Hoa Yên Chi - Ashitaka
Chương 24: Bé Táo về nhà
Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 24
Đưa đứa trẻ về nhà được không?
Trong lúc phân vân, Kiều Phụng Thiên cúi đầu nhìn hai đứa bé đang che chung chiếc dù tròn trịa như chiếc nón cho trẻ con, khiến đường đi trở nên bất tiện. Theo luật lệ giang hồ, người cao hơn phải cầm dù, nhưng Tiểu Ngũ Tử lại hơi đàn ông, nghiêng dù về phía Trịnh Úc. Dù mưa không lớn, nhưng vai phải của cậu bé vẫn bị ướt nhẹp.
"Đến đây, đứng cho vững nhé."
Kiều Phụng Thiên dựng cán dù hoa nhí lên vai trái, vòng tay luồn dưới nách Trịnh Úc, bế cô bé ôm vào lòng: "Bé Táo và chú sẽ dùng chung dù nhé?"
Trịnh Úc không chảnh chọe mà cũng chẳng sợ người lạ, ngoan ngoãn chìa tay vòng quanh cổ Kiều Phụng Thiên: "Dạ, được ạ!"
"Thế thì ngoan lắm."
Dù không có, Kiều Phụng Thiên vẫn thích những đứa trẻ xinh xắn, sạch sẽ, mặt mày tươi tỉnh. Đôi mắt cô bé sáng ngời khiến lòng người dễ dàng rung động. Y thỉnh thoảng hiểu được niềm mong mỏi của các bậc phụ huynh, nhưng cũng đôi khi cảm thấy không hiểu nổi.
Đôi mắt Trịnh Úc cong tít, nở nụ cười ngọt ngào: "Mọi người đều nói vậy ạ."
"Thế thì chứng tỏ cô bé được dạy dỗ tốt lắm."
Kiều Phụng Thiên cười theo, trong lòng thoáng nhớ lại lần gặp Trịnh Tư Kỳ bên bờ sông Thanh Y. Khi đó, bên cạnh anh có một phụ nữ cao ráo, xinh đẹp, nhưng gương mặt lại chẳng giống Trịnh Úc chút nào. Không biết có phải mẹ bé không? Nếu không, thì thật xấu hổ quá, Kiều Phụng Thiên nghĩ thầm.
Trịnh Úc quay mặt đi, lặng lẽ vuốt những sợi tóc bóng mượt sau tai Kiều Phụng Thiên mà không nói gì. Y nhấc bổng cô bé lên, cảm nhận thân thể nhỏ bé đầy mềm mại.
Mà cũng nặng thật.
Tiểu Ngũ Tử đi một mình phía sau, sợ không theo kịp nên mím môi nắm vạt áo Kiều Phụng Thiên, mặt hơi nghiêm túc, trông có vẻ buồn bã.
"Muốn chú ôm về nhà không?"
Kiều Phụng Thiên vỗ đầu Tiểu Ngũ Tử, cúi đầu nháy mắt với cậu bé.
"Không có!" Tiểu Ngũ Tử thoáng hiện nét ngượng ngùng, ngượng nghịu bấu chặt gấu áo: "Con, con không muốn chú ôm đâu..."
"Ừ, nam nhi hán đại trượng phu, chú không ôm, nào lại đây, đừng kéo giãn quần áo chú ra thế chứ."
Tiểu Ngũ Tử ngước mắt nhìn, thấy Trịnh Úc từ sau vai Kiều Phụng Thiên ló đôi mắt cười. Thấy cô bé cười ra tiếng, mặt Tiểu Ngũ Tử đỏ bừng.
Về đến nhà, Trịnh Úc vui vẻ vô cùng nhưng vẫn rất nhỏ nhẹ, không thay giày mà chỉ đứng ngoài cửa nhìn chằm chằm vào mắt Kiều Phụng Thiên.
"Nhà không có dép dư, con không cần thay đâu."
Kiều Phụng Thiên cười, ngoắc tay với cô bé: "Vào đây luôn đi."
Trịnh Úc nhìn chằm chằm đôi dép lê của Tiểu Ngũ Tử, lắc đầu: "Giày bé Táo ướt ạ. Bé Táo không được vào, bố dặn..."
Thật là dạy con gái tốt thật.
Kiều Phụng Thiên không biết làm sao, bế Trịnh Úc vào. Hai chú cháu vào nhà vệ sinh nhỏ hẹp, y đặt cô bé xuống, nói: "Con giẫm giẫm cho sạch nhé."
Trịnh Úc nghe lời nhảy cẫng lên, như đang chơi trò chơi vậy.
"Giày sạch chưa?"
"Dạ rồi ạ!"
"Ừ, ra ngoài đi, đừng sợ."
Kiều Phụng Thiên đưa tay sờ bím tóc Trịnh Úc, dắt cô bé ra ngoài.
Để hai đứa trẻ chơi ngoài phòng khách, Kiều Phụng Thiên bắt đầu nấu cơm trưa. Lúc đầu định xào tôm sông với ớt xanh, nhưng sợ Trịnh Úc không quen ăn cay nên đổi sang đậu tương, thêm ít cà rốt cắt khúc; nhanh tay xào mầm đậu hà lan, chắt nước, rắc lên một nhúm đường vừa tăng độ tươi ngon lại để lại hậu vị ngòn ngọt; cuối cùng xắt mấy trái cà chua lột vỏ nấu canh.
Đến giờ ăn, Kiều Phụng Thiên đoán Trịnh Úc thích màu hồng nên lấy bát hoa đào màu hồng cho cô bé. Đồ dùng thường ngày của y đa phần tối giản, mua được chiếc bát nhỏ này hoàn toàn là bất ngờ.
"Nửa bát có đủ không?"
Trịnh Úc nhìn tôm sông trong mâm cơm, lắc đầu: "Không nhiều tí nào, bé Táo ăn được cả một bát đầy cơ."
Tiểu Ngũ Tử cắn cắn đũa, xen vào: "Bạn của con nói con ăn giỏi nhất nhà ăn trường đó."
Trịnh Úc dụi môi nhìn cậu bé: "Thật không?"
Tiểu Ngũ Tử ngây thơ gật đầu cổ vũ: "Ừm!"
Ăn nhiều không phải chuyện tốt, nhất là với con gái. Kiều Phụng Thiên nghĩ vậy nhưng không nói ra. Y đẩy mâm cơm đựng ba đĩa sứ tròn ra trước mặt hai đứa trẻ: "Ăn đi, kẻo nguội."
Cơn mưa ngoài cửa sổ lớn dần, lộp độp rơi trên mặt đất, không khí ngậm mùi đất ẩm, nghe tanh tưởi. Có người thích mùi này, nhưng núi nào mà chẳng có bướm, người nào cũng có sở thích riêng, dễ hiểu thôi.
Hai chậu môn trường sinh đốm nhà Kiều Phụng Thiên ưa nước, hứng mưa càng tươi tốt nên y kéo cửa lưới ra, khệ nệ bê chiếc chậu to ra chỗ cục nóng điều hòa. Hạt mưa lăn trên phiến lá môn trường sinh xanh bóng mướt như bôi dầu, nhẹ nhàng phớt đi lớp bụi phủ.
Kiều Phụng Thiên trở về bên cửa sổ, vân vê lớp da tay nứt nẻ bắt đầu ngứa ngáy, nhìn hai đứa bé gắp đồ ăn lia lịa như hổ đói.
Tiểu Ngũ Tử múc một miếng canh trứng, bốc cọng hành lá rơi trên mu bàn tay bỏ vào miệng. Trịnh Úc kiên nhẫn khều từng hạt cơm còn sót lại dưới đáy bát cho sạch bong, lẹ làng đảo mắt xong lại liếm môi, gắp đũa mầm đậu hà lan cuối cùng cho vào miệng.
"Ngon không?"
Hai đứa nhỏ cùng kêu toáng lên, giọng Trịnh Úc vang dội hơn.
Kiều Phụng Thiên cười vui vẻ.
Chưa đến giờ đi học, Kiều Phụng Thiên cũng chẳng vội, ngoắc Trịnh Úc chỉ vào chiếc ghế con trước mặt mình.
Là người có kinh nghiệm lâu năm trong nghề tóc và làm đẹp, Kiều Phụng Thiên nhìn mái tóc của Trịnh Úc thấy ngứa tay muốn đập vào tường hơn cả da tay nứt nẻ.
Bộ tay cha mẹ phải tàn nhẫn thế nào mới thắt được cái bím tóc cỡ này? Bộ dân trí thức ai cũng như vậy sao?
"Chú muốn chải tóc cho con không?" Trịnh Úc ngồi xuống ghế, ngửa mặt lên nhìn chiếc mũi nhỏ cao của Kiều Phụng Thiên chăm chú: "Chú biết làm không?"
"Chú mình làm tóc cho mọi người đó, chải tóc giỏi lắm."
Tiểu Ngũ Tử không cho người khác nghi ngờ, ngồi bên kia ghế chống cằm nghiêm túc lên tiếng.
"Chờ thử xem, thắt cho con xong là con biết liền thôi."
Rõ ràng mái tóc của Trịnh Úc được thừa hưởng từ Trịnh Tư Kỳ, đen nhánh và bóng như bôi dầu, sờ vào tay không khác gì tấm lụa đen óng. Tóc cô bé chỉ chấm vai chứ không quá dài, nếu sau này lớn lên nuôi dài tới ngang eo không biết sẽ đẹp tới mức nào.
Kiều Phụng Thiên lấy chiếc lược gỡ rối của một hiệu nước ngoài, tóc dù bị vặn xoắn rối bù xù cỡ nào chỉ cần chải cây lược này cũng thành êm mướt. Lược gỡ tóc lướt trên tóc tạo thành tiếng động "sàn sạt" làm Trịnh Úc rụt cổ cười khanh khách không ngừng.
"Yên nào, đừng ngọ nguậy."
Kiều Phụng Thiên đưa tay nâng cằm cô bé giấu nhẹm đi: "Con ngẩng đầu lên."
Trịnh Úc bịt miệng: "Dạ, ngồi im."
Tiểu Ngũ Tử nhìn hai người cứ như đang coi xiếc.
Kiều Phụng Thiên chải đầu khi tóc vẫn đang cột thành hai chùm rất cao, không tới nỗi siết vào da đầu gây đau rát. Buộc tóc thế này lâu dần sẽ gây rụng tóc từng mảng, nhiễm trùng chân lông, các mảng trống mọc tóc cũng sẽ ngày càng lớn. Đến lúc tháo dây buộc tóc y mới phát giác Trịnh Tư Kỳ cột loại dây thun mảnh nhỏ, cột chặt tạo ra ma sát lớn, rất khó tháo ra, thế là bèn đổi sang dây vải buộc cho thật chắc tay.
Được Kiều Phụng Thiên vỗ về dễ chịu, Trịnh Úc uể oải chỉ muốn ngả ra sau ngủ vùi trong ngực y.
Chắc là sẽ ấm áp mềm mại giống như tựa mình vào mây trôi bồng bềnh lắm.
"Xong rồi, xem thử đi."
Kiều Phụng Thiên không kiềm nổi thói nghề nghiệp đã thành quen, khẽ xoa xoa gáy Trịnh Úc giả vờ như phủi chỗ tóc vụn đi.
Tiểu Ngũ Tử ghé mặt lại nghiêm túc ngắm nghía, ở ngay đối diện mặt Trịnh Úc.
"Cậu xem đi, tớ nói chú tớ chải tóc hơi bị đẹp mà. Cậu tự nhìn đi, đẹp lắm đó!"
Kiều Phụng Thiên đổi tỉ lệ chia tóc của Trịnh Úc, trước đó là chia năm năm, y chia lại thành ba bảy, kẹp chặt đuôi tóc lấy một lọn ra xoắn lại hai vòng, lộn ra từng nút từng nút một thành bím tóc giống hệt nút họa tiết đồng tiền trên áo len.
Nhờ gương mặt trẻ con này mà Trịnh Úc vẫn gánh nổi kiểu tóc thắt bím một cao một thấp lúc trước. Kiểu tóc mới bây giờ vừa trang nhã lại không mất nét ngây thơ, vừa gọn gàng vừa năng động. Trịnh Úc cầm tấm gương lên, chăm chú ngắm mãi không muốn dời mắt.
"Đẹp ghê gớm luôn, chú giỏi quá..."
Kiều Phụng Thiên vê sạch tóc vướng trên lược: "Bình thường bình thường thôi."
"Thật đó ạ! Bé Táo thích chú lắm!"
Kiều Phụng Thiên sững người, nhìn Trịnh Úc đứng dậy quay đầu lại, cả chóp mũi cô bé cũng hồng lên: "Ơ?"
Trịnh Úc lao thẳng tới, nhào vào lòng Kiều Phụng Thiên ôm cổ y chặt cứng.
Kiều Phụng Thiên ôm lấy eo cô bé, dở khóc dở cười nhìn Tiểu Ngũ Tử đang ngơ ngơ ngác ngác chẳng hiểu gì: "Cẩn thận cẩn thận."
"Chú Kiều ơi..."
Trịnh Úc chôn mặt vào ngực Kiều Phụng Thiên, im lìm dụi dụi không nói tiếp.
"Sao thế?"
"Cho bé Táo hôn chú một cái nha..."
"Hả?" Y lại ngẩn ra.
Trịnh Úc ngước mắt lên, không đợi Kiều Phụng Thiên trả lời, cô bé đã ôm lấy mặt y ra sức hôn chụt một cái, hình như thấy chưa đủ nên lại hôn thêm cái nữa, cọ quẹt mũi mình lên cái cổ thoảng hương xà phòng của Kiều Phụng Thiên.
"Bé Táo thích chú vô cùng luôn, ngày mai bé Táo có được đến đây nữa không ạ?"
Tính ra, đây là lần đầu tiên có người nói thích Kiều Phụng Thiên một cách rõ ràng. Có điều người nói thích y là một nhóc đầu củ cải, nhỏ nhắn tới độ có thể tạm thời xem nhẹ chuyện giới tính, nhỏ tới độ chính cô bé còn chẳng hiểu "thích" nghĩa là như thế nào.
Chỉ là, bấy nhiêu không cản trở hai tai Kiều Phụng Thiên nóng ran đỏ ửng lên.
Nghe hạt mưa tí tách rơi, nói ra thì mất mặt nhưng Kiều Phụng Thiên —— y đã tìm thấy trong đôi mắt Trịnh Úc sự thừa nhận và thuộc về trong veo không hàm lẫn dẫu chỉ một chút tạp chất, gần như khiến y hoang mang lo lắng.
Khóe môi y cứng đờ, gật gật đầu: "... Được, được chứ."
Trịnh Úc lấy được "giấy phép thông hành", hai ngày kế tiếp nghênh ngang theo Tiểu Ngũ Tử về nhà Kiều Phụng Thiên. Kiều Phụng Thiên ảo não mình mồm miệng lẹ hơn não, hỏi bố Trịnh Úc có biết cô bé theo người ta về nhà ăn cơm không, bé con cũng gật đầu mãi. Đến chịu thua, y đành đón hai đứa về nhà nấu cơm cho ăn.
Thế nhưng lại làm Tiểu Ngũ Tử ấm ức.
Ngày xưa Kiều Phụng Thiên chỉ thương mỗi mình Tiểu Ngũ Tử nên không thấy làm sao. Bây giờ có cây dao xỉa ra tranh giành tình cảm, không hở chút nhảy cẫng lên đòi ôm thì lèo nhèo đòi hôn. Cậu bé ghen tị cũng muốn nhào tới dụi vào lòng Kiều Phụng Thiên nũng nịu, nhưng xấu hổ không dám nói ra nên cứ im im chịu đựng.
Biến nỗi uất ức thành động lực, tối về nhà trọ Tiểu Ngũ Tử cắm đầu học hành làm bài tập, thậm chí không thèm xía mắt tới mấy bộ truyện tranh mang từ Lang Khê theo cùng.
Kiều Lương nhìn con chau mày nghiêm túc bèn lên tiếng hỏi chuyện, sao, mai con thi lên Thanh Hoa Bắc Đại à? Tự dưng giác ngộ học hành khắc khổ thế kia.
Tiểu Ngũ Tử không buồn ngẩng đầu lên, cuối kỳ này con muốn được điểm cao hơn bạn cùng bàn!
Ôi trời, nghe như đang ngấm ngầm đấu đá đây mà.
Ài, con nói thật cho ba biết đi, con thích bạn rồi chứ gì? Bảo cô bé xinh xắn dễ thương lắm mà. Kiều Lương cười nhéo tai Tiểu Ngũ Tử.
Tiểu Ngũ dừng bút một tẹo, lại đỏ mặt. Đó, đó là mới đầu thôi.
Trịnh Tư Kỳ bận rộn tới độ bị nhiệt miệng, mấy chỗ loét trong khoang miệng đỏ rồi trắng, đau mà uống nước không khác gì nhét dao vào miệng.
Anh vừa gõ xong bản sơ thảo luận văn, ấn lưu, tháo mắt kính, tiếng rắc rắc vang giòn còn đầu thì choáng váng nổ đom đóm mắt, điện thoại để bên này rung bần bật. Chuyện nọ chuyện kia ập tới cứ như đê vỡ đổ vào mình.
"A lô xin chào?" Trịnh Tư Kỳ mở ngăn kéo móc hộp vitamin C ra.
"Xin hỏi anh là phụ huynh của bé Trịnh Úc phải không?" Đầu bên kia điện thoại lên tiếng.
Trịnh Tư Kỳ lấy một viên từ trong hộp thả vào ly nước, nhướng mày: "Vâng, có chuyện gì sao?"
"À vâng, là thế này."
Giọng nữ ở bên kia nhuốm ý cười, nhưng có vẻ như đang do dự và hơi căng thẳng: "Tôi đến từ bên nhà ăn Tay Trong Tay, tôi là nhân viên quản lý Tay Trong Tay khu vực Lợi Nam. Tôi gọi điện thoại là muốn nhận được phản hồi của anh về tình hình, Trịnh Úc con gái anh, cô bé..."
Trịnh Tư Kỳ bưng ly nước nhưng uống, thoáng nhíu mày.
"Có chuyện gì với bé, cô nói đi."
"Giáo viên đăng ký bên trường nói với tôi, con gái anh... đã không ăn cơm ba ngày nay."
Edit: tokyo2soul