Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 2: Thế là phải cưới thật rồi
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người đứng yên tại chỗ, đưa mắt tiễn Vạn Hành Xuyên rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng cha khuất hẳn ở cuối khu vườn, Vạn Trọng Vi vẫn đứng bất động. Hắn quay lưng về phía cậu, nhìn về hướng cha vừa rời đi, Thời Ôn lùi lại hai bước, nên cậu không thể nhìn rõ vẻ mặt hắn.
Cậu cảm thấy có chút ngượng ngập, không biết bước tiếp theo nên làm gì. Vạn Trọng Vi quá cao, dáng đứng chắn trước mặt cậu, bờ vai rộng lớn che mất quá nửa tầm nhìn, tạo ra một áp lực khiến người ta khó lòng lay chuyển.
Sự im lặng trong không khí kéo dài hơi lâu. Mãi đến khi Thời Ôn sắp không nhịn được mà định lên tiếng, Vạn Trọng Vi mới xoay người lại.
"Hôm nay cảm ơn cậu đã giúp tôi thoát khỏi tình thế khó xử." Hắn mỉm cười nhạt. Nhìn thấy người đối diện thoáng đỏ mặt, luống cuống lắp bắp "không có gì", rồi lại vội vàng nói thêm "không cần khách khí".
"Xin lỗi Vạn tiên sinh, tôi không phải cố ý nghe lén cuộc nói chuyện của hai người." Thời Ôn đưa tay gãi mũi, hơi ngượng ngùng giải thích, "Lúc ấy tôi đang di chuyển mấy gốc hồng, rồi vô tình ngủ quên mất."
"Ừ, hoa hồng gì vậy?" Vạn Trọng Vi hỏi.
Câu hỏi có vẻ không liên quan lắm, nhưng Thời Ôn vẫn lập tức trả lời: "Hoa hồng Floribunda."
Cậu thấy hắn khẽ gật đầu, chẳng rõ là có thực sự nghe vào tai hay không. Từ nhỏ, Thời Ôn đã học được một nguyên tắc: nói ít, làm nhiều mới không khiến người khác chán ghét. Vì thế, nếu Vạn Trọng Vi không hỏi, cậu cũng không dám nhiều lời.
Nhưng sự việc hôm nay quá đột ngột, lại vượt xa lẽ thường, Thời Ôn hiểu rõ Vạn Trọng Vi chắc chắn còn điều muốn nói. Quả nhiên, hắn trầm ngâm một thoáng, rồi mở miệng: "Vào trong rồi nói."
Hai người một trước một sau rời vườn, bước vào phòng khách.
Có lẽ vì phải gặp Vạn Hành Xuyên, hôm nay Vạn Trọng Vi cũng mặc đồ chỉnh tề dù đang ở nhà. Bước chân vững vàng, gương mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Vào đến phòng khách, hắn cởi áo vest, tùy tiện đặt lên lưng ghế sofa.
Tiểu Hà lập tức bước đến, lặng lẽ cầm lấy áo khoác, rồi lại liếc nhìn Thời Ôn đang rụt rè bước vào, trên mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc. Thời Ôn chẳng còn tâm trí để để ý ánh nhìn dò xét đó. Khi Vạn Trọng Vi ra hiệu ngồi xuống, cậu liền ngoan ngoãn ngồi ở chiếc ghế sofa đối diện.
Chẳng bao lâu, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ.
Dường như Vạn Trọng Vi thở phào một hơi. Hắn nới lỏng cà vạt, xắn ống tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, cầm chai nước đá trên bàn uống vài ngụm.
Thời Ôn tuy sống trong căn nhà này, nhưng cũng như chú Bình hay Tiểu Hà, đều chỉ là người làm công cho Vạn Trọng Vi, chứ không phải chủ nhân nơi này. Cậu hiếm khi có cơ hội đường hoàng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, càng hiếm khi được trò chuyện trực diện cùng hắn một cách nghiêm túc thế này.
Cậu cứ cảm thấy, dưới vẻ bình thản của Vạn Trọng Vi đang chất chứa một nỗi bực bội, kiểu bực bội vì kế hoạch bị phá ngang, hoặc có chuyện ngoài ý muốn xen vào.
"A Ôn, chuyện hôm nay hơi đường đột, mong cậu bỏ qua." Khi hắn đặt ly nước xuống, vẻ phiền muộn kia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là dáng vẻ trầm ổn, điềm tĩnh thường ngày của một người quyền thế luôn kiểm soát mọi thứ trong tay.
Miệng hắn nói lời xin lỗi, thái độ xem ra cũng thành khẩn, nhưng kẻ đã lâu năm ở vị trí cao thì ngay cả khi nói "xin lỗi" cũng vẫn mang một vẻ cao ngạo vô thức.
Thời Ôn lại chẳng hề để ý đến thái độ ấy, cậu chỉ ngạc nhiên vì cách Vạn Trọng Vi xưng hô. Trước nay chỉ có cha và vài người bạn rất thân mới gọi cậu là "A Ôn", cậu chưa từng nghĩ đến việc một ngày nào đó hai tiếng thân mật này lại được thốt ra từ miệng Vạn Trọng Vi.
Mỗi khi kinh ngạc, mắt Thời Ôn sẽ hơi mở to, môi cũng khẽ hé mở. Vẻ ngoài của cậu thiên về trắng trẻo, non nớt, ngoài việc học hành thì suốt ngày chỉ quanh quẩn với cỏ cây hoa lá, 24 tuổi nhưng dường như chẳng có chút trải đời nào.
Không rõ điều gì đã chạm vào hắn, khóe môi Vạn Trọng Vi bất chợt nhếch lên, bật ra một tiếng cười khẽ. Trong đầu hắn thoáng hiện lên hai chữ: Ngốc nghếch.
"Tôi thấy chú Bình và Tiểu Hà bình thường đều gọi cậu như thế." Hắn giải thích.
Thời Ôn hoàn hồn, có chút ngượng ngùng gật đầu.
"Giờ cậu học cao học năm hai rồi sao?" Vạn Trọng Vi hỏi. Trước đó, lúc Thời Ôn giới thiệu bản thân với Vạn Hành Xuyên, không chỉ là lần đầu tiên ông ta nghe thấy, mà ngay cả với Vạn Trọng Vi cũng là lần đầu tiên.
"Vâng, đúng vậy." Cậu đáp.
"Học ngành gì?" Hắn lại hỏi.
"Công nghệ sinh học thực vật và làm vườn." Thời Ôn trả lời xong, lại sợ mình nói chưa đủ rõ, bèn bổ sung thêm, "Hướng nghiên cứu là tài nguyên trồng trọt cây cảnh và đổi mới cải tiến di truyền."
Vạn Trọng Vi nhướng mày, không tiếp lời.
Chuyện hôm nay đối với Thời Ôn thì quá đột ngột, nhưng đối với Vạn Trọng Vi cũng chẳng khác là bao.
Trước mắt hắn là một thanh niên có chút câu nệ, hỏi gì đáp nấy. Từ trước đến nay, hắn chưa từng để tâm tới người này, thậm chí trước ngày hôm nay, hắn còn chẳng nhớ nổi tên cậu.
Cậu vốn giống như những người khác trong căn nhà này, đều là người làm thuê. Nếu có điểm gì khác biệt, thì chính là Thời Ôn và nhà họ Vạn còn có thêm một mối quan hệ: Người được tài trợ.
Cha của Thời Ôn, Thời Nhuận Châu, Vạn Trọng Vi biết rất rõ. Ông làm việc cho nhà họ Vạn đã lâu, từ thời Vạn Hành Xuyên còn sống ở Lạc Thủy Cư, Thời Nhuận Châu đã là người làm vườn của nhà họ Vạn. Vạn Hành Xuyên yêu thích hoa cỏ, thậm chí thường tự tay chăm sóc, hai người còn đôi khi cùng bàn luận cách trồng trọt các loại cây quý hiếm.
Khi đó, bên cạnh luôn có một cậu bé nhỏ nhắn đi theo Thời Nhuận Châu, nghĩ đến thì chắc hẳn chính là Thời Ôn.
Quản gia là chú Bình vốn thân quen với cha con họ, trong một lần trò chuyện, Vạn Trọng Vi nghe được: mẹ Thời Ôn mất sớm, sau đó đến lượt Thời Nhuận Châu cũng qua đời khi Thời Ôn mới mười bảy tuổi. Lúc ấy cậu vẫn đang học trung học, nghe nói thành tích rất tốt.
Vì thế, chú Bình đã đặc biệt đến cầu xin Vạn Trọng Vi, nói đứa trẻ này thật đáng thương, liệu có thể cho cậu nối tiếp công việc của cha, có một khoản thu nhập để trụ vững cho đến khi tốt nghiệp đại học hay không.
Quản gia còn khổ công giải thích, tuy Thời Ôn đang học cấp ba, nhưng từ sớm đã theo cha học được kỹ thuật chăm sóc những loại cây quý trong vườn nhà họ Vạn, quen thuộc với tập tính sinh trưởng của chúng, chắc chắn có thể đảm đương công việc.
Khi ấy, Vạn Trọng Vi mới hai mươi lăm tuổi, vừa vào công ty chưa lâu, ngày ngày bận rộn, chuyện nhỏ thế này hắn chẳng cần nghĩ nhiều, chỉ thuận miệng gật đầu cho qua.
Hắn khi đó quả thật có chút ấn tượng với Thời Ôn mười bảy tuổi, dáng người gầy gò, không cao, gương mặt thanh tú sáng sủa, nụ cười rạng rỡ, trong trẻo. Thỉnh thoảng thấy cậu trong vườn, khi ánh mắt chạm nhau, cậu bé ấy hơi ngượng ngùng, khóe mắt cong lên mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ gọi một tiếng: "Chào Vạn tiên sinh." Ngoài điều đó ra, hắn thật sự không còn ấn tượng nào sâu sắc hơn về cậu.
Không ngờ thoáng cái, cậu đã là nghiên cứu sinh.
Chuyện hôm nay vốn là Vạn Hành Xuyên đã chuẩn bị từ trước. Ông ta muốn con trai cả đính hôn với con gái Hoàng Trình. Thực ra Vạn Trọng Vi cũng đã mơ hồ đoán được. Nhưng xét đến hai lần thất bại trong liên hôn trước đây, hắn vẫn ôm chút hy vọng may mắn. Tiếc rằng sự thật một lần nữa chứng minh: Vạn Hành Xuyên không hề có giới hạn, hành sự chẳng theo quy luật nào. Chỉ cần có lợi ích, sức hấp dẫn đủ lớn, thì cái gọi là tình thân trong mắt ông ta cũng chỉ là thứ yếu mà thôi.
Vì vậy, khi nhìn thấy Thời Ôn trong vườn, Vạn Trọng Vi chỉ có thể tùy cơ ứng biến, thuận tay kéo cậu ra làm tấm khiên để giải vây.
Mấu chốt là, bây giờ cái 'vây' này e rằng cần Thời Ôn tiếp tục chống đỡ lâu dài.
"A Ôn, có vài chuyện tôi muốn nói thẳng với cậu." Vạn Trọng Vi đi thẳng vào vấn đề, nhưng ngữ khí vẫn có chút cân nhắc. Dù sao quyết định vừa đưa ra, người bình thường e rằng khó lòng tiếp nhận.
Thời Ôn bất giác ngồi thẳng lưng.
"Cậu cũng nghe rồi, vừa rồi tôi và ba có chút xung đột, nguyên nhân là ông ấy muốn tôi đính hôn với Hoàng Vân Tịch." Hắn ngừng lại một chút, rồi giải thích thêm: "Hoàng Vân Tịch là con gái của Hoàng Trình."
Nhà họ Hoàng nhiều năm làm chính trị, quan hệ rộng khắp nước T. Lần này Hoàng Trình điều đến Bình Châu, vừa xuất hiện đã gây chú ý, khiến kẻ muốn bám víu nườm nượp. Nhà họ Vạn vốn dĩ đã đủ mạnh, không cần phải dựa vào quan hệ nhà họ Hoàng, cũng chẳng nhất định phải đi nước cờ liên hôn. Chỉ là Vạn Hành Xuyên có toan tính riêng, hắn và cha đều hiểu rõ, nên mới thành ra một màn ồn ào như thế.
"Có thể rất nhiều người muốn kết hôn với Hoàng Vân Tịch, nhưng trong đó không có tôi." Vạn Trọng Vi chậm rãi nói, giọng thành khẩn, không hề giấu giếm, "Vì một vài lý do... sau này có cơ hội tôi sẽ kể cho cậu."
"Cậu vẫn luôn làm việc ở nhà họ Vạn, cũng hiểu ít nhiều về tôi." Hắn chăm chú quan sát phản ứng của Thời Ôn, thấy cậu không tỏ ra phản đối, liền khẽ nâng mí mắt, tiếp tục: "Người tôi có thể tin tưởng không nhiều, tôi không thể tùy tiện tìm một người để kết hôn. Vì vậy, tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi."
"Sao ạ?" Thời Ôn vẫn chưa kịp hiểu.
"Những gì tôi vừa nói với ba, không phải chỉ để qua chuyện." Vạn Trọng Vi thấy rõ cậu vẫn chưa nắm được ý nghĩa thực sự của chuyện này, nhưng hắn cũng không vội. Hắn gọi Tiểu Hà mang chút hoa quả đến, chờ khi Tiểu Hà đã đi rồi, mới đẩy đĩa hoa quả về phía Thời Ôn, ra hiệu cho cậu ăn chút gì đó, coi như thư giãn.
Có những lời phải nói từ từ, để đối phương có thời gian tiếp nhận, thì những việc phía sau mới dễ kiểm soát.
Hắn không sợ Thời Ôn từ chối, dẫu sao tiền bạc luôn có sức ảnh hưởng nhất định. Chỉ là tính tình Thời Ôn hắn còn chưa nắm rõ, không biết cậu có thể trở thành một cộng sự đáng tin cậy hay không.
"Tôi vừa nói với ba, rằng tôi đã có người mình thích, có người muốn kết hôn." Vạn Trọng Vi nhìn thẳng vào cậu, "Giờ ông ấy đã biết người đó là cậu, vậy nên... e là chúng ta thật sự phải kết hôn thôi."
Mặc dù nghe rõ từng chữ, nhưng khi ghép chúng lại với nhau, Thời Ôn lại cảm thấy như bị chứng khó đọc, khó lòng hiểu nổi. Cậu ngây ra tại chỗ, buột miệng hỏi một câu giống hệt Vạn Hành Xuyên khi nãy: "Anh nghiêm túc sao?"
"Tất nhiên." Vạn Trọng Vi nói, "Tôi không thể tin tưởng người ngoài."
Thời Ôn bị ánh mắt nóng rực của hắn gắt gao khóa chặt, cuối cùng không chịu nổi, cúi đầu nhìn chằm chằm quả vải đã được bóc vỏ trắng nõn trong đĩa hoa quả trên bàn.
Lời từ chối cậu không thể nói ra. Người mà cậu thầm yêu bảy năm, giấu kín trong tim bảy năm, giờ lại nói muốn kết hôn với cậu, chỉ vì hắn không tin được người khác.
Dù lý do của Vạn Trọng Vi là gì, Thời Ôn đều không thể cự tuyệt.
Vạn Trọng Vi nhìn rõ những cảm xúc biến đổi không hề che giấu của cậu, khẽ cúi mắt cười. Ánh mắt không phòng bị, sự tin tưởng lộ liễu kia, khiến hắn tin rằng, giờ phút này có lẽ mình nói gì Thời Ôn cũng sẽ đồng ý.
Hắn nhanh chóng đưa ra kết luận: Thời Ôn là một người không có nhiều tâm cơ, lại rất biết nghĩ cho người khác. Nói một cách đơn giản, chính là tốt bụng và không giỏi từ chối.
Vì vậy, hắn tiếp tục ép thêm.
"Nếu chúng ta không kết hôn, về sau cha tôi vẫn sẽ không ngừng gây khó dễ cho tôi." Hắn để lộ chút riêng tư, bày ra ít nhiều sự thẳng thắn, càng dễ khiến đối phương lay động. "Tình hình trong nhà tôi chắc cậu cũng biết đôi chút. Kết hôn lập gia đình, với tôi mà nói, cũng sẽ giúp địa vị ở hội đồng quản trị vững chắc hơn."
"Tôi sẽ bù đắp cho cậu, chúng ta có thể ký một bản thỏa thuận. Chỉ cần tôi vượt qua được giai đoạn này, sau này nếu cậu muốn rời đi, bất cứ lúc nào cũng được. Đương nhiên, nếu cậu không muốn, tôi cũng không ép cậu. Cứ xem như những lời vừa rồi chưa từng có."
Nói xong, Vạn Trọng Vi liền dừng lại. Hắn dùng xiên hoa quả gắp một miếng vải bỏ vào miệng. Nước quả chảy xuống cổ họng, mát lạnh, ngọt nhẹ. Đúng là đồ ngọt có thể khiến tâm trạng người ta tốt hơn.
Hắn không vội, thảnh thơi để Thời Ôn có đủ thời gian suy nghĩ.
"Tại sao lại là tôi?" Khi đầu óc đã dần bình tĩnh lại, trong lòng Thời Ôn còn vô số nghi vấn, nhưng điều muốn hỏi nhất vẫn là câu này.
"Vì cậu rất tốt." Vạn Trọng Vi không hề do dự, đưa ra lý do thứ hai sau câu "Tôi không thể tin tưởng người ngoài".
Như vậy là đủ rồi.
"Được..." Cuối cùng Thời Ôn cất lời.
Cậu ngẩng đầu, lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào Vạn Trọng Vi, gương mặt thoáng nụ cười ngượng ngùng, vành tai đỏ bừng: "Tôi nhận ơn nhà họ Vạn nhiều năm, giúp anh chuyện này là điều nên làm. Còn chuyện bù đắp thì thôi, tôi hiện tại có học bổng, đủ dùng rồi."
Thế là, chưa đầy nửa giờ, hai người đã nhanh chóng đạt được một thỏa thuận đủ sức ảnh hưởng cả đời đối với người bình thường.
Vạn Trọng Vi khẽ nhướng mày: Vợ tôi học cái chuyên ngành gì thế này!