49. Chương 49: Món quà

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vạn Trọng Vi nuốt hai viên thuốc giảm đau, ngồi lặng thinh trong phòng suốt một giờ. Cơn đau đầu dữ dội như có vật gì đè nặng lên não, thuốc cũng chẳng mấy tác dụng. Hắn biết mình không thể trì hoãn thêm nữa, bèn gõ cửa thư phòng của Thời Ôn.
Bữa tối chú Bình đã mang lên, Thời Ôn không xuống nhà, chỉ uống vài thìa canh. Giờ cậu đang chống cằm bên một tờ giấy nháp, ánh mắt nhìn trống rỗng.
Tiếng gõ cửa vang lên, tay Thời Ôn siết chặt tờ giấy mỏng, ánh mắt thoáng chút rối loạn. Nhưng cậu vẫn đứng dậy, đi mở cửa.
Nửa tháng không gặp, khi cánh cửa mở ra, cả hai người đều thoáng ngây người. Thời Ôn mở xong liền lùi lại, cúi đầu trở về bàn, ngồi xuống, mười ngón tay đan chặt vào nhau, dáng vẻ như không biết phải làm gì.
Cậu gầy hơn nữa rồi, gầy đến mức xác xơ, ánh mắt vô hồn, cả người như mất đi chỗ dựa.
Một nỗi đau muộn màng dấy lên trong tim Vạn Trọng Vi. Cách cậu né tránh như một lưỡi dao lạnh lẽo, nhanh gọn mà đâm thẳng vào ngực hắn. Hắn chỉ hy vọng quyết định lần này vẫn chưa phải quá muộn.
Hắn bước vào, chọn chỗ xa nhất mà ngồi xuống.
"Chuyện của Vạn Khoảnh... vẫn chưa xong. Nhà họ Ngôn không chịu nhượng bộ, nhất quyết ép nó ngồi tù, bao nhiêu tiền cũng vô dụng." Giọng hắn bình thản, như đang nói về thời tiết, chỉ là dập khuôn đọc lại một lịch trình đã định sẵn.
"Tòa xử bốn năm, cộng thêm một dự án mang ra thế chấp, nhà họ Ngôn mới chịu buông tha."
Thời Ôn vẫn cúi đầu, không biểu hiện gì. Hắn không rõ cậu có nghe hay không, cũng chẳng trách được vì những việc ấy xa lạ với cậu, chẳng đáng để cậu bận lòng.
"Mục Tinh Dã... tình trạng sức khỏe không tốt, vẫn đang trong bệnh viện. Nhưng Ngôn Hòa ở bên, sẽ ổn thôi."
Cuối cùng Thời Ôn cũng khẽ ngẩng mắt, chạm một thoáng vào ánh nhìn của hắn, rồi lại né tránh.
Thấy cậu quan tâm, Vạn Trọng Vi nói tiếp: "Vạn Khoảnh đã đồng ý, cả đời này sẽ không gặp lại Mục Tinh Dã nữa. Chuyện đến đây xem như kết thúc."
"Trước khi về, tôi có gặp nó... nó rất hối hận."
Tôi cũng hối hận.
Lời ấy nghẹn trong cổ, chẳng thốt ra nổi. Nhưng ngữ điệu và ánh mắt của hắn đã nói thay tất cả.
Tiếng đồng hồ tích tắc, vang đều trong không khí, biến thành một tấm chắn vô hình, ngăn cách hai người ở hai đầu cùng một căn phòng.
"Gặp Vạn Khoảnh rồi, tôi mới biết mình sai đến mức nào." Vạn Trọng Vi gắng sức day chặt hai bên thái dương, khóe môi cong lên một nụ cười khổ.
"Tôi vì mẹ và em gái mà báo thù, nhưng không hề vui như tưởng tượng. Rất nhiều việc đã trở thành chấp niệm, một khi hoàn thành, lại thấy trống rỗng, chẳng biết đi đâu về đâu." Giọng hắn nghẹn lại, "Sợ nhất là đốt đèn vượt ngàn dặm, đến tận cùng con đường, quay đầu mới phát hiện, chẳng có ai chờ."
"Tôi biết em sẽ không chờ tôi," hắn cúi gập người, bả vai rũ xuống, hai tay che kín mặt, tiếng nói vỡ vụn từ kẽ tay rỉ ra, "Tôi cũng không có tư cách bắt em chờ."
Sau núi sách chất cao, Thời Ôn ngẩng đầu, nhìn bóng người trên sofa. Không còn phong thái khi xưa, không còn khí thế quyết đoán, chỉ thấy một thân hình mệt mỏi, suy sụp, u ám đến tiều tụy.
"Em còn nhớ không?" Vạn Trọng Vi trầm mặc thật lâu, bỗng cất giọng, "Lần ở biệt thự dưới chân núi, trước mặt bao người, em đã đứng ra bảo vệ tôi, còn nói tôi như ngọn núi cao xa vời, nói là em rất yêu tôi."
Hắn thoáng lộ nét khác lạ, nơi đáy mắt dâng lên một vẻ dịu dàng. Ký ức ấy quá sâu, quá đẹp, khiến ngữ điệu cũng theo đó mà nhẹ hẳn đi.
"Từ đó tôi nghĩ, có lẽ tôi đã động lòng với em rồi. Bởi vì bao năm qua, chưa có người nào từng bảo vệ tôi như vậy."
"Em còn trồng những khóm hồng đẹp nhất ngay ngoài cửa sổ. Trên thuyền em lao đến ôm tôi, nói sẽ luôn bên tôi, nói Vạn Trọng Vi rất tốt."
"Tôi từng có được người tuyệt vời nhất trên đời, từng có được một tình yêu toàn tâm toàn ý." Hắn chậm chạp nhận ra, đó mới chính là khát khao lớn nhất trong cả cuộc đời. "Một khi đã nếm mật ngọt thì vĩnh viễn không muốn quay lại chịu đắng cay nữa. Nhưng giờ đây, tôi phải chịu thôi."
Hắn như một người đàn ông trung niên ở tuổi xế chiều, ngồi nhìn lại quanh quẩn một mình, cô độc. Không còn ai muốn nghĩ đến hắn, càng không còn ai nguyện ôm lấy hắn hỏi có đau không. Hy vọng nhỏ nhoi cũng chẳng còn. Thì ra sống trong tuyệt vọng chính là thế.
Hắn không thể cứu vãn chính mình. Nhưng lúc này, hắn vẫn có thể cứu một người khác.
Hắn không thể giống Vạn Khoảnh, hủy hoại người mình yêu nhất.
Như thể đã nhìn thấu tương lai dài đằng đẵng phía trước, hắn thốt ra những lời cuối cùng.
"A Ôn, tôi yêu em."
"Tôi muốn tặng em một món quà."
Hắn lấy từ túi áo choàng ngủ ra một phong thư trắng mỏng, rút vật bên trong ra, đặt xuống mặt bàn trà đen bóng loáng.
Là một tấm vé máy bay.
Người đàn ông trước mặt làm tất cả những việc ấy trong vẻ bình tĩnh, ánh mắt vẫn dừng nơi khuôn mặt Thời Ôn, mang theo vô vàn luyến tiếc và không nỡ rời xa. Cuối cùng, hắn nói một câu:
"A Ôn, em đi đi."
Sáng hôm sau, Thời Ôn rời đi.
Cậu chỉ mang theo một chiếc túi du lịch nhỏ, trông rỗng tuếch, chẳng có bao nhiêu đồ đạc. Sách vở và tài liệu của cậu đã được đóng gói sẵn, ủy thác cho quản gia Bình gửi chuyển phát.
Cậu bước ra khỏi cổng lớn, một chiếc xe dừng lại trước mặt. Trong xe là Lương Minh Chiêu và Cao Đường đến đón. Cao Đường vội vàng nhảy xuống, ôm chặt lấy cậu. Ba người lên xe, tại một ngã rẽ rẽ trái, bóng dáng rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt.
Hôm ấy, Vạn Trọng Vi đứng trên ban công tầng hai, tầm mắt dán chặt vào góc đường nơi chiếc xe biến mất. Hắn đứng như thế suốt một ngày.
Thời Ôn đã đi, không lấy bất kỳ khoản bồi thường nào, cũng chẳng mang theo khóm hồng mà cậu từng dày công chăm sóc. Tất cả mọi thứ của cậu đều bỏ lại trong căn biệt thự này. Trên bàn vẫn còn đặt hai bản thỏa thuận ly hôn đã được ký tên. Nét chữ cậu thanh tú ngay ngắn, đó là thứ cuối cùng để lại cho Vạn Trọng Vi.
Chẳng bao lâu sau, Vạn Trọng Vi nhận tin: Thời Ôn cùng Lương Minh Chiêu đã sang Mỹ, vào Viện hợp tác nghiên cứu thực vật danh tiếng của Đại học H.
Trong ván cờ tàn khốc này, đóa hồng rực rỡ đã tàn phai. Sau cơn bão, thảm hoa tàn úa phủ kín đất trời.
Mùa hoa trà đã tàn, mùa xuân trong lòng Vạn Trọng Vi cũng đã kết thúc.
**
Còn một tuần nữa là khởi hành. Từ lúc rời Lạc Thủy Cư, Thời Ôn không quay lại trường, tạm trú tại căn hộ gần trường của Lương Minh Chiêu.
Cậu phục hồi nhanh hơn tưởng tượng. Khi Lương Minh Chiêu và Cao Đường vẫn dè dặt, không dám nhắc đến chuyện cũ, thì Thời Ôn đã có thể trò chuyện, mỉm cười như không có gì. Cậu thậm chí mỗi ngày đều xuống bếp nấu cơm, chỉ là làm nhiều, ăn chẳng bao nhiêu.
Các kiện hàng chuyển phát lần lượt đến. Hai người đàn ông cùng nhau vác những thùng sách lớn lên nhà, ký nhận xong, Thời Ôn chỉ kiểm tra sơ qua, thấy không vấn đề, liền cặm cụi phân loại, sắp xếp lại.
Từ trong ác mộng ở Lạc Thủy Cư thoát ra, cậu như lột xác, không chút do dự bước vào một giai đoạn sống mới. Vì thế mà Cao Đường cứ luôn canh cánh trong lòng. Trái tim phụ nữ vốn mẫn cảm, cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cuối cùng chính Thời Ôn phải an ủi cô: "Chị à, em không có thời gian để yếu lòng. Tất cả công việc trước kia đều do chị và sư huynh gánh vác thay, em phải bù lại. Với cả vào được viện nghiên cứu không có nghĩa là mọi sự thuận lợi, nếu không có thành tựu thì vẫn bị xếp dưới cùng. Em không muốn trở thành kẻ như thế."
"Đúng vậy, A Ôn sau này nhất định sẽ trở thành nhà thực vật học lỗi lạc."
Lương Minh Chiêu bưng ra một đĩa lớn cánh gà kho tàu, từ nãy đến giờ anh vẫn bận rộn trong bếp, muốn tự tay làm vài món, như để chúc mừng cho một khởi đầu mới sắp đến.
Trong mùi thơm ngào ngạt của cơm canh nóng hổi, Thời Ôn bỗng cảm thấy được hương vị của cuộc sống đời thường và sự tự do mà cậu đã lâu không cảm nhận được. Cậu dừng tay, bỏ lại những gánh nặng ràng buộc sang một bên, bước tới phụ một tay.
Ba người cùng ngồi xuống bàn, mở một chai rượu vang, bữa cơm ấy vừa ấm bụng vừa ấm lòng.
Thủ tục ra nước ngoài trước đó cơ bản đã lo xong. Lương Minh Chiêu nóng lòng muốn đưa Thời Ôn đi, chỉ sợ Vạn Trọng Vi đổi ý, lại làm ra chuyện gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát, sự thật là, nếu Vạn Trọng Vi thật sự hối hận, bọn họ hoàn toàn không có cách nào đối phó.
Những việc vặt còn lại ở trường đều giao cho Cao Đường, cô không hề oán thán, ngược lại còn giục giã họ đi sớm, e rằng để lâu dễ sinh biến cố. Ngoài việc gặp mặt Tôn Quang Mộ một lần, Thời Ôn không gặp thêm ai khác. Cậu đã gạt bỏ mọi chuyện cá nhân và tạp niệm, quyết tâm lần này đi rồi sẽ không quay về. Thành phố này chẳng còn lại gì, ngoài một nỗi đau thương tột cùng.
Đêm trước ngày đi, Thời Ôn không ngủ được. Cậu ngồi tựa đầu giường, nhìn chằm chằm bức tường trắng trước mặt. Bóng tối trườn đến, giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài. Ban ngày cố tỏ ra bình thản, nhưng đêm xuống, mất ngủ và cơn đau dằn vặt khôn nguôi cứ xé nát tâm can cậu. Song cậu biết, mọi thứ phải kết thúc tại đây. Cậu đã phải lột xác mới có thể thoát ra, từ nay chỉ muốn ngẩng cao đầu mà bước tiếp, không để bất kỳ ai lưu lại trong trái tim vốn đã chi chít vết thương này nữa.
Máy bay là chuyến buổi sáng, không quá sớm nên họ đến sân bay khá thong thả. Chỉ có mỗi Cao Đường đến tiễn. Ba người đứng trước cửa kiểm tra an ninh chia tay nhau, vì vẫn còn dư dả chút thời gian nên trò chuyện thêm ít lâu.
Phải tiễn hai người bạn thân kề vai sát cánh bấy lâu, vừa nói Cao Đường vừa đỏ hoe mắt. Cô luyến tiếc vô vàn, mà hai người kia nào có khác gì. Mãi cho đến lúc sắp đến giờ lên máy bay, họ mới lưu luyến dứt lời tạm biệt.
Lương Minh Chiêu đi làm thủ tục ký gửi hành lý, Thời Ôn bước tới ôm chặt lấy Cao Đường, nhẹ nhàng xoa mái tóc cô, trêu đùa dỗ cho cô bật cười, nói rằng sau này ngày nào cũng sẽ gọi video, hễ nghỉ lễ là bay về ngay. Cuối cùng cũng dỗ được người đang nức nở thành yên lòng.
Lương Minh Chiêu cầm vé lên máy bay quay lại, một tay khoác nhẹ lên vai Thời Ôn, nói khẽ: "Đi thôi."
Thời Ôn hơi nghiêng người, nhưng nụ cười vẫn không tắt, vẫy tay với Cao Đường, bảo cô đừng lo.
Đúng lúc xoay người, cậu bỗng bắt gặp một bóng người thoáng qua sau cây cột ở phía xa.
Vạn Trọng Vi từ từ bước ra, hoàn toàn hiện rõ trong tầm mắt cậu. Hắn mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, trong là sơ mi và quần tây cũng màu đen, như một bóng đen nặng nề nổi bật giữa dòng người qua lại, giống hệt một bia mộ vô hồn, lạc lõng.
Bia mộ.
Đó là từ đầu tiên ập thẳng vào đầu Thời Ôn.
Vạn Trọng Vi không tiến lên, chỉ ngây người đứng nhìn, ánh mắt dán chặt vào Thời Ôn, như thể trên đời này không còn bất cứ thứ gì khác tồn tại.
Hắn không di chuyển, chỉ lặng lẽ đứng đó. Nhưng trong đôi mắt kia, sự cầu xin và bi thương trần trụi, không chút che giấu, như một con thú hoang bị bỏ rơi, đang tuyệt vọng chờ chủ nhân quay đầu lại.
Thời Ôn chỉ liếc nhìn rồi quay mặt đi.
Cậu không ngờ Vạn Trọng Vi lại đến, không giống với phong cách của hắn, vả lại, lòng tự trọng của hắn vốn dĩ cũng không cho phép hắn làm vậy, trước đó cậu cũng nghĩ hắn sẽ đến, nhưng khả năng cao là đến đón cậu về, chứ không đơn thuần là đến tiễn cậu đi.
Nhưng người đàn ông dựa vào cột trụ kia như đã mất hết sức lực, không còn vẻ ngoài lạnh lùng, tàn nhẫn và độc đoán, mà giống như một kẻ ăn mày trắng tay. Hắn chẳng làm gì, cũng không nói gì, nhưng toàn thân lại toát lên vẻ yếu đuối, như đang giãy giụa trong sự không cam lòng, hướng về phía Thời Ôn mà cầu xin.
Đừng đi.
Đừng bỏ tôi lại.
Tiếng thông báo từ cửa an ninh vang lên. Thời Ôn quay phắt người lại, không nhìn về phía xa thêm một lần nào nữa. Cậu bỏ mặc cơn đau nghẹn ngào đang dâng lên trong lòng, sải bước nhanh vào cổng an ninh.