thay đổi.
Lần trước Đới Lam hứa sẽ không để anh phải đụng tay vào việc nhà, Tống Ý không hề xem đó là lời khách sáo. Ngay ngày đầu tiên chuyển tới nhà Đới Lam, Tống Ý lập tức khôi phục lại nếp sinh hoạt như trước đây của mình, anh không có ý định dọn dẹp cũng không hề lạ giường, sau khi tắm gội sấy tóc liền lên giường nằm.
Tống Ý ngủ một giấc rất sâu, tuy không đóng cửa phòng ngủ nhưng anh không hề bị tiếng ồn đánh thức.
Khi anh tỉnh lại, bầu trời bên ngoài đã tối đen, trong nhà tối om không có ánh điện. Anh đeo kính lên rồi dò dẫm bước ra phòng khách, phát hiện Đới Lam đang ngồi bệt dưới thảm, dưới ánh đèn cây mà thong thả đọc sách.
Bốn bề tĩnh lặng trong bóng tối, duy nhất một quầng sáng ấm áp phủ lên sườn mặt Đới Lam.
Bộ đồ ngủ tơ tằm màu rượu sâm panh của Đới Lam có độ bóng nhẹ, kết hợp với tấm thảm màu vàng nhạt trải dưới sàn phòng khách tạo nên một bức tranh hài hòa như bãi biển dưới ánh chiều tà, cát mịn trên bờ còn lưu giữ hơi ấm của mặt trời.
Cảm giác cáu kỉnh sau khi thức dậy hoàn toàn được xoa dịu bởi khung cảnh ấm áp trước mắt anh. Tống Ý không biết đây có phải là cảm giác gia đình hay không, anh không ngờ ngay vào buổi tối đầu tiên sống chung, hình ảnh trước mắt lại trùng khớp với hình ảnh cha mẹ Tống trong ký ức thơ ấu của anh.
Trước kia Tống Ý cho rằng Đới Lam rất có sức hút, thế nhưng anh chưa từng suy nghĩ sâu xa về nguồn gốc sức hút ấy. Hiện tại anh phải công nhận, ở chung với Đới Lam thực sự rất thoải mái, hắn có thể bình thản bao dung mọi tính xấu và thói quen không lành mạnh của anh. Trong mắt Đới Lam, mọi hành vi cho dù khiến người khác khó chịu đến đâu cũng chỉ là chuyện nhỏ, chưa đến mức cần thông cảm, cũng không cần cố ý châm chước, thậm chí giai đoạn tiếp xúc ban đầu cũng được giản lược bỏ.
Tống Ý vốn cho rằng sống chung chẳng khác gì việc sống một mình, hôm nay anh mới ý thức được rằng, chúng có sự khác biệt rất lớn — thế giới hai người thật hạnh phúc, chẳng trách vì sao Từ Nguyệt Lâm luôn cằn nhằn mỗi khi anh về nhà thăm cha mẹ. Rốt cuộc Tống Ý đã được trải nghiệm thế nào là h*m m**n ích kỷ. Trong không gian nhỏ bé này, ngoài anh và Đới Lam, bất kỳ người nào khác xuất hiện đều trở nên dư thừa.
Nghe thấy tiếng động từ phòng ngủ, Đới Lam ngẩng đầu khỏi trang sách, sợ Tống Ý còn ngái ngủ, hắn dịu dàng gọi một câu: “Ngủ đẫy giấc chưa em?”
“Rồi.” Tống Ý gật đầu, vẫn đứng nguyên tại chỗ ngẩn ngơ nhìn Đới Lam.
“Lại đây ngồi đi, chưa ăn uống gì mà cứ đứng đấy, cẩn thận tụt huyết áp.” Đới Lam bỏ sách xuống, vỗ vỗ tấm thảm bên cạnh mình rồi vẫy tay về phía Tống Ý.
Tống Ý bước lại gần, đầu tiên là ngồi xổm xuống tấm thảm, yên tĩnh chưa được một giây, đã nhắm chặt mắt, toàn thân mềm oặt như người không xương, ngả phịch lên đùi Đới Lam, bắt đầu than ngắn thở dài: “Lam ca, em mệt quá đi mất…”
“Ừm.” Đới Lam vươn tay xoa bóp cổ vai gáy giúp Tống Ý: “Sắp đến cuối tuần rồi, sắp được nghỉ xả hơi hai ngày rồi.”
“Cuối tuần có cần đi đâu chơi không?”
“Tùy theo ý em, không mệt thì đi, mệt thì nghỉ ngơi ở nhà.”
“Thôi đến lúc đó rồi tính.” Tống Ý thò tay ra sau lưng, dùng ngón tay chọc chọc vào một khối cơ bắp của mình: “Anh ấn chỗ này cho em, cơ dựng gai đấy, đau ơi là đau. Còn chỗ này nữa, cơ trám và cơ lưng rộng, vừa mỏi vừa cứng như đá.”
Tống Ý chỉ chỗ nào Đới Lam xoa bóp chỗ đó, lực tay được hắn điều chỉnh rất phù hợp, lúc mạnh lúc nhẹ, rất nhanh đã khiến Tống Ý cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Có chuyện này muốn nói với em.” Đới Lam vừa mát-xa vừa nói: “Học kỳ này bộ môn của tôi có mấy giáo sư được điều chuyển sang phòng khác, người phụ trách nghiên cứu sinh đã đổi lịch lớp Hướng dẫn đọc sách sang tối thứ Sáu. Ngày mai tôi sẽ về muộn một chút.”
Tống Ý đang tận hưởng dịch vụ mát-xa thư giãn, tạm thời chưa hiểu Đới Lam nói chuyện này với anh vì mục đích gì. Đầu tiên anh chỉ “ồ” một tiếng đáp lời, sau đó cười cười chọc vào đầu gối của hắn: “Anh đi đâu không cần báo cáo với em, em cũng không kiểm tra đột xuất đâu.”
“Ai hỏi em có kiểm tra đột xuất hay không.” Đới Lam vẫn luôn bị lối suy nghĩ kỳ lạ của Tống Ý chọc cười: “Tôi báo trước với em một tiếng, từ giờ mỗi tối thứ Sáu sẽ không thể đón em tan làm.”
“Hóa ra em không có quyền kiểm tra đột xuất à.” Tống Ý bắt lấy tay Đới Lam, xoay người nằm gối lên đùi hắn, ánh mắt ranh mãnh đảo một vòng, thuận tiện hôn lên đầu ngón tay trái của hắn, sau đó chậm rãi nâng mí mắt nhìn lên: “Vậy anh có thể về trước khi em ngủ dậy không?”
Đới Lam ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, nói: “Khoảng chín giờ à? Chắc là sẽ kịp thôi, tiết đọc sách chỉ kéo dài tối đa hai tiếng đồng hồ. Mấy tuần gần đây đều có sinh viên do tôi phụ trách, tôi cần nhận xét và phê bình, vân vân, nên bắt buộc phải có mặt. Chờ đến lượt các sinh viên do giáo sư khác hướng dẫn, tôi chỉ cần họp online là được, như vậy lại có thể đi đón em rồi.”
Tống Ý hơi ngẩn ngơ, nghịch ngón tay của Đới Lam, không biết anh đang suy nghĩ điều gì, lời nói ra cũng mang theo sự thoải mái, không chút bận tâm: “Không sao đâu thầy Đới, anh đừng ép buộc bản thân quá, không có chuyện gì là bắt buộc phải làm cả đâu. Anh muốn đón em thì hãy tới đón, không muốn đón thì không cần đến, em không phải kiểu cách như anh tưởng tượng đâu.”
Đới Lam cúi đầu nhìn Tống Ý với ánh mắt tham lam, cười vuốt má anh: “Tôi mới là người kiểu cách, tôi muốn được đi đón em.”
Buổi đọc sách tối thứ Sáu.
Bảy giờ kém mười phút, Đới Lam đứng chờ thang máy tại sảnh giảng đường Khoa học xã hội, sau khi nhìn thấy Tưởng Tân Minh lập tức cười đến mức chuột rút cả cơ bụng.
“Trời ơi là trời, trò hỗn chiến với chó à? Tôi đã nhắc trò đừng lại gần chó hoang trong trường, cái đội cứu trợ động vật mà các trò sinh viên sáng lập ra mới chỉ cứu trợ mèo thôi, chưa mở thêm bộ phận cứu trợ chó đâu, dã man thật đấy!”
Cánh tay và bắp chân Tưởng Tân Minh bị quấn băng kín mít, cô chống cây nạng mượn của phòng y tế trường, khập khiễng đi tới đây, phẫn nộ đến mức nhăn nhó mặt mũi: “Cái gì mà hỗn chiến với chó hả thầy! Em bị ngã xe đấy! Tức chết mất, đúng là đen đủi mà! Thầy nói xem có tức không? Không hiểu sao phải đắp gờ giảm tốc cao như thế trước cổng Học viện Luật! Làm thế để làm gì cơ chứ? Muốn huấn luyện bài tập vượt chướng ngại vật cho đàn ếch trong trường sao?”
Học kỳ này Tưởng Tân Minh không còn là trợ giảng cho Đới Lam nữa, chỉ hơn hai ngày không gặp mặt thôi, cô đã có thể trưng ra một diện mạo mới mẻ đến thế.
Thấy học trò vẫn còn nhiều năng lượng như vậy, Đới Lam biết vết thương của cô không quá nghiêm trọng, có lẽ không ảnh hưởng đến xương khớp, chỉ xây xước ngoài da mà thôi, chẳng qua quấn băng trắng kín mít nên trông hơi đáng sợ. Phòng y tế của trường rất thích chuyện bé xé ra to, quấn cho cô sinh viên này tầng tầng lớp lớp khiến cô như biến thành xác ướp.
Đới Lam vừa cười vừa xin lỗi: “Xin lỗi trò nhé, tôi không cố ý cười trò đâu. Chân bị làm sao vậy? Có sưng không? Tối nay về ký túc xá hay để tôi đưa trò về nhà?”
Nghe vậy Tưởng Tân Minh càng tỏ ra nóng nảy, cô nện đầu gậy xuống đất rồi nói: “Không không không, giờ mà về nhà bố mẹ em sẽ cằn nhằn đến điếc tai luôn. Bọn họ sẽ bảo em là khỉ thành tinh trên núi Nga Mi, ngày nào cũng náo loạn kinh thiên động địa, lúc nào cũng để người khác phải lo lắng. Ôi em thuộc cả mấy câu ấy rồi, lỗ tai mọc kén luôn rồi. Thầy ơi hay là thầy chở em về nhà chú Văn Việt đi, tiện đường hơn. Đợt này chú ấy cũng đang nghỉ phép năm, chỉ loanh quanh ở nhà thôi, để em sang đánh game với chú ấy hai hôm. Thầy có tới luôn không? Nếu có thì đi cùng nhau đi ạ, rủ cả chú Tống Ý nữa, chú Tống chơi game siêu lắm.”
“Tôi…” Thang máy đã xuống đến nơi, trong đầu Đới Lam hiện lên câu nói hôm trước của Tống Ý, “anh nên san sẻ tình cảm của mình ra ngoài”, thế nhưng hắn vẫn do dự vài giây, sau khi ấn số tầng, mới lắc đầu nói với Tưởng Tân Minh: “Thôi bỏ đi.”
Nhìn vẻ mặt ngập ngừng của Đới Lam, Tưởng Tân Minh cảm thấy vẫn có thể thuyết phục, cô nhanh chóng thêm dầu vào lửa: “Đừng nói thế mà, nếu hai người đến chơi cùng, em sẽ không phải làm đồng đội của ông chú ngốc Văn Việt kia nữa, chú ấy chơi game toàn chọc điên người khác thôi, chẳng ăn ý chút nào. Thầy Chử kể hồi trước hai thầy thường đi chơi board game mà, tất cả cùng đến đi, biết đâu chú Tống muốn đến thì sao? Thầy định để chú Tống đi chơi một mình à?”
“Tống Ý…” Đới Lam chưa thấy Tống Ý chơi game bao giờ, hình ảnh này hơi khó tưởng tượng, hắn không biết khi Tống Ý tham gia vào những hoạt động ồn ào như thế này sẽ có bộ dạng như thế nào: “Để tôi về nhà hỏi ý kiến em ấy xem sao.”
Về nhà hỏi ý kiến?
Bước ra khỏi thang máy, Tưởng Tân Minh cảm thấy có gì đó sai sai, sau đó cô như bừng tỉnh ngộ, cái miệng ngoác rộng ra cười: “Hai người đã về chung một nhà rồi sao? Thế nào thế nào thầy? Mấy thứ em nói với thầy lần trước có hữu dụng không? Bỏ ra năm trăm đồng cũng xứng đáng phải không thầy? Hay là thầy mua thêm combo nữa không? Lỗ Tấn từng nói rồi, trong tình yêu phải có sự khôn ngoan của người biết dùng tiền. Thầy thấy đúng không ạ?”
Không nhắc đến việc này thì thôi, vừa nói đến Đới Lam lập tức cảm thấy khoái chí. Tống Ý bị Tưởng Tân Minh bán đứng triệt để, cô cháu này vẫn bình chân như vại. Hắn quay đầu nhìn cô sinh viên xác ướp của mình vẫn đang líu lo như chim, cười trêu cô: “Tôi khuyên trò đừng nghĩ đến chuyện chơi game cùng Tống Ý nữa, hiện tại trong lòng chú Tống đang ngùn ngụt lửa hận, tốt nhất trò nên đi đường vòng mà tránh mặt.”
“Hả? Không đến mức vậy đâu.” Tưởng Tân Minh khoát tay: “Thầy đừng dọa em, em hiểu tính chú Tống mà, mặc dù chú ấy hơi đạo đức giả nhưng lại là người mềm lòng, tuy em bán đứng chú ấy nhưng có khi chú ấy vẫn nhớ đếm tiền cho em ấy.”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Đới Lam vừa mở cửa sau phòng học, Tống Ý lập tức xuất hiện trước tầm mắt Tưởng Tân Minh với nụ cười tủm tỉm trên môi.
“Tưởng Tân Minh, cháu nói ai đạo đức giả cơ?”
“…” Phù thủy híp mắt mỉm cười trông thật đáng sợ.
“Chẳng lẽ là chú sao?”
“…”
Đúng là chó cắn áo rách, đã xui thì uống nước cũng mắc răng.
Tưởng Tân Minh không ngờ Tống Ý yêu vào lại trở nên bám người đến thế. Đến nghe giảng ké đã đành, đến buổi đọc sách cũng muốn tham gia, đúng là đầu óc có vấn đề rồi! Nếu thích Đới Lam đến vậy, tại sao không đăng ký làm nghiên cứu sinh của giáo sư Đới luôn đi.
Tưởng Tân Minh rùng mình một cái, chỉ có thể nhìn Tống Ý mà cười hề hề. Cô liếc mắt cầu xin sự trợ giúp từ Đới Lam, ám chỉ bọn họ hiện giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây, nếu em có mệnh hệ gì, thầy chắc chắn sẽ bị liên lụy.
Ai ngờ Đới Lam chẳng chút để tâm, thờ ơ nhún vai một cái, bày ra vẻ mặt không liên quan đến mình.
Xong đời rồi, trong lòng Tưởng Tân Minh gào thét, hiện tại hai kẻ bụng dạ nham hiểm song kiếm hợp bích, cô thà hỗn chiến với chó còn hơn.