Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 35: Miếng Mồi
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong căn phòng tối om, Vạn Trọng Vi đặt lòng bàn tay che mắt Thời Ôn rồi cúi xuống hôn mạnh. Hắn dường như chỉ có thể dùng cách này để kéo Thời Ôn ra khỏi hố băng lạnh lẽo, và xoa dịu nỗi đau thấu tim đang vượt ngoài tầm kiểm soát của chính mình.
Tiếng khóc dần ngưng bặt. Thời Ôn hé mắt, mơ màng nhìn vào khoảng không. Khóc quá lâu, cảm xúc bùng nổ dữ dội đã khiến cậu thiếu dưỡng khí, chỉ thấy mệt mỏi rã rời, chỉ muốn chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng Vạn Trọng Vi không cho phép điều đó.
Hắn không muốn Thời Ôn tê liệt trong đau khổ, mà muốn cậu phải sống động, phải còn hơi thở, còn cảm xúc.
Hắn tập trung hôn cậu, dù không có ánh sáng vẫn nắm rõ từng phản ứng của Thời Ôn, tùy theo đó mà điều chỉnh. Nhưng mục đích của hắn không hề thay đổi: đó là phải có một cuộc h**n **, vừa để hắn giải tỏa dục vọng, vừa để chứng minh bản thân vẫn có thể được yêu thương.
...
...
"Đừng sợ," Vạn Trọng Vi dùng ngón cái ấn nhẹ lên lồng ngực cậu, giọng khàn khàn đầy mê hoặc: "Em là của tôi, dù biến thành dáng vẻ nào cũng đều là của tôi."
Thời Ôn chìm nổi trong những nhịp va chạm không ngừng. Cậu muốn phản bác, muốn nói rằng mình không thuộc về ai cả, cậu chỉ thuộc về chính mình.
Nhưng Vạn Trọng Vi không cho cậu cơ hội mở miệng. Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác lấp đầy ý thức, cướp đi toàn bộ hơi thở của cậu. Trước khi chìm vào cơn mê man, ý nghĩ cuối cùng còn sót lại trong đầu Thời Ôn chính là: Vạn Trọng Vi không chỉ lòng dạ cay độc, mà còn là một kẻ khống chế không cho phép bất cứ ai chống đối.
Ngày tháng vẫn cứ tiếp diễn, không còn biến cố gì quá dữ dội. Cuộc sống ở Lạc Thủy Cư lại khôi phục vẻ bề ngoài như trước.
Có người từng nói, cuộc đời trải qua biến cố, điều xa xỉ nhất chẳng qua là "giống như trước đây". Trước kia Thời Ôn không hiểu, giờ mới thấm thía: có thể quay lại chỉ là những sinh hoạt, những ngày tháng thường nhật bên ngoài; còn lòng người thì vĩnh viễn không thể trở về như cũ nữa.
Tháng Tư là mùa hồng nở rộ. Chú Bình vội vàng chạy đến, nói: "Cháu còn định chăm sóc mấy khóm hồng kia không, chúng đều héo rũ cả rồi. Năm ngoái tầm này hoa đã nở rộ rồi đấy."
Thời Ôn lúc này mới thoát ra một chút khỏi đống bài vở, có chút ý thức về những việc khác ngoài chuyện học hành. Cậu không do dự lâu, theo chú Bình xuống lầu bước vào vườn hoa.
Đây là lần đầu tiên kể từ sau biến cố cậu mới đặt chân vào nơi này. Những khóm hồng Hòa Âm do cậu dày công chăm bón giờ đã rối tung, chẳng còn chút sức sống nào. Cậu ngồi xổm xuống, khẽ vuốt ve những chiếc lá đã héo úa, trong lòng dâng lên một nỗi buồn không thể gọi tên. Những đóa hồng từng tượng trưng cho tình yêu và lời hứa trong lòng cậu, nay đã bị hủy hoại.
Nghĩ lại thì, cả vườn hồng cậu trồng vì người trong lòng, nhưng ngoài cậu ra chẳng ai từng để tâm đến.
"Đã mời mấy người làm vườn tới rồi mà cũng chẳng cứu nổi," chú Bình than thở, bất lực nói: "Cứ để vậy thì chúng sắp chết hết thôi."
"Cháu sẽ đi mua ít phân bón và dụng cụ để thử chăm lại, chắc vẫn cứu được." Thời Ôn bảo chú Bình đừng lo, rồi dặn dò đừng để người làm vườn tới nữa, từ nay cậu sẽ đích thân chăm sóc chúng.
Chú Bình nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng nở được nụ cười, như thể thứ sắp được cứu sống không chỉ là hoa hồng, mà còn cả đứa trẻ ông luôn đau lòng này.
"Ừ, vậy thì tốt quá rồi." Chú Bình cũng ngồi xổm xuống nhìn mấy khóm hồng, ẩn ý nói: "Cuộc sống vốn là thế, có lúc xuống dốc có lúc trắc trở, nhưng rồi cũng sẽ tốt lên thôi..."
Ông không nói thêm được gì nữa. Trong cuộc đời chất phác của mình, ông có một bộ quy tắc giản đơn: gặp khó thì đương đầu, đường này không đi được thì đổi đường khác. Ông dùng cách thức khổ hạnh, nhẫn nại của thế hệ cha chú để an ủi đứa nhỏ đang chịu đựng khổ đau.
Thời Ôn ngồi xổm cạnh ông, giống như hồi bé từng tựa vào cha mình. Cậu cầm cái xẻng nhỏ xới đất cho một gốc hồng, miệng lặp lại lời chú Bình: "Vâng, sẽ tốt lên thôi."
Ngồi lâu trong vườn, chân cậu hơi đau. Chú Bình đỡ cậu đứng lên. Thời Ôn điều chỉnh lại, rồi gọi điện cho tài xế, nói muốn đi chợ hoa chim cảnh một chuyến.
Chưa đến nửa tiếng, xe đã tới. Giờ Thời Ôn ra ngoài không cần báo với Vạn Trọng Vi nữa, nhưng thật ra cũng chẳng khác gì, vì hắn nắm rõ từng hành trình, từng động tĩnh của cậu. Trước khi lên xe, chú Bình hỏi cậu có về ăn trưa không. Cậu xem đồng hồ rồi nói sẽ về.
Chợ hoa chim cảnh nằm ở ngoại ô gần thành phố, được coi là lớn nhất Bình Châu. Thời Ôn vốn rất thích đến đây; khi bọn trẻ đồng trang lứa đi dạo trung tâm thương mại, công viên giải trí, thì cậu có thể ngồi lì ở đây cả một ngày. Cậu xuống xe, quen đường bước vào một cửa hàng thân quen. Hai vệ sĩ bám sát phía sau không xa, không lên tiếng, chỉ chăm chú quan sát từng hành động của Thời Ôn.
Thời Ôn mua ít dụng cụ và phân bón, trước khi rời đi lại bị một bể cá vàng hình dạng kỳ lạ thu hút. Chủ tiệm thấy cậu hứng thú, nhiệt tình giới thiệu: loài này gọi là Lam Sấu, được mệnh danh "vua cá vàng", vì trên đầu mọc giống bờm sư tử nên còn gọi là Sư tử đầu Lam Sấu.
Ông ta lại dẫn cậu tới một khu đất trống có mái vòm cao, bên trong xếp đủ loại bể cá với đủ kích cỡ và màu sắc khác nhau của Lam Sấu đang bơi lượn.
Thời Ôn đứng trước một bể cá khổng lồ, đang chăm chú quan sát. Bỗng trên mặt kính phản chiếu khuôn mặt một người phụ nữ.
Cậu giật thót mình, đó là Phương Liên Vân.
Vệ sĩ không theo vào vì nơi này chỉ có một lối ra, họ đứng đợi ở cửa. Không biết từ đâu, Phương Liên Vân xuất hiện, đôi mắt dại đi, dán chặt vào Thời Ôn.
Vẫn là gương mặt tinh xảo, lớp trang điểm tỉ mỉ, nhưng nét mặt lại mang theo vẻ điên loạn và dữ tợn.
Bà ta đột ngột chụp lấy tay Thời Ôn, gằn giọng liên tiếp: "Lẽ ra năm đó tôi phải giết nó rồi! Tất cả là tại Phương Liên Tô quá nhu nhược, cứ khăng khăng đợi sự nghiệp ổn định. Tai nạn xe cũng không giết nổi nó, giờ thì xong hết rồi, thế nào cũng chẳng chết được nữa!"
Thời Ôn đau nhói vì móng tay nhọn cắm vào da thịt, liền hất mạnh. Phương Liên Vân loạng choạng ngã ngồi xuống đất, rồi bật cười ha hả như kẻ điên.
"Vạn Trọng Vi chính là ác quỷ, chúng ta ai cũng đừng hòng trốn thoát!"
Thời Ôn nhìn bà ta như nhìn một người xa lạ. Tim đập gấp, cậu không đáp lời, quay lưng bỏ đi.
Sau lưng vẫn vọng tới tiếng nguyền rủa:
"Nó hại em trai tôi ngồi tù, hại Vân Sinh, Vân Tri không nhà để về, giờ còn muốn tống cả tôi lẫn cha nó vào ngục. Tên ác quỷ ấy, hắn chết cũng chưa đủ!"
Thời Ôn bước gần tới cửa, nghe vậy liền quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo, dường như biến thành một người khác. Cậu buông câu đầu tiên kể từ lúc gặp lại Phương Liên Vân: "Liên quan gì đến tôi."
"Liên quan gì đến cậu?" Phương Liên Vân cười đến chảy cả nước mắt, đôi môi đỏ như máu mấp máy, tựa một hố sâu muốn kéo thêm một người rơi xuống vực:
"Cậu còn chưa biết sao? Cậu mới là quân cờ lớn nhất đấy!"
Nụ cười của bà ta vặn vẹo: "Thư ký của em trai tôi đã sớm báo kế hoạch bắt cóc cậu cho Vạn Trọng Vi. Trước khi cậu ra khỏi cửa, nó thậm chí đã nắm rõ cả tuyến đường phục kích của bọn bắt cóc rồi!"
Câu nói ấy như sấm sét nổ ngay bên tai Thời Ôn.
Từng chữ nghe rõ ràng, nhưng khi ghép lại thì ý nghĩa khiến cậu hoàn toàn không thể tiếp nhận. Não trống rỗng, hít thở tê dại, như bị nhốt trong chiếc lồng chân không.
Phương Liên Vân nhìn gương mặt tức khắc tái nhợt của cậu, hài lòng đến mức cười khanh khách:
"Ngay từ đầu nó đã lấy cậu ra làm mồi nhử chúng tôi. Không chỉ em trai tôi, mà tất cả chúng tôi đều tin cậu là báu vật của nó. Nó bày ra một ván cờ lớn, mà cậu chính là miếng mồi ngon nhất."
"Cậu bị nhốt ở đâu, trải qua những gì, Vạn Trọng Vi đều biết cả. Nhưng nó có bản lĩnh lắm, diễn trò thì phải diễn cho trọn vẹn, ngay trước mặt toàn bộ cổ đông công ty mà báo cảnh sát. Cả thế giới đều phẫn nộ mắng chửi nhà họ Phương, ai ai cũng thương hại nó, ai cũng mắng Phương Liên Tô tội ác tày trời, cảm động vì Vạn Trọng Vi chung tình trọng nghĩa." Phương Liên Vân nghiến răng nghiến lợi nói: "Bọn họ đều sai rồi! Người đáng bị mắng nhất, chẳng phải chính là Vạn Trọng Vi sao?"
Phương Liên Vân còn đang lải nhải nguyền rủa, nhưng Thời Ôn đã hoàn toàn không còn nghe lọt tai nữa.
Cả người cậu như bị ai đó phang một gậy nặng vào đầu, chân mềm nhũn, ngã sụp xuống đất. Cậu lại cố sức bò dậy, trông còn thảm hại hơn cả Phương Liên Vân.
Cậu lao ra khỏi cửa, hai vệ sĩ đang đứng đợi lập tức bước lên. Thấy gương mặt tái nhợt và dáng vẻ hồn bay phách lạc của cậu, họ thoáng nhìn nhau, đều bắt gặp trong mắt đối phương sự chấn động.
Thời Ôn ôm chặt mớ đồ vừa mua, loạng choạng bước đi. Hai vệ sĩ dường như đang nói gì đó bên tai, nhưng cậu nghe không rõ, cũng không muốn nghe. Mãi đến khi thất hồn lạc phách ngồi xuống ghế xe, tài xế hỏi có muốn đi đâu khác không, cậu chỉ thốt ra hai chữ: "Về nhà."
Quãng đường về mất chừng bốn mươi phút. Thời Ôn dựa vào lưng ghế, toàn thân lạnh buốt. Trong tai cậu cứ văng vẳng mãi những lời gào thét điên cuồng của Phương Liên Vân.
Cậu không tin. Cậu tự nhủ với chính mình rằng đó không phải sự thật. Nhưng tận sâu trong lòng lại có một linh cảm lạnh lẽo thì thầm bên tai: Đúng thế, đó chính là sự thật. Những lời của người đàn bà kia đều đúng.
Trở lại Lạc Thủy Cư, lúc xuống xe gương mặt Thời Ôn đã không còn lộ chút hoảng loạn nào. Cậu thậm chí còn bình tĩnh nói với chú Bình rằng trưa nay muốn ăn canh chua cay. Chú Bình đáp một tiếng rồi lập tức đi dặn nhà bếp chuẩn bị.
Thời Ôn thay giày, từng bước từng bước bước lên cầu thang. Cậu không ngừng tự nhủ đừng sợ, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt lòng bàn tay, trơn trượt khó nắm. Trên tầng hai có hai phòng làm việc liền kề, phòng của Vạn Trọng Vi lắp khóa vân tay. Mỗi lần cậu vào đều chọn lúc hắn có mặt, chưa bao giờ tự mình ở trong đó.
Thế nhưng cậu biết mật mã. Có lần khóa bị hỏng, Vạn Trọng Vi vốn vụng về mấy chuyện này, phải gọi hãng tới sửa. Thời Ôn thấy hắn sốt ruột liền tự tay loay hoay, chỉ hơn mười phút là xong. Khi khởi động lại cần mật mã, Vạn Trọng Vi hờ hững đọc một dãy số rồi còn giải thích, đó là ngày sinh của mẹ hắn.
Cậu vốn chẳng định ghi nhớ, nhưng não bộ lại không chịu nghe theo, đem mọi thứ liên quan đến hắn khắc sâu tận tiềm thức.
Tít--
Ổ khóa bật mở. Cậu đẩy cửa bước vào.
Phòng làm việc rất rộng, gần gấp đôi phòng của Thời Ôn. Cậu đảo mắt một vòng, nhanh chóng khóa chặt mục tiêu: chiếc két sắt dưới bàn. Mật mã cũng chẳng khó đoán, thử một lần là mở ra, giống hệt khóa cửa phòng.
Bên trong có khá nhiều thứ, Thời Ôn lật sơ qua. Cậu thật ra cũng không biết mình muốn tìm gì. Dưới vẻ ngoài bình tĩnh, tim lại đập thình thịch, sự căng thẳng và áp lực gần như khiến cậu muốn nôn mửa.
Có một tập hồ sơ dày màu nâu nằm ở ngăn cuối cùng, không nhãn mác, đặt cũng khá tùy tiện. Thời Ôn do dự một giây, rồi mở dây buộc.
Bên trong toàn tài liệu về Phương Liên Tô: mấy bảng báo cáo tài chính, vài tờ đơn tố cáo có chữ ký, mấy bức ảnh chụp những người đàn ông ngồi cùng nhau, hẳn là chứng cứ tham ô và lạm quyền.
Dưới tập hồ sơ còn có một bọc nhỏ phồng phồng. Cậu đổ ra, một chiếc máy ghi âm rơi xuống thảm, phát ra một tiếng "phụp" nặng nề.
Trong máy chỉ có đoạn đối thoại chưa đến ba mươi giây:
"Người này không tim không phổi, tâm địa cũng thật độc ác. Bạn đời của hắn có chuyện, hắn chẳng lẽ không quan tâm hay sao?"
"Vạn Trọng Vi giữ chặt Thời Ôn trong tay, có cậu ta rồi thì không lo đối phương không nhượng bộ."
"Nhỡ hắn thực sự không nhượng bộ thì sao?"
"Thì để Thời Ôn chịu xui xẻo thôi!"
"Được, vậy tôi đi sắp xếp."