Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 17
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Chỉ An nhận lấy bó hoa cô mua ngẫu hứng, anh hiểu rõ ẩn ý đằng sau hành động này nên ánh mắt đặc biệt dịu dàng.
Lúc này đã thực sự rất muộn, dù thế nào cũng phải về nghỉ ngơi. Một tay Chu Chỉ An cầm hoa, tay kia nắm tay Văn Hựu Vi đưa cô về ký túc xá. Tính ra đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt sau hai ngày qua, họ ăn ý không chọn con đường lớn dẫn thẳng đến nơi mà nắm tay nhau đi xuyên qua những lối nhỏ quanh co trong khuôn viên trường.
Văn Hựu Vi cúi đầu nhìn bóng của hai người hòa vào nhau dưới ánh đèn đường, thầm nghĩ may mà mình đã đến, cô không còn bị cảm giác áy náy dằn vặt nữa. Nghĩ một hồi, cô thấy vẫn nên nói gì đó, bèn giả vờ thoải mái bắt chuyện: “Bố em rất thích anh, ông ấy quý mến anh, yên tâm về anh. Em chẳng có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nào phải giải quyết cả, điều đó khá là tốt.”
Chu Chỉ An khẽ nhếch môi nhưng không nói gì, chờ cô nói tiếp.
Văn Hựu Vi mang theo chút bối rối: “Nhưng đôi khi em lại thấy không hoàn toàn là như vậy.”
Cô cố gắng giải thích cho rõ ràng: “Bố em cứ như thể cảm thấy đã giao phó em cho anh rồi vậy. Tuy cách nói này rất phổ biến và ông ấy không có ý xấu, nhưng em, em…”
Cô quay sang nhìn Chu Chỉ An, siết chặt bàn tay đang đan vào nhau: “Em không nghĩ ra cách nào nói cho khéo léo hơn. Nhưng điều cốt lõi ở đây là em là em, anh là anh. Chúng ta yêu nhau, xây dựng một mối quan hệ mới, có những điểm chung. Em quan tâm đến cảm xúc của anh vì anh là người quan trọng trong lòng em, nhưng đó không có nghĩa là… em thuộc về anh.”
Cô phiền lòng vì những lời này dường như mang hàm ý quá rạch ròi. Khi đối tượng là Chu Chỉ An, nói ra những điều này trông có vẻ như đang “làm quá mọi chuyện lên”, thậm chí có phần làm tổn thương. Nhưng cô lại thấy hôm nay đã đến nông nỗi này, nhân cơ hội này nói chuyện rõ ràng một phen cũng tốt.
“Thầy chủ nhiệm của chúng ta cũng vậy. Chắc mấy năm cấp ba em làm thầy đau đầu đến hói đầu, nên sau này gặp lại ở quê, thầy toàn bảo có anh trị được em thì thầy yên tâm rồi. Nào là ‘trấn áp’ này, nào là ‘quản chặt’ này… Người không biết lại tưởng em kết duyên với Tháp Lôi Phong ấy chứ, chắc sau này vào khu du lịch Tây Hồ chẳng cần mua vé nữa.”
(*) Tháp Lôi Phong hay còn được gọi là Lôi Phong Tịch Chiếu là một ngôi chùa năm tầng hình bát giác nằm ở bờ nam Tây Hồ, Hàng Châu, Trung Quốc. Đây là nơi trấn áp Bạch Xà trong truyền thuyết. Hựu Vi ví mình như yêu xà bị “trấn áp”, cho thấy cô cảm thấy ngột ngạt thế nào trước những lời khen ngợi mang tính áp đặt của người lớn.
Chu Chỉ An nhìn sang với vẻ mặt phức tạp, Văn Hựu Vi liền nói thêm một câu thật nhanh và khẽ: “Em đang đùa đấy mà, để làm dịu đi bầu không khí gượng gạo thôi.”
Chu Chỉ An rất nể tình mà bật cười, rồi lại bất lực khẽ lắc đầu.
Văn Hựu Vi nói tiếp: “Anh biết không Chu Chỉ An, em từng dùng ‘phương pháp giả định biến số’ để suy nghĩ về vấn đề này đấy.”
“Hửm?”
“Là vì anh quá đáng tin cậy nên họ đều tin tưởng anh hơn, hay là… dù không phải anh mà là một ai đó khác, bố cũng sẽ vì em đang yêu đương với người đó mà cảm thấy người đó có thể kiểm soát được em? Thậm chí ông ấy sẽ bỏ qua em, tìm đến người đàn ông mà ông ấy cho là có tiếng nói hơn để thương lượng.”
Bàn tay Chu Chỉ An đang nắm tay cô bỗng nhiên siết chặt hơn.
Văn Hựu Vi: “Anh có hiểu không? Nếu người đó không phải là anh, hắn ta sẽ ‘được đằng chân lân đằng đầu’, hắn sẽ rất vui mừng khi thấy mọi người cùng giúp hắn khẳng định vị thế ưu việt hơn đối với em. Em đã thấy rất nhiều người như vậy rồi. Thích quản vợ, bạn gái nghe lời… cứ như thể đó là một bản lĩnh ghê gớm lắm vậy.”
“Anh là ‘biến số’ phù hợp nhất khiến mọi thứ trông có vẻ như được cả đôi đường. Nhưng thực tế thì, nó…” Cô nói đến đoạn sau, chính cô cũng không biết mình muốn diễn đạt điều gì nữa. Khái niệm này quá trừu tượng và phức tạp, mà người cô đang giãi bày lại chính là người cô yêu, và cô đang nói với anh về những ranh giới giữa hai người.
Chu Chỉ An lúc này nhẹ nhàng ngắt lời: “Anh hiểu mà.”
“Thật không?” Giọng Văn Hựu Vi nghe kỹ có chút lạc lõng, nghĩ lại thì ngay cả khi đối phương là Chu Chỉ An, cô cũng không chắc sự “hiểu” này thực sự được bao nhiêu phần trăm.
Chu Chỉ An thong thả nói, đây không phải chuyện có thể hiểu thấu ngay lập tức, rõ ràng anh cũng vừa nghĩ vừa nói: “Yêu, quan tâm, chiếm hữu, chi phối. Đôi khi chúng biểu hiện ra giống hệt nhau, nhưng bản chất lại khác, điểm xuất phát cũng khác. Anh không chắc mình hiểu được hoàn toàn, nhưng anh nghĩ anh biết em đang bận tâm điều gì, Vi Vi ạ.”
Anh nghiêng đầu nhìn Văn Hựu Vi, ánh mắt điềm tĩnh: “Địa vị của chúng ta vốn dĩ là ngang hàng, không ai tự nhiên cao hơn người kia một bậc cả. Nếu một người bỗng nhiên trông có vẻ cao hơn, thì chắc chắn là do người kia đã buộc phải hạ mình xuống. Anh nghĩ điều đó không đúng.”
Văn Hựu Vi xích lại gần anh hơn. Trong lúc bộc bạch những lời vừa rồi, sâu thẳm trong lòng cô có một nỗi cô đơn vì không được thấu hiểu. Cô đã từng cố gắng bày tỏ nhiều lần, nhưng kết quả lần nào cũng như cô đang nói nhảm. Câu “anh hiểu” này của Chu Chỉ An bỗng mang một ý nghĩa quý giá lạ thường.
Văn Hựu Vi vừa nghĩ: Thật không hề dễ dàng, Chu Chỉ An đúng là hiếm có; nhưng ngay sau đó lại nghĩ: Chẳng lẽ vốn dĩ mọi chuyện không nên như vậy sao?
Hai người đi tới dưới lầu ký túc xá của Văn Hựu Vi, đành phải tách ra. Cô quay người lại ôm Chu Chỉ An một lần nữa: “Về nhanh đi anh, xem kìa, cứ làm khó nhau mãi thôi.”
Chu Chỉ An cười hiền: “Vi Vi, nhận được hoa anh rất vui. Em nói với anh những điều này, anh cũng rất vui.”
Dưới ánh đèn, cô thiếu nữ rạng rỡ hẳn lên: “Tất nhiên rồi, chủ động giao tiếp, chủ động giải quyết vấn đề, em đang rèn luyện để trở thành một người trưởng thành cực kỳ giỏi giang đấy.”
Chu Chỉ An mỉm cười: “Nhớ báo bình an cho chú dì, rồi ngủ ngon nhé.”
Văn Hựu Vi bước lên lầu, nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ nhỏ nơi góc cầu thang. Tấm kính này bình thường chẳng ai lau dọn, khiến cảnh vật qua nó trông mờ ảo nhòe nhoẹt. Nhưng con đường lúc này vô cùng vắng lặng, bóng lưng Chu Chỉ An hiện lên cực kỳ rõ nét dưới ánh đèn đường. Cô đứng lặng nhìn một hồi, sau đó cúi đầu nhắn tin cho bố, nói rằng Chu Chỉ An đã đưa cô về đến ký túc xá, bảo ông yên tâm.
Đối với ông Từ, Văn Hựu Vi lại nhấn mạnh một lần nữa rằng đừng có qua mặt cô mà tìm Chu Chỉ An. Từ Minh Chương cảm thấy sửng sốt trước sự kiên quyết của cô. Trong lòng ông, Chu Chỉ An và Văn Hựu Vi sớm muộn cũng là người trong nhà, ông bàn bạc với con rể thì có gì sai chứ? Văn Hựu Vi thực sự hết cách: “Vậy thì chi bằng bố cứ đợi đến khi con kết hôn rồi hãy nói nhé, giờ vẫn chưa đến lúc đâu, anh ấy không thể quyết định thay con được.”
Ông Từ nghe xong lại có suy đoán riêng, ông cẩn thận hỏi dò xem dạo này hai đứa có mâu thuẫn gì không. Ông chỉ ra rằng tính tình Văn Hựu Vi từ trước đến nay vốn mạnh mẽ, Tiểu Chu là người tốt như vậy, dù có mâu thuẫn gì cũng phải bình tĩnh trao đổi, đừng nóng nảy mà nói năng không suy nghĩ.
Văn Hựu Vi thở dài, thầm nghĩ nhất thời không thể giải thích cặn kẽ cho ông hiểu. Cô không cách nào nhét những gì mình nghĩ vào đầu ông Từ Minh Chương. Hai bên đều hiểu từng mặt chữ đối phương nói, nhưng ghép lại thì cứ như đọc sách trời. May thay những điều cô trăn trở cũng không hẳn là chuyện lớn lao gì, đúng như cô đã nói, Chu Chỉ An là một “biến số” phù hợp khiến mọi thứ trông có vẻ được cả đôi đường. Văn Hựu Vi nói không thông, đành thôi không nhắc tới nữa.
Nhưng sau đó, chuyện lớn thực sự đã xảy ra, đó là vào học kỳ hai năm nhất đại học của Văn Hựu Vi.
Cô có cơ hội ra nước ngoài trao đổi nửa năm. Lúc chuẩn bị cô không nắm chắc mười phần nên chưa nói với bố mẹ, giờ đã có kết quả, Văn Hựu Vi hăm hở gọi điện báo tin vui cho Từ Minh Chương. Không may là gần đây Từ Minh Chương xem tin tức quốc tế quá nhiều, vừa nghe tin cô muốn ra nước ngoài, lo lắng đã lấn át niềm vui.
Ông thậm chí còn chưa kịp chúc mừng con gái, câu hỏi đầu tiên đã là Chu Chỉ An có đi cùng không. Nỗi phiền muộn quen thuộc ập đến, Văn Hựu Vi nhíu mày giải thích rằng chuyên ngành của hai người khác nhau, các dự án hợp tác trao đổi phù hợp cũng khác nhau, Chu Chỉ An đi làm gì chứ?
Thế là Từ Minh Chương đưa ra ý kiến phản đối gay gắt. Mọi lời giải thích của Văn Hựu Vi đều trở nên vô nghĩa, không thể làm ông lay chuyển dù chỉ một chút, ngược lại chỉ khiến cảm xúc của ông càng thêm mất kiểm soát. Văn Hựu Vi thực sự kinh ngạc.
Hai bố con trước đây cũng thường xuyên có lúc không hợp ý mà cãi vã đôi câu, trong những lần tranh chấp đó, thái độ của Từ Minh Chương rất kiên định — chủ yếu là khuyên nhủ chân thành, đôi khi có bảo thủ hay gắt gỏng nhưng đó chỉ là số ít, cuối cùng ông đều sẽ thỏa hiệp.
Lần này, Văn Hựu Vi đã được nếm trải khoảnh khắc hiếm hoi mà ông có thể gọi là “nổi trận lôi đình”. Giọng của Từ Minh Chương cao vút không kiềm chế nổi, cách một chiếc loa điện thoại cũng có thể cảm nhận được ông vừa kinh hãi vừa tức giận. Trong hiểu biết của ông, dự án trao đổi này nguy hiểm vô cùng, cứ như thể Văn Hựu Vi không phải đi trao đổi học thuật, mà là đi làm phóng viên chiến trường vậy.
Cô sáng suốt ngắt cuộc trò chuyện đầy cảm xúc ngoài dự kiến này, quay sang hỏi Văn Tiểu Tiểu xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Có lẽ vì cô chưa bao giờ đi xa đến thế, nên lần này ngay cả Văn Tiểu Tiểu cũng hơi lo lắng, nói rằng Từ Minh Chương là quan tâm quá hóa lo lắng. Bà cũng hỏi: “Anh Tiểu Chu của con thật sự không đi cùng à? Nếu thằng bé cũng đi trao đổi, hai đứa cùng đi dự án ở Đại học G chẳng hạn, không được sao? Mẹ nhớ có lần con nhắc đến dự án đó mỗi năm đi rất đông và không giới hạn chuyên ngành mà.”
Lần này Văn Hựu Vi thực sự cảm thấy hoang mang, cô kiên nhẫn giải thích: “Dự án đó không đúng chuyên môn của con, đánh giá chung cũng bình thường, đi cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn lao. Hơn nữa mẹ ơi, chuyện con đi trao đổi thì liên quan gì đến Chu Chỉ An chứ? Sao mẹ cũng hồ đồ theo vậy?”
Văn Tiểu Tiểu im lặng một hồi, dường như có điều gì muốn nói nhưng cuối cùng lại nuốt vào trong. Văn Hựu Vi không hiểu: “Sao thế ạ? Sao bố lại cứ thấy ở đó hoàn toàn không an toàn? Con nói thế nào bố cũng không nghe. Có chuyện gì mà con không biết sao?”
Văn Tiểu Tiểu thở dài một tiếng: “Chuyện này… không có gì đâu, để mẹ nói lại với bố con. Con đừng để bụng, cũng đừng lo lắng quá, mẹ sẽ ủng hộ con. Nghĩ lại thì không phải ai cũng đi được dự án đó, con giành được cơ hội này, mẹ mừng cho con.”
Từ trước đến nay, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều được bàn bạc kỹ lưỡng, cả nhà ba người đều thích nghi tốt với cách thức hợp tác này. Đột ngột gặp phải một Từ Minh Chương “cứng đầu khó chiều”, Văn Tiểu Tiểu cũng thấy khó giải quyết. Lần này bà thậm chí không thể làm thái độ của chồng dịu đi chút nào. Từ Minh Chương thể hiện một sự cố chấp lạ thường, thái độ rõ ràng: Đã nói không cho là không cho.
Thứ gọi là “quyền uy của người làm cha” mà ông chưa bao giờ lôi ra dùng, lúc này lại được mang ra như một thứ vũ khí sắc bén đã cất kỹ dưới đáy hòm, nhất quyết muốn chứng minh uy lực của nó. Đối với Văn Hựu Vi, ông đã nói đến mức: “Nếu con còn coi bố là bố thì hãy nghe bố một câu” và “Bố làm bố con mà không quản nổi con nữa sao!”.
Cơn giận khiến máu của Văn Hựu Vi xộc thẳng lên não. Cô là người ưa mềm không ưa cứng, nếu đối phương có lý, dù lời lẽ có gay gắt cô cũng không thấy bị xúc phạm, nhưng lần này Từ Minh Chương hoàn toàn là đang thị uy cái oai của người làm cha, cô đương nhiên không đời nào chấp nhận. Lại thêm tính cách vốn cực kỳ có chính kiến, việc Từ Minh Chương cho phép hay không cho phép hoàn toàn không ảnh hưởng đến quyết định của cô. Trường có trợ cấp, cô cũng có thu nhập từ thực tập, chưa kể phía sau còn có Văn Tiểu Tiểu đứng ra ủng hộ.
Cô giận là giận thái độ của bố, cứ như người mà cô quen biết bao năm qua bỗng chốc biến thành kẻ khác. Cô thậm chí còn đau lòng mà nghĩ theo hướng xấu: Là lần này có chuyện gì thực sự kích động ông, hay vốn dĩ bố vẫn luôn nhìn cô từ trên cao xuống như vậy, chỉ là trước đây cô chưa nhận ra sao?
Suốt hai ngày liền, Văn Hựu Vi không gọi điện cho ông.
Từ Minh Chương không chịu nổi cuộc chiến tranh lạnh kéo dài, cuối cùng đưa ra điều kiện: đi trao đổi cũng được, nhưng phải tìm dự án nào đi cùng Chu Chỉ An, bằng không ông sẽ đi tìm cố vấn học tập của Văn Hựu Vi. Câu nói này ngay lập tức châm ngòi cho cơn thịnh nộ của Văn Hựu Vi. Sự vượt quá giới hạn của Từ Minh Chương cuối cùng đã khiến cô trực tiếp đối đầu: “Bố nói đùa gì vậy? Bố còn lý lẽ không? Dựa vào cái gì mà phải Chu Chỉ An đi thì con mới được đi?”
Từ Minh Chương vẫn cương quyết đến cùng: “Con căn bản chẳng biết bên ngoài nguy hiểm thế nào đâu, có xem tin tức không hả! Ở đó ngay giữa ban ngày ban mặt, con gái đi ra ngoài còn bị… bị… Cách nhau cả một đại dương! Chứ có phải nơi mà bố có thể lái xe đến ngay trong đêm được đâu. Tiểu Chu không đi, con có một mình thì làm sao mà xoay sở được!”
Lời qua tiếng lại khiến cô giận đến run người: “Vấn đề an toàn con đã giải thích với bố cả vạn lần rồi! Cả vạn lần rồi đấy! Chẳng lẽ vì thế mà cuộc sống bình thường cũng không cần giữ lấy nữa sao? Theo cách nói của bố thì con cứ nên ở lì trong nhà chẳng đi đâu hết là an toàn nhất, con cũng chẳng cần học đại học, cửa nhà cũng chẳng cần bước ra luôn cho xong!”
Từ Minh Chương: “Bố nói thế bao giờ? Bố bảo con hãy đi cùng Tiểu Chu! Sao con lại bướng bỉnh thế hả?”
Văn Hựu Vi tức đến mức tay run bần bật, những oán hận cũ chưa được giải tỏa rõ ràng trước đây đồng loạt ùa về: “Con là đang yêu anh ấy, chứ không phải bán thân cho anh ấy! Có phải bố đang cầm trong tay văn tự bán thân của con rồi chuyển nhượng lại cho anh ấy không? Anh ấy là chủ nhân mới của con đúng không? Bố còn là bố của con không vậy? Nếu người đó không phải là Chu Chỉ An, mà là một kẻ ất ơ nào đó, thì chỉ cần con yêu hắn là con sẽ thuộc quyền quản lý của hắn sao! Ai có thể đảm bảo mọi việc lớn trong đời đều đồng điệu bước chân với nhau chứ? Anh ấy không đi là con không được đi, thế sau này có phải anh ấy chưa ngồi vào bàn thì con cũng không được động đũa ăn cơm luôn không? Bố là bố của con mà! Bố với con mới là một phe chứ, bố đang nghĩ cái gì vậy hả?”