41. Chương 41: Ai rồi cũng sẽ có điều để trân trọng

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 41: Ai rồi cũng sẽ có điều để trân trọng

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người ngồi giữa bụi hoa, mái tóc lòa xòa trước trán bị cơn gió nhẹ làm bay phất phơ, để lộ đôi mắt trong sáng long lanh. Trên chóp mũi hơi hếch lên lấm tấm những giọt mồ hôi.
Một năm trước, cũng tại nơi này, cậu đã được một bàn tay khác kéo đi, đưa ra trước mặt mọi người, từ đó bước vào một mối tình và cuộc hôn nhân vừa ngọt ngào vừa đầy âm mưu.
Cậu từng nói, trồng cả vườn hồng vàng này là vì một người, cũng là để một người không còn phải khóc thầm một mình.
"Em từng nói, những bông hồng này là vì tôi mà trồng. Khi ấy em đâu có nói ý nghĩa của hoa lại là như thế." Vạn Trọng Vi yếu ớt phản bác.
"Đúng vậy," Thời Ôn cười khổ, "Là vì anh mà trồng. Chỉ là không muốn nhìn anh buồn, không muốn anh sống lẻ loi trong căn biệt thự rộng lớn này. Cũng là bởi đã thích anh từ rất, rất lâu rồi... thích đến mức học thạc sĩ cũng không chịu rời đi, chỉ để được ẩn mình nơi vườn hoa, đôi khi có thể nhìn anh một lần."
Người thiếu niên năm ấy, chỉ một ánh nhìn đầu tiên đã khiến thời gian phải ngỡ ngàng; người thiếu niên lặng lẽ khóc giữa vườn hồng của ngày hôm nay, và người đàn ông đang đứng trước mặt cậu, suy cho cùng cũng chỉ là hai giấc mơ hoàn toàn khác biệt.
"Thôi bỏ đi." Vành mắt Thời Ôn đỏ hoe, cậu đưa tay dụi mắt, để lại vệt bùn dính trên mặt. Cậu cũng chẳng bận tâm, cúi đầu tiếp tục xới đất.
"Tại sao phải bỏ đi? Không thể bỏ được." Vạn Trọng Vi hít sâu một hơi, bỗng thấy mình cũng tủi thân. Nhưng hắn vẫn còn chút lương tâm, hiểu rằng những cảm xúc nhỏ nhoi của mình chẳng đáng là gì so với nỗi khổ đau Thời Ôn đã phải chịu đựng. Vì vậy, hắn chỉ cau mày lại.
Thế nhưng giọng điệu lại như một đứa trẻ làm nũng. Người trước mặt từng trao cho hắn tình yêu không hề đòi hỏi hồi đáp, mà nay lại không cho nữa, thế là hắn chỉ biết vùng vằng làm ầm ĩ.
Thời Ôn rốt cuộc cũng đặt đồ trong tay xuống, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Vạn Trọng Vi: "Ngôn ngữ của hoa chẳng có ý nghĩa gì hết. Dù nó tượng trưng cho 'tình yêu đã mất' hay 'hàn gắn quay về', thì chúng ta... cũng không thể quay lại được."
Trong tay Vạn Trọng Vi, chiếc bình tưới bằng đồng bị bóp chặt. Hắn quay mặt đi. Từ lần trước, khi Thời Ôn biết hết sự thật rồi nhất quyết đòi rời đi, hắn đã lỡ thả con quỷ trong lòng ra ngoài. Từ đó hắn luôn tự cảnh tỉnh bản thân, tuyệt đối không thể nổi điên lần nữa, bởi Thời Ôn không chịu nổi thêm bất kỳ tổn thương nào.
Chính vì vậy, hôm sau hắn đã cho người hàn chết cửa tầng hầm.
Thời Ôn lại cúi đầu tiếp tục công việc, giọng đều đều như không mang theo chút cảm xúc: "Với giống Hòa Âm này, mỗi năm bón phân hai lần, một lần sau mùa thu, một lần sau khi hoa tàn. Cành già cũng phải cắt bỏ hàng năm, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vụ hoa năm sau."
"Tôi sẽ không ký đơn ly hôn đâu." Vạn Trọng Vi buông chiếc bình tưới trong tay, chậm rãi đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn người đang ngồi xổm dưới đất. Ở góc độ này, dù chỉ thấy được đỉnh đầu với mái tóc rối bời và xoáy tóc trên đỉnh đầu cậu, hắn vẫn có thể hình dung ra gương mặt bình thản mà kiên định kia đang ẩn chứa bao nhiêu quyết tâm.
Thời Ôn vốn dĩ là người như thế, yêu thì dốc hết lòng, sẵn sàng hy sinh tất cả; mà một khi muốn kết thúc thì cũng tuyệt đối dứt khoát không quay đầu.
"Cho dù em không bận tâm đến những bông hoa này..." Nắm tay Vạn Trọng Vi siết chặt, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: bất kể thế nào cũng không thể để Thời Ôn rời đi, "...thì vẫn còn có những thứ em bận tâm."
Đây chẳng phải lần đầu hắn thốt ra những lời có tính đe dọa như vậy. Từ khi mới cưới, trong lần Thời Ôn "không nghe lời" mà đi vào núi lấy mẫu cùng Lương Minh Chiêu, lúc họ trải qua cuộc chiến tranh lạnh gay gắt, Vạn Trọng Vi từng nói: "Cậu không quan tâm đến tiền, nhưng cậu vẫn có thứ mình để tâm."
Thời Ôn nghĩ, lúc đó mình quả thật ngốc quá. Bản chất thật của Vạn Trọng Vi khi ấy đã lộ ra, chỉ có mình là còn nghĩ mình làm sai. Trên đời này nào có người bình thường nào lại biến chuyện yêu đương thành đe dọa, quản cả chuyện người mình yêu đi đâu, gặp ai.
Giờ đây, Vạn Trọng Vi, kẻ đã đạt được tất cả mục đích, cuối cùng đã để lộ trọn vẹn bản chất của hắn.
Thời Ôn vốn cho rằng trái tim mình đã hoàn toàn lạnh ngắt từ khi biết chân tướng vụ bắt cóc. Không ngờ vẫn có thể lạnh hơn thế nữa.
"Anh từng nói, đợi công ty ổn định rồi sẽ để tôi rời đi." Thời Ôn vẫn ngồi đó, vùi mình trong cái bóng to lớn không sao lay chuyển nổi, cố gắng đánh thức chút niềm tin mong manh rằng hắn sẽ giữ lời.
"Nhà họ Phương đã không còn, anh cũng nắm trọn vẹn Vạn Nguyên trong tay. Tôi với anh chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào. Xin anh buông tha cho tôi đi!"
Vạn Trọng Vi cố gắng đè nén cảm xúc, hít sâu mấy hơi, trong cổ họng phát ra tiếng khàn khàn rít qua kẽ răng. Hắn đột ngột đưa tay kéo Thời Ôn lên, ghì chặt vào ngực, hai cánh tay siết lấy người trong lòng.
Chiếc ghế gỗ nhỏ cùng cái xẻng, bình tưới đều rơi loảng xoảng xuống đất.
Tim Vạn Trọng Vi thắt lại đến nhói đau, hắn không dám mở miệng, sợ chính mình lại thốt ra những lời không thể tha thứ. Lý trí nhắc nhở hắn phải im lặng, nhưng cảm xúc thì đã ở bờ vực bùng nổ.
Hai bàn tay Thời Ôn chống mạnh vào ngực hắn, ra sức đẩy hắn ra, song đối phương vẫn vững như núi.
"Anh rốt cuộc muốn gì!? Chúng ta có hợp đồng chỉ hai năm, chẳng lẽ không thể cho nhau chút thể diện à?" Thời Ôn bị ôm chặt đến mức nghẹt thở, bàn tay quờ quạng trên ngực hắn, mong hắn chịu buông ra.
"Em nghĩ đợi hợp đồng hết hạn là có thể đi à? Không đâu, A Ôn, em ngây thơ quá." Giọng Vạn Trọng Vi lại bình tĩnh khác hẳn sự kích động của Thời Ôn.
"Hợp đồng ghi rõ ràng là hai năm, tại sao tôi không thể đi?"
"Đằng sau có phụ lục bổ sung. Sau hai năm, phải do tôi chủ động đề nghị hủy bỏ giao ước thì mới có hiệu lực." Hắn ghì chặt Thời Ôn trong ngực, cúi sát tai nói ra sự thật khiến đối phương lạnh buốt tận xương: "Ngày đó em tin tôi quá, đến phụ lục cũng chẳng thèm xem. Nếu tôi không đề nghị hủy bỏ, hôn ước này sẽ tự động kéo dài vô hạn."
Thời Ôn như phát điên, điên cuồng giãy dụa đấm đá. Vạn Trọng Vi sợ cậu tự làm mình tổn thương, hơi nới lỏng tay, lập tức bị Thời Ôn mạnh mẽ hất ra.
Cậu lùi nhanh về phía sau, lưng áp vào thân cây phượng thô ráp, gương mặt vừa khóc vừa cười, tựa hồ không thể tin nổi trước mắt mình lại là kẻ đê hèn đến vậy.
"Anh là đồ khốn nạn!"
Đây là câu mắng thậm tệ nhất mà Thời Ôn từng thốt ra.
"Tại sao!?" Hơi thở cậu gấp gáp, lời nói cũng lộn xộn, "Anh chỉ muốn một công cụ để phát tiết thôi sao? Nhưng tôi bẩn lắm, anh không thấy bẩn sao? Anh chẳng phải biết rõ Phương Liên Tố đã làm gì với tôi rồi à? Ngoài kia có biết bao kẻ muốn lên giường với anh, sao cứ nhất định phải là tôi!"
"Tôi vốn chính là một thằng khốn." Cằm Vạn Trọng Vi bạnh ra, khi nghe cái tên mà hắn hận thấu xương kia, ánh mắt bùng lên tia dữ dội, "Tôi đã nói rồi, cho dù em biến thành thế nào, em vẫn là của tôi. Về sau, tôi cũng chỉ có một mình em, người ngoài thế nào cũng chẳng liên quan đến tôi."
"Vạn Trọng Vi, đây là giam giữ trái pháp luật, là phạm tội!"
Nhưng hắn đã chẳng màng đến gì nữa, ép thêm một bước tới gần, nói: "Thầy Tôn là nhân vật cốt cán trong ngành, em không muốn ông ấy bị bôi nhọ chứ? Với một người thanh liêm chính trực, đối phó rất dễ, chỉ cần tôi nhấc một ngón tay thôi. Còn cả đàn anh đàn chị của em nữa, em muốn hủy hoại tiền đồ của họ sao?"
Nếu không phải bị dồn đến đường cùng, Vạn Trọng Vi sẽ không buột miệng nói ra những lời này. Hắn biết rõ, đó là những người Thời Ôn coi trọng nhất. Nhưng lúc này, hắn chẳng còn gì khác ngoài những quân cờ đó.
Xương sống Thời Ôn bỗng mềm nhũn ra, cả người dần trượt xuống dọc theo thân cây, cho đến khi ngồi bệt trên nền đất ẩm ướt vì nước tưới, bùn lấm đầy quần áo và cả bàn tay. Cậu ngẩng đôi mắt vô hồn, nhìn người đứng cách mình chỉ một bước. Nước mắt bất chợt tuôn rơi.
"Vạn Trọng Vi, yêu một người... không phải như thế này đâu..."
**
Yêu một người, rốt cuộc là phải như thế nào?
Về sau, trong vô số đêm cô đơn, Vạn Trọng Vi vẫn luôn nhai đi nhai lại câu nói ấy của Thời Ôn trong đầu.
Hắn thậm chí còn sai thư ký mua về rất nhiều tác phẩm kinh điển viết về tình yêu, thức trắng nhiều đêm để nghiền ngẫm, hy vọng trong biển chữ và trí tuệ của nhân loại tìm được chút manh mối. Nhưng thứ tình cảm vốn phổ quát này nào có phức tạp đến thế, hắn rất nhanh đã tìm thấy đầy rẫy những từ khóa luôn gắn liền với tình yêu:
Sự thân mật, chăm sóc, trân trọng, kiềm chế, trách nhiệm, và sự hy sinh không vụ lợi dựa trên việc "vì người mình yêu mà nghĩ".
Tóm lại, bất kể thế nào, đều chẳng giống cách hắn yêu Thời Ôn.
Ngược lại, lại thấp thoáng bóng dáng của Thời Ôn từng yêu hắn ra sao.
"Em từng nói, sẽ ở bên tôi. Em đã nói như vậy."
Vạn Trọng Vi cuối cùng cũng áp sát Thời Ôn. Hắn chẳng màng thể diện, một gối quỳ xuống bên cạnh người đang ngồi bệt kia, chậm rãi ôm trọn cậu vào lòng.
Sau khi vừa thốt ra những lời uy hiếp đầy độc đoán, hắn lại hóa thành một đứa trẻ mồ côi khát cầu hơi ấm, cứ thế qua lại giữa ngạo ngược không biết lý lẽ và thân phận yếu đuối, miệng thốt ra toàn những lời cầu khẩn van nài.
"A Ôn, tôi không muốn đe dọa em... nhưng nếu em rời đi, tôi sẽ phát điên mất. Chưa từng có ai dạy tôi phải yêu một người thế nào, từ nhỏ đến giờ tôi chỉ biết báo thù. Tôi phải sống chung với cả một đám người hại chết mẹ tôi, nói ra câu nào, làm việc gì cũng chẳng hề có chút chân tình. Lâu dần, ngay cả tôi cũng quên mất bản thân mình là thật hay giả."
"A Ôn, xin em... em muốn gì tôi cũng có thể cho, chỉ đừng rời bỏ tôi."
Thời Ôn để mặc hắn ôm, chẳng còn thốt nổi một lời.
Ăn trưa xong, cậu nằm trên ghế sô-pha ngoài hiên mà ngủ thiếp đi. Trời càng lúc càng oi, vốn cậu không có thói quen ngủ trưa, dạo này lại hay buồn ngủ hơn, xem sách được một chốc đã mí mắt đã ríu lại, đành nằm ngoài hiên nghỉ.
Từ vườn truyền đến tiếng trò chuyện khe khẽ, rất nhỏ, nhưng lại đánh thức Thời Ôn.
Âm thanh ấy vang lên từ cửa sau của Lạc Thủy Cư, cách hiên không xa. Buổi trưa tĩnh mịch, nên nghe rất rõ ràng.
"Tôi chỉ đến xem em ấy một chút thôi, phiền cậu vào nói với em ấy, bảo là đàn anh đến tìm." Đó là giọng của Lương Minh Chiêu.
"Xin lỗi, Thời tiên sinh hiện giờ không tiếp khách, mời anh quay về."
"Em ấy đã nửa năm nay không lên lớp, đề tài cũng gặp vấn đề, bọn tôi không liên lạc được. Tôi mang ít tài liệu đến, chỉ muốn gặp em ấy một lát rồi đi."
Bảo vệ có vẻ khó xử, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ: "Xin lỗi, Vạn tiên sinh đã dặn, tất cả khách đến đều phải được ngài ấy đồng ý mới có thể vào. Nếu không thì anh liên hệ trực tiếp với Vạn tiên sinh. Hoặc tôi có thể chuyển giúp tài liệu cho Thời tiên sinh."
Thời Ôn từ tầng hai chạy thẳng xuống, đến cổng vườn sau mới chậm lại bước chân.
Cậu nhận ra bảo vệ kia, một thanh niên mới đến, ít nói nhưng làm việc rất nghiêm túc. Thời Ôn gọi thẳng tên anh ta, giọng bình tĩnh: "Đây là đàn anh của tôi, chúng tôi đã hẹn gặp từ trước rồi."
Nói xong mới quay đầu nhìn Lương Minh Chiêu, khẽ gọi một tiếng, rồi tiếp: "Anh đến rồi à."
Lương Minh Chiêu đứng ngoài cổng sắt, tay cầm túi tài liệu, vẫn giữ vẻ trầm ổn, gật đầu nói: "A Ôn, anh đến thăm em."
Thời Ôn không để ý đến bảo vệ đang lo lắng nhưng không dám cản, cậu bước lên vài bước, ngón cái ấn vào khóa điện tử, cổng liền mở ra.
Hai người chẳng buồn để ý đến cậu bảo vệ đang lúng túng ở phía sau, một trước một sau đi thẳng về phía tòa nhà chính.