Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 38: Cho cậu một bài học
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vạn Trọng Vi dần trở lại dáng vẻ như xưa, chỉ cần Thời Ôn không nhắc tới chuyện rời đi thì hắn lại là một người yêu biết quan tâm chăm sóc. Nhưng hễ cậu tỏ ra muốn rời đi, hoặc chuẩn bị cho việc đó, hắn lập tức biến thành bộ dạng như hôm cả hai cãi vã dữ dội nhất.
Kiểm soát cảm xúc gì đó, hắn thậm chí còn chẳng bằng một đứa trẻ ba tuổi.
Thời Ôn gom hết tất cả tài liệu trong phòng ngủ chính, cả trong thư phòng, rồi sắp xếp ngăn nắp. Cậu dự định sẽ gửi hết số tài liệu học tập về trường qua đường bưu điện. Ngoài những thứ ấy, một số đồ dùng sinh hoạt cậu không định mang đi nữa. Nhưng dù sao cũng lớn lên ở Lạc Thủy Cư, đồ đạc không ít, cậu đành vừa chọn lọc vừa dứt bỏ, có cái để lại, có cái vứt đi.
Vạn Trọng Vi nhanh chóng nhận ra cậu đang dọn dẹp những dấu vết sinh hoạt suốt bao năm qua. Một buổi chiều, khi hắn về sớm, trong thùng rác ngoài vườn tình cờ thấy chiếc ba lô cũ của Thời Ôn, cảm xúc hắn lập tức bùng nổ tột độ.
Hắn nhặt chiếc ba lô mang về, ném thẳng xuống trước mặt Thời Ôn, khiến mọi thứ bên trong văng ra tứ tung: con heo đất hồi nhỏ, thiệp chúc mừng, giấy khen, những món quà hắn từng tặng sau khi kết hôn, món đồ lưu niệm mua ở Nara, còn có cả lược giác hơi mà Thời Ôn từng mua cho hắn... đủ thứ lặt vặt.
Khi ấy, Thời Ôn vẫn chưa thực sự sợ hắn, trong lòng cậu phần nhiều chỉ còn lại sự giận dữ và tuyệt vọng.
Vạn Trọng Vi quyết định cho cậu một bài học nhớ đời.
Hắn đuổi hết người làm trong Lạc Thủy Cư ra ngoài, rồi kéo Thời Ôn tới trước cửa tầng hầm.
"Giam cầm", từ ngữ ấy vốn xa lạ với Thời Ôn, nhưng tầng hầm lại chính là cơn ác mộng, là nỗi sợ hãi mà cậu mãi mãi không thể thoát ra. Trong khoảnh khắc Vạn Trọng Vi chậm rãi bấm mật mã mở khóa, Thời Ôn hoàn toàn suy sụp.
"Đừng... tôi không muốn..." Thời Ôn ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm chặt chân Vạn Trọng Vi, vừa khóc vừa cầu xin: "Đừng bắt tôi vào đó! Tôi xin anh, xin anh... đừng mà..."
Cánh cửa sắt nặng nề "cạch" một tiếng mở ra, Thời Ôn hét lên chói tai, liều mạng bò ra xa khỏi cửa. Cậu đã không còn đứng dậy nổi, toàn thân bị nỗi sợ hãi tột cùng chi phối, thậm chí quên mất thế nào là bỏ chạy.
Vạn Trọng Vi chỉ cần một bước là đuổi kịp, hắn vươn tay tóm lấy mắt cá chân cậu, khẽ kéo một cái đã lôi cậu vào lòng.
"Tôi sai rồi! Tôi sẽ không đi nữa!" Thời Ôn hai tay ôm chặt mặt, gào thét khản đặc: "Đau lắm... làm ơn... xin anh tha cho tôi..."
Chỉ đến khi thấy cả bàn tay cậu đầy máu, Vạn Trọng Vi mới bừng tỉnh.
Lúc bị lôi tới đây, khi vừa rồi cố bò ra xa, Thời Ôn bấu chặt móng tay xuống nền đất đến rách toạc, máu chảy ròng ròng.
Cảnh tượng ấy trùng khớp với đoạn video hắn từng thấy: gương mặt Thời Ôn đẫm nước mắt, cổ họng nghẹn ứ không thốt nên lời, đôi chân bị đánh gãy, móng tay bị lật ngược... Như một nhát búa nện thẳng xuống đầu, khiến Vạn Trọng Vi sực tỉnh choáng váng.
Vừa rồi hắn đã làm gì thế này?!
Đúng lúc đó, chú Bình lao vào. Thấy cảnh tượng trước mắt, ông chẳng còn bận tâm điều gì khác, gọi lớn tên Thời Ôn, rồi một tay đẩy mạnh Vạn Trọng Vi ra, ôm chặt lấy cậu.
"Vạn tiên sinh!" Chú Bình bất chấp thân phận chủ tớ, tức giận quát lớn: "Cậu làm vậy thì khác gì cha cậu!?"
Một câu mắng như xé toạc mọi bức tường phòng ngự của Vạn Trọng Vi.
Sau khi Cảnh Vũ qua đời, hắn từng chọn quay về sống cùng cha. Một đứa trẻ mang trong mình thù hận, dù che giấu giỏi thế nào thì vẫn chỉ là trẻ con, chẳng thể che giấu khéo léo như người lớn. Khi chưa đến mười tuổi, Vạn Trọng Vi thường xuyên xung đột gay gắt với Phương Liên Vân. Cách dạy dỗ của Vạn Hành Xuyên vô cùng thô bạo: nhốt vào tầng hầm, bao giờ nhận lỗi thì mới được ra.
Có lần hắn bị nhốt suốt ba ngày. Chỉ tới khi chú Bình cạy khóa đưa ra ngoài, Vạn Trọng Vi mới biết cha mình đã sớm dắt vợ đi du lịch, quên bẵng rằng còn đứa con bị nhốt dưới tầng hầm.
Đám người làm trong nhà cứ nghĩ Vạn Trọng Vi ở lại trường, nếu không nhờ chú Bình phát hiện, e rằng hắn đã bị bỏ đói chết trong căn hầm cách âm kín mít không một ô cửa sổ kia rồi.
Bóng ma tầng hầm ám ảnh trong tâm trí hai người, nhưng với Vạn Trọng Vi và Thời Ôn, đó lại là hai nỗi ám ảnh hoàn toàn khác biệt.
Đó là sự khác biệt giữa trừng phạt và tránh thoát tai ương. Sự khác biệt ấy cũng sẽ in sâu vào người mình yêu. Vạn Trọng Vi tin rằng, nếu đổi ngược tình thế, Thời Ôn sẽ không bao giờ nhốt hắn vào tầng hầm, với điều kiện là Thời Ôn còn yêu hắn.
Khi nhận ra mình vừa làm gì, hắn ngồi trong thư phòng một mình suốt nửa đêm. Chỉ đến khi bác sĩ xử lý xong vết thương cho Thời Ôn, lại cho cậu uống hai viên an thần vì bị hoảng loạn tột độ, Vạn Trọng Vi mới bước ra.
Hắn như biến thành một người đàn ông già nua gầy gò, trong khoảnh khắc thời gian đã làm suy sụp tấm lưng vốn cứng cáp của hắn.
Hắn đi tìm chú Bình để xin lỗi, sau đó lại quay về phòng ngủ, chậm rãi nằm xuống bên cạnh Thời Ôn đã chìm vào giấc ngủ.
Từ ngày hôm sau, khi Thời Ôn tỉnh dậy, thái độ của cậu đối với Vạn Trọng Vi đã thay đổi.
Bất kể hắn xin lỗi, giải thích, hay cam đoan thế nào đi nữa, Thời Ôn đều nhanh chóng gật đầu.
Cuối cùng, Vạn Trọng Vi hỏi: "A Ôn, em có bằng lòng tha thứ cho tôi không?"
"Ừ." Thời Ôn vẫn gật đầu.
"Thế em còn muốn rời đi không?" Hắn lại hỏi.
"Không đi," Thời Ôn vội vã nói, "Sẽ không đi nữa."
Vạn Trọng Vi nhìn người đang co ro thành một khối trên giường, hai tay quấn băng ôm chặt đầu gối, trả lời câu hỏi mà ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, liền biết rằng, hắn xong đời rồi.
Thời Ôn sợ hắn.
Tổn thương đã gây ra là không thể bù đắp. Vạn Trọng Vi cứ thế gây thêm sai lầm trên con đường đó: giữ lại được một Thời Ôn, nhưng đã đánh mất một người đã từng toàn tâm toàn ý yêu hắn.
Trong guồng quay bận rộn, hắn hẹn gặp một bác sĩ tâm lý. Trước đây hắn vẫn nghĩ mình không có vấn đề gì, nhưng đối diện Thời Ôn, cảm xúc ngày càng khó kiểm soát. Hắn sợ chính mình sẽ lại làm ra chuyện gì không thể tha thứ, nên mỗi tuần tranh thủ đi gặp bác sĩ tâm lý một lần.
Bác sĩ tâm lý gặp rất nhiều khó khăn khi trò chuyện với hắn, bởi hắn chẳng chịu mở lời. Mấy câu hắn chịu nói thì với việc trị liệu cũng chẳng có ích lợi gì. Bác sĩ chỉ có thể kê cho hắn vài loại thuốc thường dùng để kiểm soát cảm xúc như lithium carbonate, sodium valproate và carbamazepine.
Hắn thấy không có hiệu quả, từ mỗi tuần một lần đổi thành hai tuần một lần, rồi sau đó lại tự cho rằng mình đã kiểm soát được, nên không đi nữa.
Vạn Trọng Vi kể với Thời Ôn việc mình uống thuốc, như muốn chứng minh rằng việc nhốt cậu vào tầng hầm không phải do cố ý, mà chỉ là do bệnh tình.
Thời Ôn phản ứng một cách bình thản, dường như đã quên mất chuyện đó, cũng không còn né tránh hắn như trước.
Ngày ngày cứ thế trôi qua.
Ở trong phòng quá lâu, gương mặt Thời Ôn mang vẻ tái nhợt như bệnh nhân lâu ngày. Cậu thường xuyên ngẩn ngơ, đến khi đề tài nghiên cứu của cậu lại xuất hiện sai sót lần thứ hai, liền nói với Lương Minh Chiêu rằng mình không muốn tiếp tục nữa, nhờ đàn anh thay mình tiếp tục. Cao Đường và Lương Minh Chiêu đều nhận ra trạng thái của cậu có vấn đề, nhưng hỏi thế nào, cậu cũng chỉ nói gần đây bị bệnh, sức lực không đủ.
Cậu kiên quyết muốn rút khỏi nhóm nghiên cứu, mãi cho đến khi Tôn Quang Mộ gọi điện cho cậu, Vạn Trọng Vi liền mua lại điện thoại và máy tính cho cậu, cũng không còn hạn chế cậu giao tiếp hay ra ngoài nữa, mặc dù hiện giờ cậu hoàn toàn không muốn bước chân ra khỏi cửa. Thầy nói đề tài này đã là của cậu thì sẽ mãi là của cậu, đàn anh đàn chị có thể giúp đỡ, cũng có thể đợi cậu khỏi bệnh rồi quay lại. Nhưng một khi đã bỏ ra nhiều công sức ở giai đoạn đầu như vậy, thì không nên dễ dàng từ bỏ.
Thời Ôn nghe vậy, viền mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói lời xin lỗi: "Thầy, em biết sai rồi, em sẽ không bỏ cuộc."
Từ đó, cậu gạt bỏ dáng vẻ sa sút, quay lại thư phòng, mỗi ngày học đến tận khuya.
Cậu cũng cố gắng tập quen với việc không còn sợ Vạn Trọng Vi, không né tránh hắn, nhưng cơ thể theo bản năng đã có phản ứng căng thẳng, rất khó mà thả lỏng được. May mà dạo này Vạn Trọng Vi cũng bận, ít khi về nhà, cũng không còn dồn hết sự chú ý vào cậu.
Cậu thử quên hết mọi chuyện, lén lút đếm từng ngày trôi qua, chờ đến khi Vạn Trọng Vi "hoàn toàn giải quyết xong vấn đề", sẽ rộng lòng để cậu rời đi. Huống hồ cho dù hắn có không đồng ý, thì cậu vẫn còn hợp đồng, nhiều nhất cũng chỉ còn hai năm.
Đến lúc đó, Vạn Trọng Vi sẽ không còn lý do gì để giữ cậu lại nữa.
Từ buổi chiều, Lạc Thủy Cư đã bắt đầu trở nên náo nhiệt. Ngồi trên ban công tầng hai, Thời Ôn thấy vị đầu bếp Michelin được mời đến đi ra đi vào vườn hoa vài lượt. Ông đầu bếp này dường như rất hứng thú với khu vườn dược thảo nhỏ được trồng cạnh khóm hồng của Thời Ôn, sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu cho bữa tối, liền ngồi xổm dưới đất chăm chú nghiên cứu hết lần này đến lần khác.
Âm thanh trò chuyện trong vườn vọng rõ vào tai Thời Ôn. Vị đầu bếp nhiệt tình ấy sau khi nghe kể về nguồn gốc của mấy loại dược thảo, thậm chí còn muốn đến thăm Thời Ôn, cùng cậu trao đổi một chút về sự khác biệt văn hóa giữa ẩm thực phương Tây và ẩm thực phương Đông. May mà Tiểu Hà ở bên cạnh kịp thời ngăn cản.
Chiều muộn gió bắt đầu nổi lên, tháng Năm ở Bình Châu đã bắt đầu oi ả. Trong không khí thoang thoảng mùi ngọc lan, bên trong Lạc Thủy Cư, bữa tối tinh xảo đã được chuẩn bị xong.
Khách đến rất nhanh, là ba người đàn ông, một trong số đó là Phạm Sùng Quang, hai người còn lại thì cậu không quen biết. Thời Ôn thấy ba người xuống xe liền từ ban công quay vào phòng, đóng kín cửa kính, rồi khóa trái cửa chính, rồi mới nằm xuống giường, cầm một quyển sách chuyên ngành ra đọc.
Khoảng mười phút sau, dưới lầu lại vang lên tiếng động cơ, là Vạn Trọng Vi về rồi.
Hắn vậy mà lại đến sau cả khách, điều đó cho thấy những người tới đây không phải bạn bè xã giao thông thường. Thời Ôn đoán mò vài điều, chỉ hy vọng Vạn Trọng Vi sẽ quên mất sự tồn tại của cậu. Thế nhưng mọi chuyện chẳng như mong đợi, chưa đầy mấy phút, Vạn Trọng Vi đã đẩy cửa bước vào.
"A Ôn, sắp xếp xuống ăn tối đi," Vạn Trọng Vi nói, "Có một người em họ từ thủ đô tới, tôi muốn giới thiệu cho em biết."
Thời Ôn không tỏ vẻ vui mừng cũng chẳng lộ vẻ khó chịu, nét mặt bình thản: "Được. Tôi rửa mặt xong sẽ xuống."
Vạn Trọng Vi chăm chú quan sát biểu cảm thoáng qua của cậu, nghĩ ngợi một lát, rồi không nán lại xem Thời Ôn có thực lòng muốn xuống hay không. Hắn tỏ vẻ chu đáo, giống như một người chồng bình thường: "Ừ, không vội, em cứ từ từ chuẩn bị, tôi chờ dưới lầu."
Nói xong, hắn đóng cửa, quay người rời đi.
Thời Ôn lại ngẩn người thêm năm phút, rồi mới vào phòng tắm rửa mặt. Sau đó cậu tìm một bộ đồ ở nhà màu xám nhạt tươm tất để mặc, thần sắc ung dung rồi xuống lầu.