Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Miếng Bánh Nhỏ Và Ý Nghĩa Cuộc Đời
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Chỉ An nghe thấy một giọng nữ với giọng điệu chán nản, mệt mỏi như tro tàn, chủ nhân của giọng nói đó đang dùng một chất giọng đầy kịch tính để nói rằng cô ấy muốn chết.
Đôi lông mày Chu Chỉ An giãn ra. Có thể thấy tiêu chuẩn đạo đức của con người quả thực rất linh hoạt, trước một việc hệ trọng liên quan đến tính mạng, phản ứng đầu tiên của vị phó giáo sư Chu lại là… gỡ bỏ cảnh báo tình địch.
Tin nhắn thứ nhất:
Tớ muốn chết quá… Vừa bước vào cái quán đó, tớ thấy một gã đàn ông đang lăn lộn dưới đất, hắn không mặc áo khoác, trên dưới chỉ độc mỗi bộ đồ giữ nhiệt. Tim tớ lạnh toát cả người. Nhìn kỹ lại, mẹ nó chứ, đây cũng chẳng phải cái tên reviewer mà tụi tớ tìm! Một ông già xa lạ lăn lộn thì tớ hơi đâu mà quan tâm? Tim tớ lại ấm lên rồi. Nhưng cậu biết gì không? Hắn chính là người đó, hắn thật sự là người đó đấy! Hắn là cậu út của cái tên reviewer kia, và khốn nạn thay hắn thực sự là nhân vật chính trong các video review.
Tin nhắn thứ hai:
Tớ nhắn tin bắt hắn ta giải thích, hắn bảo với tớ là cậu út hắn trông giống hắn, về nhà chỉnh sửa một chút rồi thêm bộ lọc vào là fan không nhận ra đâu. Tớ đơ toàn tập luôn, hắn bảo thật sự không nhận ra đâu, trước đây vẫn thường làm thế. Lịch nhận review của hắn quá dày đặc, không kịp làm hết, nên cứ lôi cậu út ra “chỉnh sửa” là dùng được hết.
Tin nhắn thứ ba:
Tớ chết rồi. Cậu biết tại sao hắn lại mặc độc mỗi bộ đồ lót giữ nhiệt không? Hắn bảo áo khoác của hắn là đồ hiệu, không thể để bị hao mòn. Đó mà là cái lý do để mặc quần len dài lăn lộn trong quán người ta à! Hắn gọi rất nhiều món nhưng không chịu trả tiền, cứ tưởng mình là người nổi tiếng, bị chủ quán từ chối xong thấy mất mặt quá nên mới diễn cái “tài năng” này đây.
Tin nhắn thứ tư:
Tụi tớ đang quay quảng cáo cho một loại đồ uống. Cậu út hắn cứ tưởng mình nhận được một đơn hàng quảng cáo lồng ghép là thành đại diện thương hiệu luôn rồi, được hưởng đãi ngộ ngang hàng với XXX (một nam minh tinh nổi tiếng), bị từ chối xong là hét ầm lên rằng mình là đối tác của hãng Thực Lạc, có người quen trong danh sách Fortune 500, đòi chủ quán miễn hóa đơn nếu không sau này sẽ không thèm cung cấp hàng cho quán nữa. Nhưng cậu biết gì không! Cậu biết gì không! Cái đồ uống đó thậm chí không phải tên Thực Lạc, mà là Thực Thải.
(*) Fortune 500 là danh sách 500 công ty lớn nhất tại Hoa Kỳ, được xếp hạng theo tổng doanh thu hàng năm, do tạp chí Fortune công bố; nó là thước đo quan trọng về quy mô kinh doanh và hiệu quả kinh tế Mỹ, bao gồm cả các công ty đại chúng và tư nhân có doanh thu công khai, với các công ty hàng đầu thường là những gã khổng lồ bán lẻ, công nghệ và y tế.
Chu Chỉ An trong quá trình nghe thì mắt anh càng lúc càng mở lớn, rõ ràng bất kỳ ai khi chứng kiến sự đa dạng của thế giới này cũng đều sẽ chịu một cú sốc.
Văn Hựu Vi sợ anh không hiểu vài thuật ngữ bên trong nên nhịn cười giải thích: “Bạn em và đồng nghiệp giống như bên trung gian ấy, lần này đại diện cho nhãn hàng đồ uống tìm một vài tài khoản chuyên review món ăn để quay cảnh uống nước trong khi dùng bữa tại nhà hàng. Không ngờ lại gặp phải chủ tài khoản kiểu như thế này.”
Chu Chỉ An đưa nắm tay lên che miệng, khóe mắt cong lên thành một đường vòng cung, anh nhìn Văn Hựu Vi, khẽ gật đầu ra hiệu mình đã hiểu.
Vào khoảnh khắc Văn Hựu Vi cúi đầu định nhấn vào tin nhắn thoại tiếp theo, anh đã che giấu rất kỹ sự hoài niệm và tham luyến gần như điên cuồng đang kìm nén trong ánh mắt. Tin nhắn thoại đúng là rất buồn cười, nhưng đối với anh nó không quan trọng đến thế. Điều anh khao khát đến phát điên chính là khung cảnh này, là những lúc Văn Hựu Vi cùng anh nói cười. Lúc này người đang ở ngay trước mặt, những ngày tháng cũ tái hiện, anh nghĩ đến cảnh tượng này mà tim anh đau thắt lại.
Chu Chỉ An có trí nhớ siêu phàm, anh có thể nhớ rõ từng lần Văn Hựu Vi nói chuyện với mình trong quá khứ.
Sau khi Văn Hựu Vi tốt nghiệp và đi làm, lúc đó anh vẫn còn ở trường. Khoảng thời gian đầu mới đi làm, cô thường hào hứng chia sẻ với anh những chuyện cô gặp phải, nói đến đoạn thú vị là tự cô cười không dứt. Nếu gặp phải lĩnh vực hay thuật ngữ nào xa lạ với Chu Chỉ An, cô sẽ tự nhiên đan xen những lời giải thích vào câu chuyện để anh hiểu.
Hoàn cảnh gia đình đã sớm khiến Chu Chỉ An nhận ra rằng cuộc đời này vốn rất cô độc. Nếu có thể gặp được một người khiến bạn cảm thấy cuộc đời không còn cô đơn nữa, thì dù thế nào đi chăng nữa cũng đừng để lạc mất người đó.
Trong 3 năm xa cách, anh đã vô số lần nhớ về Văn Hựu Vi, thậm chí còn ảo giác rằng một ngày nào đó cô sẽ xuất hiện như thường lệ, tùy ý ngả vào lòng anh, rồi hào hứng mở lời: “Em kể anh nghe này, anh nhất định phải nghe, chuyện này buồn cười lắm luôn.”
Cuộc đời mà anh hiểu vốn không hề thú vị đến thế, từ lúc có nhận thức, nó đã tràn ngập những điều nặng nề khiến người ta không thể gánh vác nổi. Nhưng Văn Hựu Vi thì rất khác, cô là ngọn lửa hoang dại với sức sống mãnh liệt, luôn thắp sáng mọi u ám khuất lấp một cách “vô lý” nhưng đầy thuyết phục.
Thông qua đôi mắt của cô, thế giới mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt.
Tin nhắn thoại thứ năm:
Cái tên khốn đó bảo hắn đang cấp tốc phi đến rồi, bảo tớ lựa lời mà đưa cậu út hắn ra ngoài trước, còn dặn tớ nhớ mặc áo khoác vào cho ông ta kẻo bị cảm. Tớ đã phải lao vào bế xốc hắn ra khỏi quán đấy, thề là nếu không nhờ tập gym nửa năm nay thì chắc hôm nay tớ đã bỏ mạng ở đó rồi.
Tin nhắn thoại thứ sáu:
Lúc xông vào, tớ quên mất không đeo khẩu trang, cũng may chủ quán đồng ý giải quyết hòa bình và xóa camera an ninh. Tớ bảo với ông ta là đoạn video này mà lọt ra ngoài thì ngày mai tớ sẽ treo cổ ngay trước cửa quán của ông ta luôn.
Văn Hựu Vi đặt điện thoại xuống, ra hiệu buổi phát sóng đã kết thúc. Bầu không khí lại một lần nữa xoay chuyển một cách kỳ diệu về phía “vở kịch ngôn tình máu chó”. Văn Hựu Vi khẽ nghiêng đầu, thu lại cảm xúc và nói: “Thấy chưa? Buồn cười thật mà.”
Chu Chỉ An nở nụ cười, gương mặt anh rạng rỡ hẳn.
Một lúc sau, anh hỏi: “Em sống tốt không, Vi Vi?” Hai tiếng “Vi Vi” thốt ra từ miệng anh mang một sắc thái lưu luyến đến lạ thường.
Văn Hựu Vi sững người một lát. Hai lần gặp gỡ này thực sự quá đỗi trớ trêu. Một lần cô vừa bị quấy rối, một lần cuối tuần lại chạy đến đây để “gột rửa tâm hồn”. Nếu cứ khăng khăng nói là “Tốt” thì nghe có vẻ như đang cố tỏ ra mạnh mẽ, thế nên cô đáp: “Em đang trên đường truy vấn ý nghĩa cuộc đời.”
“Tiến độ thế nào rồi?”
Văn Hựu Vi ngẫm nghĩ một chút: “Vẫn đang mịt mù.”
Chu Chỉ An không đưa ra bất kỳ bình luận nào về việc này, anh đặt bát cơm cà ri xanh đã trộn sẵn trước mặt cô: “Nếm thử đi.” Sau đó anh cầm lấy cuối cán thìa. Văn Hựu Vi nảy ra một suy nghĩ rất không đúng lúc:
Cái quái gì thế, không lẽ anh định đút cho cô ăn ngay đây sao?
Thực tế chứng minh Chu Chỉ An chỉ muốn đưa chiếc thìa cho cô mà thôi.
Văn Hựu Vi thở phào nhẹ nhõm, thầm hy vọng bản thân không để lộ bất kỳ suy đoán lệch lạc nào.
Cũng không thể trách cô nghĩ nhiều, cô mới 27 tuổi, mà họ đã ở bên nhau tận 7 năm, chiếm hơn một phần tư cuộc đời cô rồi.
Nếu phải dùng một từ để miêu tả về Chu Chỉ An trong những năm tháng yêu nhau đó, cô sẽ dùng từ “không thể chê vào đâu được”.
Nói ra thì hơi ngại một chút, nhưng cái hồi hai người yêu nhau thời đại học, Chu Chỉ An quả thực thường xuyên đút thức ăn cho cô. Ai nhìn thấy cũng sẽ bình luận rằng cái kiểu yêu đương này “làm màu” quá mức, nhưng chính những người trong cuộc thì chẳng ai bận tâm. Trẻ không làm màu lúc yêu thì đợi đến bao giờ?
Có lần kỳ nghỉ đông nọ, Chu Chỉ An đến nhà cô chơi. Sau bữa tối, Văn Tiểu Tiểu kéo Từ Minh Chương ra ngoài đi dạo phố. Từ Minh Chương sực nhớ ra chưa mang theo bình giữ nhiệt nên tạm thời quay về nhà, và thật không may, ông đã tận mắt chứng kiến cảnh Chu Chỉ An đang đút từng miếng trái cây cho Văn Hựu Vi, còn cô thì đang dán mắt vào màn hình tivi chơi game, không thèm chớp mắt lấy một lần.
Từ Minh Chương cảm thấy xấu hổ thay cho con gái mình, ông ngượng đến mức vặn vẹo cả người và thốt lên: “Văn Hựu Vi, con không có tay à?”
Văn Hựu Vi thậm chí còn chẳng buồn quay đầu: “Tay con bận rồi mà.” Đoạn cô bảo Chu Chỉ An: “Cho em một miếng nữa.”
Chu Chỉ An cười ngại ngùng với Từ Minh Chương, rồi vẫn chiều theo ý cô mà đút tiếp.
Từ Minh Chương không nỡ nhìn thêm, cắp chiếc bình giữ nhiệt chạy thẳng ra cửa, cũng không quên dặn dò hai đứa rằng ở nhà ăn đại học thì tuyệt đối đừng có đút cho nhau ăn như thế. Chu Chỉ An liếc nhìn Văn Hựu Vi, lúc này cô đã cúi gằm mặt, chờ nhai nuốt xong miếng trái cây trong miệng mới bùng nổ một trận cười điên dại.
Chuyện đút cơm “thiếu đạo đức” ở nhà ăn công cộng thì hai người quả thực không làm nổi, nhưng ở nhà thì khó mà nói được. Những lúc Văn Hựu Vi mải chạy deadline đến tối tăm mặt mũi, không rảnh tay, Chu Chỉ An luôn kiên nhẫn bưng bát đuổi theo, bắt cô ăn vài miếng.
Chính vì vậy, Văn Hựu Vi có một khoảnh khắc thẫn thờ. Cô không biết vào giây phút anh đưa chiếc thìa sang, có mảnh vỡ ký ức nào đồng thời phát lại trong tâm trí Chu Chỉ An hay không.
Đợi đến khi Văn Hựu Vi ăn no được chừng bảy phần, Chu Chỉ An đưa cho cô một ly nước lọc, thuận tay đẩy đĩa tráng miệng sang phía cô và lên tiếng: “Có một dạo anh đã nghĩ, con người cứ mải miết truy tìm ý nghĩa cuộc đời, cũng giống như một miếng bánh nhỏ đi hỏi ý nghĩa của chính mình là gì vậy.”
Hành động của anh quá đỗi tự nhiên, Văn Hựu Vi cảm thấy lúc này nếu khéo léo từ chối sẽ trở nên cực kỳ đột ngột, thế nên cô đón lấy ly nước và cả miếng tráng miệng trông rất ngon mắt. Cùng lúc đó, lời của Chu Chỉ An khiến cô khựng người lại.
Anh mỉm cười: “Bản thân miếng bánh nhỏ thì không thể tự nếm được chính mình. Những đánh giá mà con người gán cho nó như có ngon không, có vừa miệng không, thực chất đều vô nghĩa đối với nó. Ý nghĩa trong mắt người khác là một loại đánh giá từ bên ngoài, chỉ những gì bản thân mình cảm nhận được mới thực sự là ý nghĩa.”
Chiếc dĩa nhỏ màu vàng cắt một góc bánh, Văn Hựu Vi đưa lên miệng, nhấm nháp vị ngọt thanh mát. Nếu người ngồi trước mặt lúc này không phải là cố nhân, có lẽ cô sẽ rất sẵn lòng xin thông tin liên lạc, thậm chí là phát triển một mối quan hệ tình cảm ngắn hạn.
Nhưng anh là Chu Chỉ An, cô buộc phải thận trọng.
Khi bạn chắc chắn rằng một người nào đó rất tốt, nếu muốn mời họ bước vào cuộc đời mình, bạn càng cần phải cẩn trọng hơn. Bởi đó không đơn thuần là việc “có được”, để rồi sau khi có trong tay thì muốn cất lên kệ hay đặt tùy tiện đâu cũng được. Điều đó giống như việc bạn di dời một loài cây quý hiếm: bạn trân trọng nó, cần đến nó, và vì thế bạn hy vọng nó có thể sinh trưởng tốt hơn trong khu vườn của mình.
Bữa ăn nhanh chóng kết thúc. Gác chuyện “người yêu cũ” sang một bên, Chu Chỉ An vẫn là một người bạn tuyệt vời, khiến người ta cảm thấy thoải mái khi dùng bữa cùng anh.
Chu Chỉ An thanh toán xong, anh quay lại hỏi cô: “Em về bằng gì?”
“Bạn em bảo sẽ đến đón…”
Văn Hựu Vi nói chưa hết câu đã tự mình ngẩn người. “Bạn”, Lương Sảng, nhắc đến cô ấy khiến cả hai lại cảm thấy buồn cười. Lương Sảng gặp phải kiếp nạn kia, e là hôm nay cô ấy không đến được rồi.
“Để anh đưa em về.” Anh nói.
Văn Hựu Vi cảm thấy đây là biểu hiện của sự mất kiểm soát. Cô muốn tránh việc “nồng độ” Chu Chỉ An cứ tiếp tục tăng cao trong cuộc sống của mình, nên tìm cách khéo léo từ chối: “Em sợ làm tốn thời gian của anh.”
Chu Chỉ An cúi đầu, khoảnh khắc đó nụ cười của anh thoáng chút lạc điệu, nhưng ánh mắt lại rất kiên định: “Anh có rất nhiều thời gian.”
Văn Hựu Vi chẳng còn cách nào khác. Một lát sau cô đứng dậy, gương mặt cô giãn ra: “Vậy được, làm phiền anh.”
Chu Chỉ An cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, mang theo vẻ thẹn thùng không mấy phù hợp với lứa tuổi của anh, giọng nói rất khẽ: “Rất vinh hạnh.”