Chương 34: Anh Lại Cúp Máy Rồi

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 34: Anh Lại Cúp Máy Rồi

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Tư, những bụi hồng trong vườn lại đua nhau khoe sắc. Thời Ôn chẳng còn tâm trí đâu mà chăm sóc chúng, cậu chỉ vùi đầu vào sách vở và đề tài nghiên cứu. Sau cuộc cãi vã nhỏ trong thư phòng hôm nọ, cậu và Vạn Trọng Vi không còn xảy ra thêm bất kỳ xung đột lớn nào nữa.
Vạn Trọng Vi xem như chưa từng có chuyện gì, vẫn như trước: mỗi ngày về nhà đều cùng Thời Ôn dùng bữa sáng tối, quan tâm cậu ăn uống, ngủ nghỉ ra sao, thậm chí còn chu đáo hơn trước. Nhưng Thời Ôn thì ngày càng trầm lặng.
Cậu thường rơi vào trạng thái giằng xé đầy mâu thuẫn, giống con mèo Schrödinger, không chỉ đơn thuần là yêu hay không yêu, mà như một sự chồng chéo của cả yêu lẫn không yêu.
Chẳng ai dám mở chiếc hộp ấy: Vạn Trọng Vi không làm, Thời Ôn cũng chẳng dám.
Trong mối quan hệ phức tạp và méo mó ấy, Thời Ôn đã hoàn thành giai đoạn hai của đề tài nghiên cứu. Hầu như ngày nào cậu cũng gọi video cho Cao Đường và Lương Minh Chiêu, cùng nhau thảo luận từng dữ liệu về chỉnh sửa gen, loại bỏ exon hay đưa vào các điểm đột biến dựa trên kết quả thí nghiệm. Đây là một nhánh nhỏ và khó khăn trong nghiên cứu sinh học thực vật về khả năng đối phó với nghịch cảnh, nhưng lại có triển vọng cực kỳ to lớn đối với sinh thái tự nhiên và phát triển bền vững.
Thời Ôn không hề có ý định từ bỏ. Sự chấp niệm của cậu với đề tài này có lẽ chẳng khác mấy so với niềm tin trả thù của Vạn Trọng Vi, chỉ là con đường họ chọn đi hoàn toàn khác nhau.
Thành công ở giai đoạn khởi đầu phần nào đã xoa dịu được nỗi bất an trong lòng cậu. Trong học tập, cậu vẫn giữ được sự nhạy bén, cẩn trọng, khiến người khác hoàn toàn có thể tin tưởng. Cao Đường và Lương Minh Chiêu cũng rất khéo léo tránh nhắc đến chuyện hôn nhân, thấy Thời Ôn không có biểu hiện bất ổn nào khác thì cũng yên tâm hơn một chút.
Chỉ một lần nọ, vì Cao Đường có việc nên không thể tham gia họp chung, Lương Minh Chiêu đã hỏi Thời Ôn vài câu. Nào là bây giờ Vạn Trọng Vi đối xử với cậu thế nào, cuộc hôn nhân hợp đồng còn kéo dài bao lâu, chân cậu đã lành hẳn chưa, bao giờ có thể quay lại trường...
Thời Ôn chỉ trả lời câu thứ ba, mà còn thêm chút giả dối. "Vẫn chưa đi lại được, chắc còn phải dưỡng thêm một thời gian," cậu nói. "Đàn anh, anh đừng lo cho em, em biết chừng mực." Kỳ thực, Thời Ôn đã có thể đi lại từ lâu. Chạy nhảy thì chưa, nhưng bước đi bình thường đã không còn vấn đề gì, thậm chí lên xuống cầu thang cũng không cần nạng hay người dìu nữa. Cậu nói dối chỉ vì không thể trả lời nổi câu hỏi thứ tư.
Cậu không thể nói cho Lương Minh Chiêu biết rằng, dù chân đã lành, cậu vẫn không thể về trường, bởi Vạn Trọng Vi không đồng ý.
Còn hai câu hỏi đầu tiên, Thời Ôn vốn dĩ "không có quyền quyết định".
Lương Minh Chiêu cũng hiểu ý, không truy hỏi thêm.
Vạn Trọng Vi chưa từng hạn chế việc đi lại của Thời Ôn, nhưng bất cứ khi nào cậu ra ngoài đều có tài xế và vệ sĩ đi kèm. Những người theo dõi đã được thay mới, không còn là hai người trước kia nữa, thậm chí số lượng còn tăng lên thành hai vệ sĩ, ngay cả lúc Thời Ôn đi vệ sinh cũng kè kè không rời nửa bước.
Sau khi chân bình phục, Thời Ôn chỉ ra ngoài hai lần, đều để đến thư viện tra cứu tài liệu. Cậu trở nên sợ hãi đám đông hơn trước. Vốn dĩ cậu đã chẳng thích tụ tập, nay lại càng thể hiện rõ rệt. Cậu ngờ rằng mọi hành động bên ngoài của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của Vạn Trọng Vi, bởi mỗi khi về nhà, hắn lại kiên nhẫn một cách khác thường, lặng lẽ ôm lấy cậu rất lâu.
Những cái ôm thầm lặng ấy quả thực đã có tác dụng. Bao ấm ức bị đè nén trong lòng Thời Ôn bỗng trào dâng, hốc mắt cậu đỏ ửng. Cảm xúc này cậu không kìm được, như khi nếm vị đắng nghẹn của khổ qua hay sự ngọt ngào của bánh kẹo.
Thậm chí có một lần, khi bị Vạn Trọng Vi ôm, Thời Ôn cũng đáp lại, tuy chẳng còn vững vàng như trước, nhưng hơi ấm nơi lòng bàn tay, viền mắt bỏng rát, vẫn đủ khiến Vạn Trọng Vi mừng khôn xiết. Sự đáp lại nhỏ nhoi ấy, chính là lần đầu tiên kể từ sau biến cố, Thời Ôn chủ động dành cho hắn.
Sau này, mãi rất lâu về sau, Vạn Trọng Vi thường nghĩ: Giá như khi đó hắn không đưa ra quyết định sai lầm kia, có lẽ những đau khổ giữa hắn và Thời Ôn đã dừng lại từ đó. Nhưng như chính hắn từng nói, con người cuối cùng phải trả giá cho những việc mình làm. Hắn cũng không phải là ngoại lệ.
Khi Thời Ôn đã không còn cần nạng để đi lại, Vạn Trọng Vi liền bảo cậu dọn về phòng ngủ chính. Thời Ôn có chút muốn từ chối, nhưng hắn không để cậu có cơ hội, cũng chẳng hỏi ý kiến ai, tự tay dọn toàn bộ đồ dùng quen thuộc từ phòng khách về lại phòng chính.
Hai người ngủ chung giường vài đêm trong sự khách sáo, Vạn Trọng Vi không hề miễn cưỡng, luôn giữ chừng mực tiến lùi, điều này khiến Thời Ôn hơi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là có vài lần, nửa đêm Thời Ôn tỉnh giấc vì nóng, đều là do bị Vạn Trọng Vi ôm chặt trong lòng, rõ ràng trước khi ngủ, cả hai vẫn còn nằm cách xa nhau ở hai đầu giường.
Có lúc cậu còn bị đè mà tỉnh dậy. Vạn Trọng Vi tay chân dài, cả người đè lên, thân thể cứng rắn như một bức tường, nặng nề bất động. Thời Ôn khó chịu, cố cựa quậy tay chân, muốn đẩy hắn ra. Vạn Trọng Vi không rõ là đã tỉnh hay chưa, mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng cánh tay lại siết chặt hơn, chỉ là khéo léo tránh khỏi bên chân từng bị thương của Thời Ôn.
Không có hành động nào quá đáng hơn nữa. Cho đến đêm hôm đó, Vạn Trọng Vi uống rượu trở về.
Lúc hắn vừa vươn tay sang ôm, Thời Ôn chưa phản ứng nhiều. Nhưng khi bàn tay đổi hướng, lật vạt áo ngủ mà luồn vào trong, ý đồ đã quá rõ ràng.
Thời Ôn lập tức mở bừng mắt, toàn thân căng cứng. Kể từ sau biến cố sỉ nhục ở tầng hầm đến nay, họ đã rất lâu không ân ái, thậm chí ngay cả nụ hôn cũng không có, những cái ôm cũng chỉ là tiếp xúc đơn thuần về thân thể.
Trong bóng tối, hơi thở nặng nề pha mùi rượu của Vạn Trọng Vi phả lên sau gáy, khiến cả người Thời Ôn nổi đầy da gà. Cậu chụp lấy bàn tay đang lần khắp cơ thể mình, nắm thật chặt, ý tứ cự tuyệt đã quá rõ ràng. Nhưng Vạn Trọng Vi không hề bị lay động, những gì hắn muốn làm, sẽ làm cho đến cùng, trừ khi chính hắn tự dừng lại.
Thời Ôn chẳng thể ngăn nổi, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng. Đầu ngón tay thô ráp và lòng bàn tay nóng bỏng miết qua làn da trắng nõn, rồi men dần xuống thấp. Thời Ôn run rẩy, cắn môi bật ra một tiếng rên nghẹn.
Động tác của Vạn Trọng Vi hơi khựng lại. Trong bóng đêm, hắn thấy ánh sáng mờ nhạt hắt vào, rồi cúi xuống hôn cậu.
Nụ hôn dịu dàng, nhưng bàn tay lại chẳng dừng, lực đạo và tiết tấu cũng chẳng hề giảm. Cứ như một mâu thuẫn không thể dung hòa, khiến Thời Ôn không cách nào hiểu nổi mối liên hệ giữa hai người...
Bóng tối và sự tĩnh lặng khiến mọi cảm giác bị phóng đại vô hạn. Dần dần, đầu óc Thời Ôn trở nên hỗn loạn, ý thức trôi dạt, trôi về căn hầm lạnh lẽo đã từng giam giữ cậu. Cậu như một kẻ quan sát đang lơ lửng ngoài thân xác, nhìn chính mình khi ấy co ro dưới đất, máu me đầy người, bị một kẻ mặt mũi mơ hồ chà đạp. Trước mắt toàn là sự nhơ nhớp và máu, tai đầy tiếng rên nghẹn và nức nở. Có hồi chuông điện thoại vang lên không ngừng, một tiếng cười khẽ lạnh lùng, rồi lạnh lùng cúp máy.
Cảnh tượng xoay vòng, lặp đi lặp lại, không có điểm dừng. Cơn buồn nôn dâng trào, Thời Ôn sụp đổ gào lên: "Vạn Trọng Vi!" Đó là lúc điện thoại vừa kết nối, trước khi tiếng cười khẩy kia vang lên, trước những đòn bạo hành ập xuống. Đó là cái tên duy nhất Thời Ôn muốn gọi.
Rồi cậu bật ra câu chất vấn mà chưa bao giờ dám nói: "Anh tại sao không đến cứu tôi!"
"Tôi liều mạng chạy trốn, không phải sợ chết, mà là sợ nếu bị bắt thì bọn họ sẽ lấy tôi ra uy hiếp anh, nếu lỡ anh xảy ra chuyện thì sao?"
Thời Ôn đã hoàn toàn không biết mình đang nói gì, chỉ dựa vào bản năng mà gào lên. Tiếng gào yếu ớt như muỗi vo ve, nhưng đó đã là cực hạn cảm xúc của cậu rồi.
"Anh nghe điện thoại, tôi muốn nói anh đừng tới. Nhưng tôi nôn ra quá nhiều máu, căn bản không nói nổi... Tôi muốn nói anh đừng tới, chỉ cần anh không tới, anh sẽ không bị thương, vẫn còn có thể tiếp tục công việc, tiếp tục sống tốt. Tôi chẳng vướng bận gì cả, chết cũng không sao, nhưng anh thì khác, anh còn nhiều việc phải làm, anh còn thù chưa báo. Thế nhưng... thế nhưng..."
"Anh lại cúp máy rồi..."
Cậu như bị ma ám, lẩm bẩm lặp đi lặp lại "anh đừng tới", lời nói lộn xộn, hơi thở rối loạn, nước mắt chảy đầy mặt.
Rồi cậu cười lên, vừa khóc vừa cười: "Anh cúp máy rồi..."
"Anh cũng không chịu ly hôn, lúc nào cũng có đủ loại lý do. Anh nói mình lại có thêm một mục đích mới, không cho tôi rời khỏi anh."
"Tại sao chứ, dựa vào cái gì chứ? Tất cả lý lẽ đều nằm ở chỗ anh, tất cả mọi chuyện đều do anh quyết định. Anh đã lợi dụng tôi thì dùng xong vứt bỏ đi là được rồi. Tại sao còn không cho tôi đi, tại sao phải đối xử với tôi như vậy? Chỉ vì tôi yêu anh sao? Thế nên tôi đáng phải chịu những chuyện như vậy sao?"
Đêm tháng tư rất ấm, xa xa truyền đến tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết. Vạn Trọng Vi vẫn đè trên người Thời Ôn, hai tay chống ở hai bên sườn cậu, cúi đầu nhìn người đang mất kiểm soát trong nước mắt, nơi ngực hắn lạnh buốt như bị kim châm.
Thời Ôn khóc rất lâu, sự phát tiết cảm xúc đã tiêu hao quá nhiều sức lực của cậu, cả người mềm nhũn, vùi mình vào chăn bông.
Không biết bao lâu sau, Vạn Trọng Vi chậm rãi cúi xuống, đặt trán mình lên trán Thời Ôn. Hơi thở dồn dập của hắn phả lên mí mắt sưng đỏ vì khóc của cậu.
"Đúng vậy, bởi vì em yêu tôi, nên cả đời này em phải chịu trách nhiệm với tôi. Mà tôi cũng tuyệt đối sẽ không buông tay."
"Đừng khóc nữa," Vạn Trọng Vi lại nói, "Tôi xin lỗi."
"Tôi yêu em."
Đây là lần đầu tiên Vạn Trọng Vi nói ra câu "yêu".
Thời Ôn nghĩ, tình yêu của Vạn Trọng Vi là thật. Chỉ là, không cách nào xác định nó bắt đầu từ khi nào. Điều duy nhất có thể xác định là, ít nhất khi cậu bị bắt cóc, thì trong đó vẫn chưa hề có tình yêu.