Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 37: Em phải giữ lời
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những bức ảnh thân mật mập mờ bị chụp lén, những lần công khai thể hiện sự che chở, tuần trăng mật và hôn lễ vốn dĩ chất chứa nhiều ẩn ý, khoản đầu tư lớn lao cho chuyên ngành học của cậu, thậm chí cả sự cẩn trọng khi đưa cậu rời đi thật xa lúc chính thức ra tay đối phó nhà họ Phương – tất cả những điều đó, đều không phải vì tình yêu.
Mà là để tạo dựng một "sự thật" cho người ngoài thấy.
Vạn Trọng Vi có một điểm yếu, và điểm yếu ấy chính là Thời Ôn.
Bởi vậy, Phương Liên Tô sao có thể bỏ qua cơ hội trời cho này.
Nhưng Phương Liên Tô không hề hay biết, điểm yếu kia cũng chỉ là một quân cờ, một màn sương mù, một mồi nhử.
Tất cả mọi người đều đã lầm. Vạn Trọng Vi thực ra toàn thân khoác giáp, bất khả xâm phạm.
"Em không đáng bị cười nhạo." Vạn Trọng Vi ngồi xổm xuống, không chạm vào Thời Ôn, nhưng lại vây lấy toàn bộ hơi thở của cậu trong vòng tay mình. "Là tôi đã sai."
Tất cả mọi người đều đáng bị trừng phạt, duy chỉ có Thời Ôn là vô tội. Nhưng một quân cờ nhỏ bé với sự hy sinh thảm hại, cũng chẳng đủ để lung lay được cả bàn cờ và đại cục. Vạn Trọng Vi từng thoáng chốc động lòng, từng có cảm giác thương tiếc, nhưng những cảm xúc ấy nhanh chóng bị mục tiêu lớn hơn nghiền nát, không còn để lại dấu vết nào.
Nhưng vào ngày đoạn video bị tung ra, trong khoảnh khắc hắn tận mắt thấy Thời Ôn suy sụp; khi bị chất vấn "tại sao anh không đến cứu tôi"; và bây giờ, khi đối diện khuôn mặt sưng húp vì khóc cùng ánh mắt mờ mịt ấy, nỗi hối hận đã hóa thành hình thể, như miếng bọt biển ngấm đầy nước, mắc kẹt trong lồng ngực, càng lúc càng nặng nề.
Hắn biết sẽ có một ngày sự thật bị phơi bày. Hắn từng cho rằng mình chẳng hề bận tâm nếu ngày đó đến. Nhưng lúc này đây, hắn lại muốn đánh đổi tất cả, chỉ mong ngày đó vĩnh viễn không bao giờ tới.
Hắn lần thứ hai nói lời xin lỗi, khẽ hỏi Thời Ôn liệu có thể tha thứ cho hắn không.
Không có bất kỳ hồi đáp nào từ cậu. Thời Ôn chỉ kiên định lặp đi lặp lại một câu hỏi, câu hỏi mà Vạn Trọng Vi luôn nóng lòng né tránh:
"Chúng ta ly hôn đi, anh hãy để tôi rời khỏi đây!"
"Không được." Sắc mặt Vạn Trọng Vi trầm xuống, những ngón tay thậm chí bắt đầu run rẩy. Với hắn, chưa từng có ai toàn tâm toàn ý yêu hắn như vậy, hắn không thể chấp nhận để một người như thế rời bỏ mình. Huống hồ, Vạn Trọng Vi tự nhận mình cũng yêu Thời Ôn, chỉ là tình yêu ấy đến muộn một chút, nhưng tuyệt đối không ít hơn tình yêu Thời Ôn dành cho hắn.
"Chuyện của Vạn Nguyên vẫn chưa giải quyết xong, em không thể rời đi."
Hắn vốn định nói câu "tôi yêu em", nhưng lại sợ Thời Ôn không muốn nghe, chỉ đành tìm một cái cớ phù hợp với tính cách của chính mình.
"Tôi không biết trong hoàn cảnh nào thì anh mới coi là giải quyết xong. Anh không muốn ly hôn, tôi có thể đợi, đợi đến khi anh đồng ý... Nhưng bây giờ tôi thật sự không muốn ở lại đây nữa, coi như tôi cầu xin anh đó, hãy để tôi đi đi..."
"Em nhất định phải rời đi ngay lúc này?"
"Đúng vậy, tôi phải đi ngay bây giờ!"
Thời Ôn chống tay xuống sàn, muốn cố gượng dậy. Trong lòng cậu bỗng dấy lên một dự cảm mạnh mẽ, Vạn Trọng Vi sẽ không bao giờ đồng ý cho cậu đi. Cảm giác ấy khiến cậu hoảng loạn, như thể chỉ cần chậm một giây là sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi đây, vì thế càng thêm kích động, giọng nói cũng cao vút, trong tai Vạn Trọng Vi nghe đến chói tai và thảm thiết.
"Từng phút từng giây tôi ở lại đây đều là cực hình, xin anh hãy để tôi đi. Đợi khi nào anh đồng ý ly hôn, cứ gửi giấy tờ cho tôi, tôi sẽ ký ngay lập tức... Tôi cầu xin anh, để tôi đi đi!"
Cuối cùng, tiếng cậu gào đến khản cả cổ họng. Tinh thần đã căng thẳng quá lâu, sợi dây cuối cùng cũng đứt. Thời Ôn liều mạng đứng lên, mạnh mẽ đẩy Vạn Trọng Vi đang chắn trước mặt, rồi chẳng màng gì nữa mà lao thẳng ra cửa.
Nhưng ngay giây sau, một cánh tay cứng như thép đã vòng chặt lấy eo cậu.
Vạn Trọng Vi dùng một tay ôm chặt Thời Ôn, nhấc bổng cậu lên, mặc kệ cậu vùng vẫy, đá đạp, ôm chặt cậu bước ra khỏi phòng.
Dưới lầu, ngoài khuôn mặt hoảng hốt tái mét của chú Bình, chẳng còn ai khác.
Vạn Trọng Vi không hề để tâm, cứ thế vác Thời Ôn đang gào khóc, thẳng tiến lên tầng. Chú Bình vội vã chạy theo phía sau, gấp gáp đến độ xoay vòng vòng, cuối cùng vẫn bật thốt lên một câu: "Cậu Ôn còn chưa khỏi hẳn chấn thương ở chân!"
Tiếng "ầm" nặng nề của cánh cửa phòng ngủ trên lầu đóng sập lại, chặn ngang câu nói còn dang dở ấy ở bên ngoài.
Vạn Trọng Vi ném Thời Ôn xuống giường, xoay người đi tới tủ quần áo, lôi ra hai chiếc chăn bông dày. Sau đó, hắn cũng leo lên giường, dùng chăn quấn chặt lấy Thời Ôn, giữ cậu ở giữa.
"Anh làm gì vậy!?"
Vạn Trọng Vi giữ một vẻ bình tĩnh đến quái lạ, nghe thấy liền ngẩng đầu nhìn Thời Ôn, trong mắt lóe lên tia cuồng loạn: "Em đang rất lạnh."
"Hai tay lạnh ngắt, cả người đều toát mồ hôi lạnh toát." Hắn vòng tay qua lớp chăn, siết chặt lấy bờ vai Thời Ôn, ghì chặt khiến cậu không nhúc nhích được, rồi nói tiếp: "Bên ngoài cũng lạnh, trong nhà ấm áp nên em phải ở lại đây."
"Vạn Trọng Vi!" Thời Ôn cuối cùng cũng gào lên, khản đặc giọng, vỡ vụn: "Bọn họ nói đúng! Anh là ác quỷ, anh có bệnh thật rồi!"
Không khí trong phòng đông cứng lại trong thoáng chốc, lý trí vốn dĩ mong manh của Vạn Trọng Vi trong nháy mắt sụp đổ.
Mọi người đều gọi hắn là ma quỷ. Quả nhiên chẳng ai chịu yêu hắn vô điều kiện. Cảnh Vũ đã không chịu ở lại bên hắn, thì ra Thời Ôn cũng chẳng phải ngoại lệ.
"Đúng! Tôi có bệnh!" Gương mặt tuấn mỹ của Vạn Trọng Vi bỗng nhiên biến đổi, giữa ấn đường hằn lên một vệt dữ tợn, sự kiên nhẫn bị rút cạn, rốt cuộc hắn quyết định phá nát tất cả: "Muốn giữ em lại, tôi không cần bất cứ lý do nào! Em lấy đâu ra tư cách mà đòi điều kiện với tôi?!"
"Vậy anh còn muốn làm gì nữa!?" Thời Ôn khản đặc giọng, run rẩy chất vấn.
Cậu bị hắn ghì chặt dưới người, qua lớp chăn vẫn cảm nhận được sức mạnh đang mất kiểm soát của hắn, như muốn nghiền nát bờ vai mình. Cơn giận và tuyệt vọng tan biến rất nhanh, thay vào đó là sợ hãi, khiến từng giọt mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
"Tôi đã cho anh tất cả rồi, không còn gì để cho anh nữa... Bây giờ tôi chẳng còn chút giá trị nào nữa... Anh không thể như thế..."
Thời Ôn vùi mặt vào trong chăn, không biết nên tố cáo ai, cũng không biết nên cầu xin ai. Chỉ mong tất cả đây chỉ là một cơn ác mộng, mau chóng tỉnh dậy, mau chóng kết thúc.
"Nhưng em từng nói, em sẽ dùng mọi cách để khiến tôi vui, để tôi không cảm thấy cô độc. Dù sau này có xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ ở bên tôi." Vạn Trọng Vi nói, "Em phải giữ lời."
Hóa ra đây mới là Vạn Trọng Vi thật sự, chiếm đoạt, ngang ngược, đảo trắng thành đen, thủ đoạn cứng rắn. Chỉ cần là thứ hắn muốn, hắn nhất định phải có, không cho phép ai trái ý hắn.
Thời Ôn không ngẩng đầu. Cậu quá mệt rồi, nửa ngày liên tiếp chịu quá nhiều cú sốc tinh thần đã khiến não bộ đã tê liệt. Cậu chỉ chậm rãi lắc đầu, không muốn chọc giận hắn thêm, chẳng nói một câu nào, đầu nghiêng sang một bên rồi ngất đi.
Trời tối dần, Thời Ôn tỉnh lại giữa cơn đau đầu dữ dội. Cậu mở mắt ra liền thấy Vạn Trọng Vi đang ngồi đầu giường đọc sách.
Cậu chớp mắt, lại nhắm lại, rồi mở ra lần nữa, thì ra mọi chuyện ban ngày không phải là mơ.
Thấy cậu tỉnh, Vạn Trọng Vi gập sách, đặt lên tủ đầu giường, cả người nghiêng xuống, ôm trọn Thời Ôn vào lòng, giọng nói ôn hòa như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra: "Dậy rồi à? Em ngủ lâu lắm rồi, có đói không? Có muốn ăn chút gì không?"
Thời Ôn mở to mắt nhìn gương mặt ngay trước mắt với vẻ kinh hoảng.
Như thể trận tranh cãi kịch liệt và biến cố ban ngày chưa từng xảy ra, Vạn Trọng Vi thản nhiên giống hệt như hồi mới cưới của hai người, là người chồng dịu dàng, chu đáo.
"Sao lại nhìn tôi như thế?" Vạn Trọng Vi thấy rõ phản ứng ấy, chẳng giận mà còn tự giễu cợt, cười nhạt: "A Ôn, xin lỗi. Lúc trưa tôi đã quá kích động, em đừng trách tôi."
"Trên đời này ai cũng phải trả giá cho việc mình làm. Cái giá ấy sớm muộn gì cũng sẽ tới, và tôi muốn tận mắt chứng kiến." Hắn đưa tay vén sợi tóc lòa xòa trên trán Thời Ôn. Cậu giật mình né tránh, nhưng hắn chẳng hề bận tâm, ngón tay khẽ dùng lực, giữ cằm Thời Ôn quay lại, nét mặt hắn vẫn không thay đổi.
"Tôi đã tận mắt thấy kết cục của người khác, bây giờ cũng thấy kết cục của chính mình."
Ánh mắt Thời Ôn nhìn hắn như nhìn một kẻ điên rồ, vẫn cứ đâm thẳng vào lòng hắn, đau nhói.
"Tôi chưa bao giờ mất kiểm soát cảm xúc đến mức này." Vạn Trọng Vi nói, "Mẹ tôi nhảy lầu, Vạn Hành Xuyên cưới Phương Liên Vân, tôi bị bọn họ hãm hại suýt chết trong tai nạn xe hơi, tôi cũng không đến mức này, hoảng loạn, cáu kỉnh, muốn hủy diệt tất cả mọi thứ."
"Không giấu em, có lẽ một tháng trước, khi thấy em gặp chuyện, tôi vẫn chưa có loại cảm xúc này." Vạn Trọng Vi khẽ cười chua chát, "Nhưng bây giờ, tôi không chịu nổi nữa. Có lẽ tôi thật sự có bệnh, thật sự là ác quỷ. Nhưng A Ôn, em không thể bỏ mặc tôi."
Hắn từ từ cúi thấp người xuống, trán dán vào hõm cổ của Thời Ôn, hai tay siết chặt lấy cậu, dùng hết sức lực để ôm, giọng khàn đặc lặp đi lặp lại: "Em không thể bỏ mặc tôi."
Vạn Trọng Vi chỉ đến khi nhìn thấy quyết tâm rời đi trong mắt Thời Ôn, hắn mới bừng tỉnh, nhận ra điều gì đó.
Tất cả những gì hắn đã làm với người từng toàn tâm toàn ý yêu hắn, từ linh hồn đến thể xác, giờ đây hoàn toàn phản tác dụng, nuốt chửng lấy hắn.