Hoa Yên Chi - Ashitaka
Chương 10: Mái tóc lạ lùng
Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 10: Mái tóc lạ lùng
Vài năm trôi qua, khi Trịnh Úc đã lớn hơn một chút, ký ức của cô bé về lần gặp gỡ Kiều Phụng Thiên đã trở nên mờ nhạt. Chẳng biết gương mặt y hôm ấy ra sao, mặc gì, nói những lời gì – tất cả đều chẳng còn rõ ràng nữa.
Duy chỉ có mái tóc kia, dáng vẻ không giống người trần thế, xanh ngắt và lạ thường, đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tâm trí cô bé. Dù có người cho rằng gu thẩm mỹ ấy hơi kỳ quặc, nhưng Trịnh Úc nào có thể thay đổi được chứ.
Cô bé thò ngón tay ra, định chạm vào mái tóc. Trịnh Tư Kỳ vội vàng nắm tay cô bé kéo về phía sau: "Bé Táo, không được vô lễ như thế."
Bé Táo?
Cô bé ngơ ngác – không lẽ "Bé Táo" ở đây ám chỉ trái táo tàu đỏ chói kia?
Kiều Phụng Thiên nhướng mày – không lẽ những kẻ trí thức toàn đặt tên theo kiểu "lạc lối" như thế sao?
*剑走偏锋 (kiếm tẩu thiên cân): chỉ lối hành xử khác biệt, không theo lối mòn.
Kiều Phụng Thiên nhìn Trịnh Úc. Cô bé tuy còn nhỏ, chỉ mới hé nét sắc sảo thôi, nhưng làn da hồng hào mịn màng, rõ ràng là con gái của Trịnh Tư Kỳ.
"Không sao." Y lại gần, ngồi xổm xuống, cúi đầu đưa đỉnh đầu ra trước mặt Trịnh Úc: "Cô muốn sờ thì sờ đi. Dù gì cũng chẳng mất mát gì."
Trịnh Úc e dè, ngẩng nhìn Trịnh Tư Kỳ. Thấy bố không ngăn cản, cô bé mới hớn hở chìa tay ra. Dáng điệu cô bé cẩn thận từng chút, như đang vuốt ve cái bụng mềm của một chú thú con, thích thú nhưng sợ mình sơ ý làm nó chạy mất.
Bàn tay Trịnh Úc vuốt ve trên đầu Kiều Phụng Thiên hai lần, rồi men theo sợi tóc sờ đến lọn tóc mai. Lòng bàn tay mềm mại như nhành liễu lướt trên mặt nước, tạo cảm giác dễ chịu đến lạ. Cô bé khó lòng ngừng tay, lòng bàn tay cứ nghịch ngợm vuốt đi vuốt lại vài lần rồi rút về.
"... Cảm ơn anh... cảm ơn chú ạ."
"Không có gì, cô gái nhỏ xinh xắn ơi."
Vừa dứt lời, Kiều Phụng Thiên chợt cảm thấy lời mình hơi quá, thái độ hơi ngô nghê quá mức. Ai lại dùng kiểu giao tiếp khách sáo để nói chuyện với một cô bé như thế chứ? Y hơi lúng túng, sờ sờ mũi mình, rồi dịu dàng vỗ nhẹ lên gương mặt Trịnh Úc: "Không có gì, bé Táo nhé."
Trịnh Tư Kỳ siết chặt tay Trịnh Úc: "Cậu muốn về Lợi Nam à?"
"Phải." Kiều Phụng Thiên đứng dậy, "Tới bến trên trấn bắt xe."
"Cậu đi bộ ra?" Theo ấn tượng suốt chặng đường lái xe của Trịnh Tư Kỳ, đi bộ vào trấn mất ít nhất một tiếng đồng hồ. Lại sắp có mưa tuyết nữa.
"Đúng vậy." Chứ không lẽ y nghĩ tôi biết bay hay gì?
"Đừng ngại, đi cùng bố con tôi. Lên chùa dâng hương xong là về Lợi Nam luôn, tiện đường."
Kiều Phụng Thiên sững người. Mối quan hệ giữa y và Trịnh Tư Kỳ không phải xa lạ, nhưng cũng không thân thiết đến mức có thể đi cùng nhau như thế. Gặp mặt tình cờ, chẳng biết phải chào hỏi ra sao, đi chung đường chẳng hợp lý lắm.
"Không cần đâu... Tôi tự đi —"
"Ý tôi là." Trịnh Tư Kỳ chỉnh kính, cười cười: "Cậu trên xe có thể chỉ đường giúp bố con tôi."
Lại là cái cười ôn hòa, kín kẽ không chút hở mép đó.
Kiều Phụng Thiên chưa từng đến ngôi chùa cổ Nguyệt Đàm kể từ khi nó được tu sửa lại. Một là không tin tưởng, hai là thời gian về Lang Khê quá ngắn ngủi.
Y ngồi ghế sau, nhìn hàng cây long não cao lớn um tùm bên ngoài cửa sổ. Ngọn cây như một đám mây hình nấm khổng lồ bốc hơi, sinh sôi lan rộng, xanh tốt quanh năm. Chiếc xe rẽ vào ngã hẹp, khiến người ta có cảm giác lạc vào rừng già.
Tới một khe suối trong vắt, nơi đây có ngôi chùa cổ. Dù gì thì những tín đồ thời Minh cũng quen thuộc với lối tu thiền "tĩnh lặng, ẩn mình, tao nhã, thuần phác".
"Ôi!"
Tiếng kêu thất thanh của Trịnh Úc khiến cả Trịnh Tư Kỳ và Kiều Phụng Thiên quay sang cùng hỏi: "Sao vậy?"
"Con làm đổ sữa rồi..."
Gương mặt quả táo của Trịnh Úc nhăn nhíu, cô bé cúi đầu nhìn áo khoác ướt sữa, tay vẫn bóp chặt bịch sữa không chịu buông.
*Mặt quả táo: hai má tròn, cằm hơi cong và vểnh lên, cánh mũi dẹp, sống mũi mượt mà.
Kiều Phụng Thiên vội cầm bịch sữa, cột lại. Trịnh Tư Kỳ đưa khăn giấy từ ghế phụ, giọng có chút áy náy: "Làm phiền cậu giúp tôi lau cho bé Táo được không? Tôi không tiện tay dọn."
"Được rồi, đưa đây." Vừa chạm được khăn giấy, Kiều Phụng Thiên rút bảy, tám tờ, dán vài tờ vào quần áo cô bé như dính băng dính, gấp gọn một tờ lau nhẹ miệng Trịnh Úc: "Bé ngửa lên chút, để chú lau cằm cho."
Trịnh Úc nghe lời ngẩng đầu, nhưng khi bàn tay lạnh như băng của Kiều Phụng Thiên chạm đến, cô bé "a" một tiếng, khẽ run lên.
"Làm bé lạnh rồi? Xin lỗi, xin lỗi." Y hà hơi nóng vào tay, lấy khăn giấy thấm sữa: "Chú sẽ cẩn thận hơn, không chạm vào bé nữa nhé."
Trịnh Úc cười rộ lên, lắc lắc đầu: "Không sao, không sao ạ."
Một đứa trẻ ngoan đẹp lòng người.
Hẳn là cô bé có một người mẹ dịu dàng, thấu hiểu và thiện lương. Kiều Phụng Thiên chợt nghĩ.
Trịnh Úc bỗng ôm chặt lấy Kiều Phụng Thiên: "Con ủ ấm cho chú nha."
Tới cổng chùa Nguyệt Đàm, họ mới phát hiện có khá nhiều du khách đến thắp hương dịp mùng một Tết. Có lẽ họ đều tìm đến cầu may mắn và phước lành đầu năm.
Lối vào chính của ngôi chùa vuông vức, mái ngói xanh, tường đỏ, hai bên là hai con sư tử trắng ngậm hoa cẩm tú cầu. Cổng chính giữa có hai lối đi, ngưỡng cửa cao tầm bắp chân. Từ cửa nhìn vào sẽ thấy lư hương dài bằng một người nằm ngang trên sân chùa, nhang cắm chi chít gần như không còn kẽ hở, trầm hương chưa tàn còn nghi ngút khói.
Trịnh Tư Kỳ đưa vé cho Kiều Phụng Thiên để y dẫn Trịnh Úc vào trước, còn anh đi tìm chỗ đậu xe.
Khi Kiều Phụng Thiên nhìn ni cô xé hai cuống vé, y chợt nhớ ra điều gì, cúi đầu hỏi Trịnh Úc đang nắm tay mình.
"Có phải bé và bố mỗi người chỉ có một vé không?"
"Dạ."
"Bố con lại đưa vé cho tôi..."
"Hả? Thế bố con không vào ạ?" Trịnh Úc sốt ruột.
"Không, không." Kiều Phụng Thiên trấn an cô bé, "Chỉ là phải trả tiền thôi..."
Phong cảnh trong chùa Nguyệt Đàm thật chẳng uổng công một chuyến đi mệt nhoài.
Sân chùa không lớn, nhưng bố cục quy củ, chính điện thanh tịnh, du khách thắp hương kính cẩn thành tâm, hầu như không ai ồn ào.
Bên hành lang trồng một gốc ngân hạnh cao lớn, qua mùa nên trơ trụi; sát cạnh là một gốc bồ đề rậm rạp xanh um, thu hút ánh nhìn bởi những dải lụa đỏ treo đầy trên cây, mặt viết mấy chữ mực đen nhỏ.
Kiều Phụng Thiên bị thu hút, đứng ngửa đầu ngắm những dải lụa phất phơ trong gió.
"Cho cậu."
Trịnh Tư Kỳ bước đến, đưa cho y một cây nến đỏ và một nén nhang: "Đi, tin hay không thì cũng bái."
Kiều Phụng Thiên nhìn nến rồi nhìn Trịnh Tư Kỳ: "Tôi chưa từng bái lạy gì bao giờ. Tôi không vào đâu." Y mở tiệm cắt tóc mà chưa từng cúng Quan Công bao giờ, chứ nói chi đến Phật Tổ Bồ Tát.
"Tôi chỉ cậu." Trịnh Tư Kỳ chỉ ngọn nến, "Cậu đến lư hương mồi lửa nến, rồi đốt hương bằng lửa nến đó, cầm nén nhang vái bốn phương tám hướng ba lần, rồi cắm nhang vào lư hương là vào bái Bồ Tát được rồi. Nhưng lúc vào trong cậu không được giẫm lên bậc cửa, lúc bái nhớ hướng lòng bàn tay lên trên."
Trịnh Tư Kỳ nói suôn sẻ, Kiều Phụng Thiên thấy phức tạp hết mức: "Sao thầy rành thế..."
"Sách viết." Trịnh Tư Kỳ cười cười, "Lý thuyết suông thôi, chưa từng thực hành bao giờ."
Hương khói nghi ngút, ngôi chùa chìm trong màn sương mỏng màu tím nhạt. Dưới làn sương ấy, bóng dáng con người trở nên trang trọng vô cớ, mang chút hư ảo, thoáng qua.
Trịnh Tư Kỳ không thật sự tập trung thắp hương, đưa nhang cho Trịnh Úc, nhìn cô bé cẩn thận từng li từng tí nắm trong lòng bàn tay, cẩn thận bước qua bậc thềm cao, vịn để quỳ xuống bồ đoàn tròn tròn dập đầu.
Kiều Phụng Thiên định cúi bái thật, nhưng khi cúi đầu, trí óc y chợt trống rỗng, chẳng biết mình phải cầu gì.
Cầu tiền bạc? Tình duyên? Con cái? Phúc đức?
Những lời cầu nguyện thông dụng, hợp tình hợp lý, nhưng Kiều Phụng Thiên chợt cảm thấy xa xỉ.
Sống làm người nhưng chẳng thuộc về đâu, như không có gốc rễ.
Nó chẳng phải vật chất, chẳng phải tư tưởng. Nó là ánh chớp lóe lên giữa cuộc đời mênh mông, từ tăm tối đến bừng sáng.
Dập đầu sắp xuất huyết não cũng không nghĩ ra phải cầu gì. Y đứng dậy khỏi bồ đoàn, mặt đỏ bừng, xoa xoa đầu gối, chợt nhận ra mình phí công vô ích, bèn chán nản —— Cái đệt, thôi thì cầu cho bố mẹ khỏe mạnh, chưa phí!
Khi y phủi tàn tro vương trên áo trên đường ra khỏi chính điện, Trịnh Tư Kỳ đang đứng trò chuyện với một thầy tu trẻ hiền hòa dưới gốc bồ đề. Thầy tu cạo trọc, không đội khăn quan âm, mặc áo tràng Hải Thanh. Trịnh Úc ngoan ngoãn ngồi một góc trên băng ghế đá.
"Thầy đang làm gì vậy?" Kiều Phụng Thiên xoa tay, đi tới.
"Đang viết chữ trên miếng lụa đỏ này, thắt lên cây bồ đề cầu nguyện." Trịnh Tư Kỳ chỉ chỉ trên đầu mình.
"Thầy muốn khấn nữa hả?!" Chẳng phải vừa vái Bồ Tát xong à...
"Mới nãy là bé Táo vái, bây giờ tới tôi vái."
Thầy tu trẻ tuổi cầm hai dải lụa đỏ, hai chiếc bút lông ra. Trịnh Tư Kỳ đưa một cái cho Kiều Phụng Thiên: "Khấn plan A xong rồi, cậu có thể vái thêm plan B nữa đấy."
Trịnh Tư Kỳ đặt dải lụa lên băng ghế đá, nâng bút viết một hàng chữ rất đẹp, ngay ngắn:
Tu thân tề gia
. Bốn chữ gãy gọn, súc tích, không dung tục, tầm nhìn khoáng đạt. Ba chữ "Trịnh Tư Kỳ" đi bút liền một nét, vừa vuông vắn lại vừa tròn trịa, nét nhọn phóng khoáng sắc sảo.
Nét chữ làm Kiều Phụng Thiên choáng váng.
Từ nhỏ, chữ của Kiều Phụng Thiên xấu như con ba ba bò, xấu đến mức không ai thèm chép bài của y. Bút mực, bút máy chưa nói, ngay cả bút lông cũng khiến y lúng túng.
"... Thầy viết giúp tôi được không?" Kiều Phụng Thiên ấp úng hỏi.
"Được sao? Lời cầu nguyện của cậu?"
"Không phải cái gì đáng xấu hổ đâu, không sao."
"Vậy cậu nói đi." Trịnh Tư Kỳ đổi dải lụa.
"Thầy viết..." Kiều Phụng Thiên chống đầu gối, ngẫm nghĩ chốc lát, "Gia đình bình an."
Cũng là bốn chữ rất đơn giản.
"Kí tên?"
"Kiều Phụng Thiên. Kiều trong kiều đan, Phụng Thiên trong phụng thiên thừa vận."
*Kiều Phụng Thiên
乔奉天
:
乔丹 (Kiều Đan = Jordan);
奉天承运 (phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, tám chữ luôn xuất hiện đầu tiên trong các chiếu chỉ của nhà vua).
Trịnh Tư Kỳ nhẹ nhàng đặt bút, đúng lúc có một chiếc lá bồ đề xanh mướt rơi trên trang chữ đen hơi nhòe mực.
Thầy tu trẻ hoàn thành gói dịch vụ, cầm hai dải lụa đỏ rồi lên thang trèo lên thân cây bồ đề. Trịnh Úc ngồi dưới bóng cây cười toe toét, hận không được theo lên cao để nhìn thật xa.
"Bây giờ chúng ta chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại." Sư thầy dặn dò, "Xóa bỏ tạp niệm, cầu khấn từ tâm, nam mô A di đà Phật."
Trịnh Tư Kỳ không thành tâm lắm, không những không nhắm mắt mà còn nghiêng đầu nhìn Kiều Phụng Thiên.
Gò má y tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật. Đường nét mượt mà từ trán xuống mũi, lên đỉnh cao nhất, vẽ một nét cong thanh mảnh rồi nhẹ nhàng kéo xuống, nhấp nhô ba lần, cuối cùng kết thúc gọn gàng tại yết hầu.
Trong ánh nhìn của Trịnh Tư Kỳ, thật dễ vô thức liên tưởng đến tiểu thuyết "Bức màn tuyết" của Trì Tử Kiến anh vừa đọc. Bìa sách in hàng chữ vuông vức: Nếu không thật tâm sưởi ấm, sương tuyết thật sự sẽ chẳng thể nào tan đi.
"Eo, là nó đó!"
"Phải không? Tao có thấy đâu?"
Sau lưng bỗng vang lên tiếng xì xào nho nhỏ. Trịnh Tư Kỳ nghe thấy, nghi hoặc ngoái lại. Đó là ba, bốn cô gái trẻ tuổi tay cầm quẻ.
"Má, ông bên cạnh nhìn sang chỗ mình kìa!"
"Thì nhìn thôi chứ làm sao..."
Kiều Phụng Thiên cũng nghe rõ, vừa nghiêng đầu nhìn đã không khỏi nhăn mày.
Mấy cô gái ở thôn Lang Khê, có cô hai nhà thím Thẩm, cô tư nhà chú Triệu, quen mặt, có qua lại.
"Eo ê thằng b**n th** kia cũng nhìn kìa."
"Suỵt, mày bé cái mồm giùm tí xem?"
"Sợ quái gì, nó còn dám làm mấy trò không ra người ngợm cơ mà..."
"Cái ông bên cạnh đánh cho bây giờ!"
"Ọe, mắc ói, nồi mẻ úp vung gãy, rắn chuột một ổ!"
Kiều Phụng Thiên mím môi, đờ đẫn quay đầu: "Cô nói cái gì? Cô lặp lại lần nữa."
"Nói mày đấy rồi sao?"
Cô gái mặt xinh xắn tươi tắn, vẻ trẻ trung sợ sệt rụt người về sau, nhưng vẫn cười cợt phô trương.
"Rồi sao hả? Kiều, Thỏ, Gia."
*Thỏ gia (兔爷): từ này theo phương ngữ Bắc Kinh có nghĩa là trai bao hoặc chỉ đồng tính nam.
.
Tác giả có lời muốn nói:
Emma tui thấy cách thầy Trịnh hỏi tên sặc mùi âm mưu quá nha hhhhh.
.
Fanart cảnh ở Chùa Nguyệt Đàm (bìa ktt của truyện)