Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 50: Mối Duyên Trớ Trêu
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Viện nghiên cứu Kinh tế Thực vật của trường H tại Mỹ nằm trong một trong mười viện hàng đầu cả nước, được xây dựng từ thập niên 80, đã đào tạo ra nhiều nhà thực vật học xuất sắc. Viện có tôn chỉ là phát hiện ra loài thực vật mới, cũng như công dụng mới của các loài đã biết, nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng về lương thực và bảo vệ môi trường của nhân loại trước sự gia tăng dân số không ngừng.
Sinh viên ở đây đều là những thạc sĩ xuất sắc nhất từ khắp các quốc gia, môi trường học thuật vừa nghiêm ngặt vừa rộng mở. Những ai đã 'mạ vàng' bản thân tại viện này và bước ra ngoài đều được xem là đã chứng minh thực lực, tiền đồ rộng mở.
Kim Thừa Phủ đã đến đây được hai năm, theo học dưới sự hướng dẫn của giáo sư Klessig. Hướng nghiên cứu của anh là cơ chế phân tử của quá trình phản ứng kháng bệnh bằng axit salicylic ở thực vật. Anh ta là người rất xuất sắc về mọi mặt: tính cách tốt, ngoại hình điển trai, năng lực chuyên môn vững vàng, đối nhân xử thế nhiệt tình và có trách nhiệm, gần như không có điểm nào để chê trách.
Đồng thời, anh ta cũng là một thanh niên tràn đầy năng lượng. Ngoài những giờ học tập khô khan, giống như bao bạn trẻ khác tại đất nước này, anh ta có nhiều sở thích khác nhau: du lịch, chơi game, nghe hòa nhạc.
Hiện tại, anh ta lại có thêm một sở thích mới, theo đuổi cậu đàn em mới đến viện nghiên cứu này.
Thực ra cậu đàn em này đã đến đây nửa năm, cũng là học trò của giáo sư Klessig. Ấn tượng đầu tiên của Kim Thừa Phủ về cậu không quá sâu sắc, chỉ là 'ngoại hình rất ưa nhìn nhưng quá trầm lặng', một cảm giác mơ hồ như vậy.
Thời gian tiếp xúc nhiều hơn bắt đầu từ một dự án mới mở cách đây hai tháng. Không hiểu vì sao, Kim Thừa Phủ lại động lòng.
Anh ta là người thẳng thắn, một khi đã nảy ra ý nghĩ là lập tức hành động. Một lần sau khi kết thúc thí nghiệm, anh ta chặn cậu đàn em vừa rửa xong ống nghiệm chuẩn bị ra về, rồi ngỏ lời.
Cậu đàn em thoạt nhìn rất căng thẳng, lập tức có phản ứng phòng vệ trong căn phòng thí nghiệm vắng vẻ đó. Nhưng sau đó cậu nhận ra Kim Thừa Phủ không có ác ý, nên sắc mặt tuy không thể gọi là thản nhiên, song cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.
"Xin lỗi, tôi không có ý nghĩ đó, cũng không thích đàn ông." Cậu nói chuyện vẫn là kiểu lễ độ khách khí thường thấy. Khí chất xa cách ấy một khi đã dựng thành bức tường, ngay lập tức khiến người ta thấy cậu khác biệt hẳn với dáng vẻ thường ngày.
Thế nhưng, sức mạnh của tình cảm đôi khi lại rất mãnh liệt. Bị từ chối dứt khoát như vậy chẳng những không làm Kim Thừa Phủ chùn bước, ngược lại càng khiến anh ta thêm kiên trì.
Thời gian dài sau đó, Kim Thừa Phủ vẫn không chịu buông, bày đủ mọi ưu thế để tìm cách thuyết phục cậu chấp nhận mình.
Cậu đàn em bị sự nhiệt tình của anh ta làm phiền, ngoài công việc ra thì cậu luôn tìm cách trốn tránh, các hoạt động tập thể hay giao lưu nếu né được thì né. Nhưng vì cùng theo một thầy, lại cùng một dự án, việc tiếp xúc giữa hai người là điều không thể tránh khỏi.
Mà Kim Thừa Phủ lại rất thành thạo các chiêu trò theo đuổi. Cậu đàn em nhìn bề ngoài quá giống kiểu người 'IQ siêu cao, EQ bằng không', một tờ giấy trắng trong chuyện tình cảm. Thời gian càng kéo dài, e rằng cậu sẽ không phải là đối thủ của anh ta.
Trong mắt những người khác ở phòng thí nghiệm, đây trở thành chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu, bọn họ bàn tán xem bao lâu thì cậu đàn em sẽ bị Kim Thừa Phủ 'hạ gục'.
Nhiều nhất là mười ngày nửa tháng.
Thế nhưng đã hai tháng trôi qua, cậu đàn em vậy mà chẳng hề có chút lung lay nào. Không chỉ thế, Kim Thừa Phủ dường như còn xuất hiện thêm một tình địch.
Viện nghiên cứu nghỉ Giáng sinh hai tuần, phần lớn mọi người đều về nước, hoặc đi du lịch ở các thành phố lân cận. Cậu đàn em thì chẳng đi đâu, chủ động xin ở lại trực, dù sao thì thí nghiệm không thể ngắt quãng. Lý do nghe rất chính đáng, nhưng Kim Thừa Phủ từ những dấu vết nhỏ vẫn đoán được rằng cậu không có người thân nào khác. Nói khó nghe một chút, là cậu không có nhà.
Anh ta vốn nghĩ có thể nhân dịp này mà tận tình lấy lòng, lại bị một 'tình địch' bất ngờ xuất hiện phá hỏng.
Cậu đàn em khóa cửa phòng thí nghiệm, lẻ loi đi về ký túc xá. Trên đường bị Kim Thừa Phủ chặn lại, anh ta ôm một bó hồng lớn.
Anh ta nhét thẳng bó hoa vào lòng cậu, dưới ánh mắt kinh ngạc của đối phương, lại như làm ảo thuật lấy ra thêm một túi lớn đồ ăn.
"Hôm nay là lễ, anh một mình, em cũng một mình, chúng ta cùng ăn lẩu đi." Kim Thừa Phủ nhe răng cười, cố làm mình trông vừa điển trai vừa hài hước, không hề có ý xấu, "Đừng từ chối nhé! Cho dù anh không phải người theo đuổi em, thì cũng là đàn anh của em chứ. Chỉ tối nay thôi, ăn một bữa cơm được không?"
Sự nhiệt tình và cái tính 'xã giao trâu bò' của Kim Thừa Phủ luôn khiến cậu khó xử. Cậu không muốn mối quan hệ trở nên cứng nhắc, nên dù đối mặt với sự theo đuổi dai dẳng kia, cậu vẫn luôn chừa cho anh ta chút thể diện. Nhưng hôm nay cậu rốt cuộc nhận ra không thể tiếp tục như thế này nữa.
"Xin lỗi, bạn trai tôi hôm nay đến tìm tôi, chúng tôi sẽ cùng nhau đón lễ." Cậu đàn em đẩy hoa và túi đồ lại, bình thản nói.
"Em nói gì cơ?" Kim Thừa Phủ ngớ người ra, bị nhận một câu trả lời ngoài dự liệu.
Cậu lại nói: "Chúng tôi vừa mới xác định quan hệ, đúng vào hôm nay. Buổi sáng anh ấy bay từ Seattle qua, tối chúng tôi sẽ ở cùng nhau."
Kim Thừa Phủ có chút choáng váng: "Không phải em nói... không thích đàn ông sao?"
"Ừ, đó là trước kia, bây giờ thì thích rồi." Cậu đáp.
Tám giờ tối, phố xá đã vắng tanh, ai cũng về nhà đón lễ, chẳng còn ai như họ, đứng giữa đường giằng co vì hoa và tình yêu.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Kim Thừa Phủ quay đầu, thấy một người đàn ông châu Á cao lớn mặc áo khoác đen sải bước lại gần, vượt qua anh ta, kéo thẳng cậu đàn em vào lòng, sau đó còn cảnh giác liếc sang.
Một dáng vẻ tuyên bố chủ quyền rõ ràng.
Kim Thừa Phủ bừng tỉnh, người này chẳng phải chính là người nửa năm trước cùng điều tới viện nghiên cứu với đàn em sao? Hồi đó cũng được phân về nhóm của giáo sư Klessig, nhưng chỉ vài hôm đã bị điều sang Seattle tham gia dự án khác. Thi thoảng vào dịp nghỉ hay cuối tuần lại bay sang thăm cậu đàn em.
Nhưng trước kia trông họ chỉ như bạn bè, bạn học thân thiết, chẳng có chút ám muội.
Vậy mà... bây giờ đã thành một đôi rồi sao?
Người kia mặt mày cảnh giác, nhưng vẫn khách khí chào: "Xin chào, tôi là Lương Minh Chiêu, chúng ta từng gặp."
"Xin chào." Kim Thừa Phủ cũng thoải mái đưa tay ra, khí thế không chịu thua.
"Trễ rồi, chúng tôi nên về thôi. Cảm ơn anh đã đưa A Ôn về."
Lương Minh Chiêu vừa nói, vừa tháo khăn quàng trên cổ mình, quàng hai vòng quanh cổ Thời Ôn, che cả mũi lẫn miệng cậu, chỉ còn lộ ra đôi mắt sáng sau gọng kính tròn.
Chết rồi, tim Kim Thừa Phủ như nát vụn.
Cậu đàn em bị quấn khăn kín mít, trông như một chú gấu nhỏ đáng yêu thế kia, sao có thể ở bên người khác được chứ?
Lương Minh Chiêu liếc bó hoa cùng túi đồ ăn trong tay đối phương, lại ôm chặt vai Thời Ôn, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt vừa phức tạp vừa ghen tức của Kim Thừa Phủ, chỉ gật đầu chào rồi thản nhiên đưa Thời Ôn đi.
Từ ký túc xá về viện nghiên cứu khoảng ba cây số. Bình thường Thời Ôn vẫn đi xe đạp, nhưng mấy hôm trước vừa có trận tuyết lớn, cậu đành bỏ xe, đi bộ.
Hai người bước đi thong thả, đã hơn hai tháng không gặp, có rất nhiều chuyện muốn nói.
"Người đó quấy rầy em lâu chưa? Sao không nói với anh?" Lương Minh Chiêu cau mày, giọng khó chịu.
"Không nghiêm trọng đâu, em xử lý được." Thời Ôn thản nhiên đáp.
"Đã bám đến tận cửa nhà rồi mà còn bảo xử lý được?" Lương Minh Chiêu càng nhíu mày: "Sớm biết vậy, anh đã chẳng đi Seattle, ở lại đây canh chừng em thì đâu ra chuyện này."
"Anh đừng nói thế." Thời Ôn khẽ thở dài, dừng bước, nghiêm túc nhìn vào gương mặt Lương Minh Chiêu, ánh mắt trở nên kiên định: "Em biết anh lo cho em, nhưng chúng ta đều là người lớn, phải tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Seattle là cơ hội rất tốt, nếu anh vì em mà bỏ lỡ, thì em thà đừng tới H đại còn hơn. Vả lại chuyện này chẳng có gì, anh ta không có ác ý, em đã nói rõ rồi, chắc sau này sẽ không tìm tới nữa."
"Hy vọng là vậy." Lương Minh Chiêu mặt mày vẫn chưa giãn ra, còn buông thêm một câu oán trách: "Em đúng là đi đâu cũng bị người ta nhòm ngó. Trước đây anh chưa từng thấy em có cái số hút nhân duyên xấu như thế đấy!"
"... Thì chẳng phải còn có anh sao? Sau này hễ gặp nhân duyên xấu, anh cứ giả làm bạn trai em là xong."
Thời Ôn bật cười, hơi ngượng, khẽ ho hai tiếng. Cậu kéo khăn xuống một chút để lộ mũi miệng, hơi ấm từ chiếc khăn còn phảng phất nhiệt độ của Lương Minh Chiêu, khiến cậu thấy yên tâm lạ thường.
"Còn cười." Lương Minh Chiêu giơ tay gõ nhẹ lên trán cậu, động tác rõ ràng là dọa thì nhiều mà chạm lại rất nhẹ.
"Sau này anh sẽ thường xuyên bay về thăm em. Nếu còn ai làm phiền, em cứ đưa ảnh hai đứa mình cho hắn xem. Mai mốt anh phải photoshop cho em cái giấy chứng nhận kết hôn giả, lúc cần thì lấy ra dùng."
"Ừ ừ, em biết rồi." Thời Ôn gật đầu liên tục.
"Thôi đừng nói anh nữa, kể anh nghe xem em dạo này thế nào?"
Cậu nhớ ra chuyện gì đó, nghiêng người sát lại, cùi chỏ chọc chọc vào anh, "Anh thì sao, có ai theo đuổi không?"
Lương Minh Chiêu làm bộ không nghe, chẳng buồn đáp.
Cậu biết, ở dự án bên Seattle có một cô nhóc vẫn luôn theo đuổi anh, liền cố ý đem ra trêu.
"Còn nhỏ quá, không hợp." Sắc mặt Lương Minh Chiêu lập tức nhạt xuống, rõ ràng không muốn nhắc đến đề tài này.
Người anh để trong lòng vẫn là Thời Ôn, bao nhiêu năm thích một người, sao nói quên là quên được. Nhưng tận mắt chứng kiến cậu trải qua những tổn thương, rồi lại kiên cường đứng dậy ở nơi đất khách, từng ngày từng giờ đắp thêm từng lớp tường thành kiên cố quanh mình, anh hiểu rõ ranh giới ấy không dễ vượt qua.
Chỉ cần không liên quan đến tình yêu, Thời Ôn có thể để anh bước vào bất cứ lúc nào, làm chỗ dựa tin cậy nhất. Nhưng một khi vượt qua, cái công tắc kia sẽ bật lên ngay, dựng thành bức tường kiên cố đến mức không ai xuyên qua nổi.
Trừ người mà cả hai đều cố tình không nhắc tới, tất cả những ai khác đều bị ngăn bên ngoài.
Lương Minh Chiêu hiểu rất rõ: với Thời Ôn, anh và Cao Đường chỉ có thể mãi mãi là bạn bè, là người thân, không thể là gì khác.
"Còn em thì sao? Chẳng lẽ định cả đời một mình, không tính quen ai khác à?" Anh thử dò hỏi.
"Em à, không nghĩ tới nữa đâu." Bước chân Thời Ôn chậm lại. Hôm nay mặc nhiều, đi đường cũng thấy mệt, trong lòng còn vương vấn một thứ bất an khó gọi tên.
Cậu đã từng vùng vẫy trong vũng bùn muốn dìm chết người ta, bị mài mòn đến mức chỉ còn thoi thóp. Nửa năm nay, những ngày tháng ấy dường như đã xa dần, như một cơn ác mộng bị khóa chặt trong quá khứ. Vạn Trọng Vi, Lạc Thủy Cư, tất cả đã bị cậu cất vào nơi thật xa.
Cậu chỉ biết cố gắng đi về phía trước, mong bước nhanh hơn một chút, để ác mộng chẳng còn cơ hội đuổi kịp.
Cậu cũng chẳng còn dám nghĩ tới chuyện yêu đương. Không sao tưởng tượng được việc lại đem lòng yêu một ai nữa. Đôi khi, cậu nghĩ, cứ sống một mình đến hết đời cũng không tệ.
"Thôi, đừng nghĩ nhiều. Tùy duyên đi." Thấy không khí nặng nề, Lương Minh Chiêu hơi hối hận vì đã hỏi, liền đổi sang nói về mấy chuyện trong dự án. Hai người trò chuyện dần dần cũng đã về đến trước cửa ký túc xá.
Thời Ôn loay hoay lôi chùm chìa khóa từ trong chiếc áo phao dày cộp ra, lắc lắc trong tay, vang lên tiếng leng keng.
Vừa định mở cửa, cậu bất chợt khựng lại, quay đầu liếc nhìn về phía sau.
"Sao thế?" Lương Minh Chiêu hỏi.
"Anh... có thấy ai đang theo dõi mình không?"
Anh đảo mắt nhìn con phố vắng lặng, "Không thấy ai cả."
Thời Ôn khẽ lắc đầu, nghĩ chắc bản thân đa nghi. Dạo này cậu luôn có cảm giác bị ánh mắt nào đó trong bóng tối rình rập, nỗi bất an cứ âm ỉ, nhưng chẳng có chứng cứ, đành tự dỗ mình thôi.
Chỉ đến khi hai người bước hẳn vào trong hành lang, bóng dáng họ khuất khỏi tầm nhìn, mới có một người từ từ bước ra từ sau gốc cây bên đường.
Ánh mắt hắn nặng nề, gắt gao bám theo hai bóng lưng vừa kề sát bên nhau.