Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 33: Tôi mới là người quyết định
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai tiếng sau, Vạn Trọng Vi bước vào thư phòng của Thời Ôn.
Cậu ngồi bên cửa sổ, trán áp vào lớp kính lạnh, im lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi quay đầu nhìn người vừa bước vào. Trên trán hằn lên một vết ửng đỏ, trong đôi mắt đen láy như thủy tinh, phản chiếu sự mệt mỏi và tê dại.
Vạn Trọng Vi không tiến lại quá gần, dừng ở trước bàn làm việc, chăm chú nhìn từng đường nét trên mặt cậu.
"Tôi phải bình tĩnh hai tiếng mới dám đến tìm cậu." Trong đêm yên tĩnh, giọng hắn mang theo một chút yếu thế khó nhận ra. "Xin lỗi, để cậu phải chịu nhiều khổ sở đến vậy."
Tiếp theo, hắn lại khẽ khàng dụ dỗ: "A Ôn, mọi chuyện đều đã qua rồi. Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt."
Thời Ôn mấp máy môi, đối diện với người trước mặt, cậu lại chẳng cảm thấy chút chân thực nào, chỉ khô khốc hỏi: "Kế hoạch của anh... đã kết thúc chưa?"
Vạn Trọng Vi thoáng ngẩn người, mơ hồ đáp: "Sắp rồi, chỉ còn một chút nữa."
"Còn thiếu nhà họ Vạn, đúng không? Cha anh, cả Vạn Nguyên... đều phải trả giá, phải không?"
"Đúng."
"Vậy còn tôi? Tôi cũng phải trả giá sao?"
Lúc này Vạn Trọng Vi mới cảm thấy không ổn, lông mày hơi nhíu lại: "Cậu đang nói gì vậy?"
Thời Ôn quay mặt đi, không muốn nhìn hắn nữa, giọng rất nhẹ nhàng:
"Chúng ta... có thể ly hôn không?"
Sắc mặt Vạn Trọng Vi lạnh xuống. Nửa người trên vốn đang tựa vào bàn liền thẳng người dậy, giống như hai chữ "ly hôn" kia quá chói tai, quá phá vỡ không khí. Đây đã là lần thứ hai hắn nghe từ miệng Thời Ôn nói ra, điều đó còn khiến hắn bực bội hơn trong tưởng tượng.
Hắn như đang cố nén lại cảm xúc, nhẫn nhịn nói: "Kế hoạch kết thúc hay không cũng không liên quan đến chuyện ly hôn. Cậu chỉ cần dưỡng thương cho tốt, đừng nghĩ nhiều nữa."
Nhưng Thời Ôn không còn dễ bị dỗ dành như trước. Hoặc có lẽ cậu chưa bao giờ dễ bị dỗ, chỉ là vì tình nguyện, vì hắn mà cam lòng hy sinh không tính toán.
"Anh rõ ràng biết lý do chúng ta kết hôn là gì." Thời Ôn chậm rãi mở miệng, giọng vẫn ôn hòa, cố gắng duy trì sự bình thản khi nói chuyện với hắn.
"Giống như bạn anh đã nói, bây giờ tôi chẳng còn chút tác dụng nào, không giúp được anh, lại còn trở thành vết nhơ, trò cười sau lưng người khác. Sau này người ta nhắc đến anh, đầu tiên sẽ nghĩ đến việc anh có một người bạn đời như tôi, một người chẳng ra gì, không có giá trị tồn tại."
"Anh đã đầu tư rất nhiều tiền cho đề tài nghiên cứu của tôi, tôi cũng đã hoàn thành thỏa thuận trong hôn ước, coi như đôi bên không còn nợ nần gì nhau. Còn những thứ khác... vốn không thể cưỡng cầu. Tôi không trách anh, tất cả đều do tôi tự nguyện. Sau khi ly hôn, tôi sẽ dọn về trường, chúng ta... cứ vậy đi."
Đây là lần kể từ khi gặp nạn, Thời Ôn nói nhiều lời nhất.
Vạn Trọng Vi bỗng cười khẽ, một nụ cười nghẹn ngào trong cổ họng, thì ra báo ứng chính là những vòng luẩn quẩn nối tiếp nhau. Vừa rồi, Vạn Hành Xuyên còn ở thư phòng bên cạnh cầu xin hắn để lại một con đường sống, khi ấy hắn chỉ thấy đối phương ngu xuẩn đến cực điểm mà thôi. Nhưng bây giờ, kẻ ngu xuẩn ấy lại biến thành chính hắn, giờ phút này hắn mới hiểu, thì ra muốn cầu một con đường lui, lại khó đến nhường nào.
Hắn đột nhiên cảm thấy, mình và cha chẳng khác biệt bao nhiêu.
Không, vẫn có khác. Hắn lập tức nghĩ: cha hắn bị ép đến đường cùng, chỉ có thể mở miệng cầu xin. Nhưng hắn thì không. Hắn có vô số cách tự tạo ra lối thoát cho bản thân, chẳng cần ai ban cho, tự hắn có thể làm được.
Cho nên hắn nói: "Chuyện này kết thúc hay không, khi nào kết thúc, tôi mới là người quyết định."
Câu trả lời ấy cùng sự ngang tàng không hề che giấu của Vạn Trọng Vi khiến Thời Ôn bị chấn động mạnh. Cậu thối lui về góc nhỏ của mình, như thể cậu lần nữa nhận ra người bên cạnh vốn quen thuộc lại trở nên xa lạ.
Vạn Trọng Vi nhìn đôi mắt Thời Ôn đỏ hoe và thân hình cậu thu mình lại, sự hối hận vốn nhen nhóm từ lúc đoạn video kia xuất hiện lại cuồn cuộn dâng lên. Trước đây hắn làm gì cũng chưa từng thấy hối hận, giờ mới biết hóa ra hối hận lại khó chịu đến nhường này.
Dạo gần đây hắn thường nghĩ, có vô vàn cách có thể khiến Phương gia sụp đổ. Hắn đã chuẩn bị đủ đầy, chỉ thiếu một mồi lửa mà thôi. Và Thời Ôn, không nghi ngờ gì nữa, là mồi lửa đơn giản nhất, dễ dùng nhất. Thế nên hắn đã chọn cậu.
Vai diễn người đàn ông si tình cũng đem lại cho hắn vô số thiện cảm, tích lũy danh tiếng. Trong hội đồng quản trị, ai nấy đều nghiến răng mắng nhà họ Phương, thậm chí liên lụy đến cả Vạn Hành Xuyên và Vạn Vân Sinh.
Hắn đã thắng to rồi!
Thế nhưng, giờ đây, hắn lại chẳng có lấy một chút vui mừng. Ngay cả dũng khí trở về đối diện Thời Ôn cũng không có. Hắn thậm chí cũng chẳng dám xem lại đoạn video đó. Cho đến ngày Phương Liên Tô bị tuyên án, hắn ngồi trong thư phòng, định dọn dẹp một số tài liệu trong máy tính, vậy mà trước khi kéo video ấy vào thùng rác, lại như bị ma xui quỷ khiến mà mở nó ra.
Nửa tiếng đồng hồ sau đó, hắn chìm trong cơn phẫn nộ cực hạn và sự hối hận xé ruột xé gan.
Hắn một mạch pha liền ba tách cà phê đắng, nuốt xuống khi chúng còn nóng rẫy, để cảm giác bỏng rát nơi cổ họng đổi lấy chút lý trí còn sót lại. Chỉ đến khi ấy, não hắn mới bắt đầu vận hành lại.
Tiếp theo là những cơn đau nửa đầu kéo dài không dứt.
Thế nhưng, người từng luôn là người đầu tiên phát hiện khi hắn đau đầu, từng dùng đôi bàn tay dịu dàng xoa bóp cho hắn giảm bớt, thì đã bị hắn bỏ rơi ngay ngày xảy ra vụ bắt cóc ấy, bị hắn vứt lại trong cái camera quay lén nhỏ bé kia, ở một nơi không bao giờ có thể thoát ra được.
Vạn Trọng Vi cuối cùng đã thấu hiểu, cảm nhận tận xương tủy nỗi đau xé nát linh hồn mà Thời Ôn đã từng phải chịu đựng. Nỗi đau ấy để lại cho hắn duy nhất một lời cảnh tỉnh rằng, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay Thời Ôn nữa.
Hắn gọi điện cho Kỳ Vọng, bảo tìm một tên đại ca trong tù để, sắp xếp vài kẻ liều mạng vào nhà giam. Tiền không thành vấn đề, nhiệm vụ của chúng chỉ có một là: dạy dỗ Phương Liên Tô.
Nguyên văn lời hắn được Kỳ Vọng chuyển cho tên đại ca trong tù: "Đừng để chết ngay, đời còn dài, từ từ mà chơi."
Sau khi nghe câu "Tôi mới là người quyết định" của Vạn Trọng Vi, đồng tử Thời Ôn bỗng co rút, ánh mắt nhìn hắn xa lạ đến mức khiến hắn cảm thấy như bị dao đâm thẳng vào tim.
Nhưng càng trong tình thế ngoài tầm kiểm soát, Vạn Trọng Vi lại càng bình tĩnh, đó là bản lĩnh hắn đã mài giũa trong bao năm đấu đá. Hắn nhanh chóng dồn hết tinh lực, rồi lập tức tìm ra một lý do mà Thời Ôn không thể từ chối, hợp lý hơn nhiều so với cái cớ tổn thương lòng người mà hắn vừa đưa ra.
"Chỉ còn một chút nữa thôi là tôi có thể hoàn toàn nắm được Vạn Nguyên," hắn chậm rãi nói, chăm chú quan sát nét mặt cậu, "Nếu cổ đông lớn nhất của công ty niêm yết mà ly hôn thì sẽ khiến giá cổ phiếu chao đảo, những cổ đông khác cũng sẽ đổi phe. Giờ chưa phải lúc."
Hắn không hề kiêng dè khi đem cả bí mật liên quan đến sự sống còn của mình nói ra trước mặt Thời Ôn, như thể hắn biết chắc cậu sẽ không bao giờ bán đứng hắn. Nhưng đây cũng chính là tính toán của hắn.
Chia sẻ bí mật có thể giết một người, cũng có thể trói chặt một người, buộc kẻ đó phải mang trên mình cái gông xiềng không thể phản bội.
Mà Thời Ôn, hiển nhiên rơi vào vế sau.
Hắn nói tiếp: "Đối tác lớn nhất hiện tại của Vạn Nguyên là Soundpost, tập đoàn năng lượng của Đức, thực chất là do tôi khống chế." Vạn Trọng Vi thản nhiên thốt ra bí mật lớn nhất trong kế hoạch, "Dự án năng lượng hợp tác kia, mục đích thực sự là bán khống Vạn Nguyên, cuối cùng để tôi thâu tóm nó."
"Đây chính là kết quả cuối cùng anh muốn sao?" Thời Ôn đã không còn cảm thấy lấy làm lạ. Con người này, trên người hắn tầng tầng lớp lớp toàn là bí mật, một tầng chồng lên một tầng, như củ hành bóc mãi chẳng tới lõi. Cái duy nhất thật, có lẽ chỉ là câu nhận định bao đời về hắn: 'Tàn nhẫn độc ác.'
"Phải." Vạn Trọng Vi đáp, rồi ngừng lại giây lát, khẽ nói thêm: "Nhưng cũng không hẳn."
Thời Ôn mệt lả, mí mắt nặng trĩu. Đúng như hắn dự tính, cái bí mật này đủ sức đè nén, khiến cậu gần như khó thở.
"Anh chắc chắn rằng tôi không thể thoát khỏi đây, nên mới vô tư nói hết mấy chuyện này phải không?"
Vạn Trọng Vi sững người. Hắn đã quên mất, Thời Ôn đơn thuần, nhưng tuyệt không ngốc. Một kẻ ngốc thì làm sao có thể nghiên cứu nổi đề tài sinh thái bảo vệ địa cầu.
Hắn không chối, thẳng thắn: "Hủy diệt nhà họ Phương, bán khống Vạn Nguyên, đó vốn là mục đích của tôi, ít nhất, từng là mục đích duy nhất giúp tôi sống tiếp."
Khóe môi hắn nhếch thành nụ cười tự giễu, trong đó ẩn giấu chút bi thương mờ nhạt bên trong, nếu Thời Ôn vẫn còn dõi theo hắn như trước kia, hẳn đã nhận ra.
"Còn bây giờ," hắn ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tơ máu của Thời Ôn, từng chữ một nặng nề thốt ra, "Tôi có một mục tiêu nhất định phải đạt được, đó là cậu không được rời bỏ tôi."
"Cậu không thể, sau khi đã cho tôi nếm được vị ngọt của tình yêu, lại muốn rút về hết thảy những nuông chiều và ỷ lại đó. Bất kể lý do gì cũng không được."
Thời Ôn nghĩ: thì ra người đàn ông mà cậu từng tưởng tượng, hóa ra tất cả đều là giả dối.
Người đàn ông ôn nhu nho nhã, dẫu chẳng thể nói là yêu cậu đến mức nào, nhưng vẫn hết sức khiến Thời Ôn cảm nhận được tình yêu ngọt ngào và hôn nhân hạnh phúc kia, Vạn Trọng Vi ấy, xưa nay chỉ là một kẻ giả dối.
Con người thật của hắn là kẻ có thể vì mục đích mà không từ thủ đoạn, chỉ thích nói ra những đạo lý của riêng mình.
"Anh không thể... vô lý đến vậy." Thời Ôn khẽ nói.
Vạn Trọng Vi chẳng buồn đáp lại, vẻ thản nhiên lạnh lùng.
"Anh không sợ tôi đem bí mật của anh nói cho cha anh biết sao?"
Trên mặt hắn không có lấy một gợn sóng, như thể đó chỉ là kiểu dọa nạt ngây ngô mà trẻ con mới đem ra đối phó với người lớn mà thôi: "Cậu sẽ không làm vậy."
Cảm xúc dồn nén đến cực điểm cuối cùng cũng đã bùng nổ. Trước thái độ nắm chắc phần thắng của Vạn Trọng Vi, Thời Ôn cầm cuốn sách trong tay ném thẳng ra ngoài.
Cậu vốn không phải người thích dùng bạo lực hay cách trút giận một cách không chút kiêng nể để giải quyết cảm xúc. Dù đang ở tận cùng phẫn nộ và bi thương, cuốn sách dày như từ điển ấy cũng chỉ sượt qua ống quần Vạn Trọng Vi rồi bay đi, hắn đứng gần đến vậy, nếu thật sự muốn ném trúng thì cậu chắc chắn có thể làm được. Huống hồ, Vạn Trọng Vi cũng chẳng thèm né tránh lấy một động tác.
"Anh biến ra ngoài đi!"
Đó là câu nói tàn nhẫn nhất mà Thời Ôn có thể thốt ra.