25. Trốn tránh

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi điện thoại của Kiều Phụng Thiên rung lên, anh đang ninh một nồi sườn non. Hôm qua, anh mua phải trái dứa chưa chín hẳn, vừa chua vừa chát nên không ăn được, liền cắt miếng ninh chung với thịt sườn. Dưới đáy nồi là dầu và nước đường tạo màu, thêm dứa vào, thành ra vị chua ngọt mà trẻ con thích.
Anh nhìn chằm chằm vào dãy số lạ, cảm thấy quen quen, sau vài giây mới ấn trả lời.
Giọng Trịnh Tư Kỳ vẫn bình thường, nhưng ẩn chứa chút tức giận. Hai người nói chuyện đôi chút, Kiều Phụng Thiên cầm điện thoại, vừa muốn cười vừa muốn khóc, bây giờ mới nhận ra — cô bé Trịnh Úc nói dối bố, và còn lừa cả mình.
"Bây giờ tôi qua luôn được không?" Trịnh Tư Kỳ nói tiếp, "Cậu gửi số nhà cho tôi được không?"
"... Số 105 tòa 13."
Kiều Phụng Thiên bưng nồi cơm trắng bóc ra bàn ăn, lấy muôi xới cơm lên mấy lượt, rồi gập ngón tay gõ lên mặt bàn. Trịnh Úc và Tiểu Ngũ Tử, giống như hai đứa nhóc tinh nghịch trong rừng lúc đói, nghe tiếng liền nhảy phắt khỏi sô pha.
"Ăn cơm chưa?!"
Kiều Phụng Thiên sờ mũi, nhìn Trịnh Úc ngây thơ vô tội không khỏi đỡ trán nói thật: "Bé Táo... bố sắp đến bắt con rồi."
"Lẹ lẹ trốn vào phòng đi."
Hình ảnh bé Táo trong mắt Trịnh Tư Kỳ là có sao nói vậy, hai là nói hai, quấn mình như keo dính, làm gì có chuyện lừa mình suốt ngày. Trịnh Tư Kỳ ngừng xe, đi quanh khu nhà cục đường sắt số 4, luồn lách khắp ngõ ngách nhưng vẫn không tìm được tòa 13.
Anh kéo cổ áo, hết cách đành gọi lại.
"Vâng, thầy nói đi."
Trịnh Tư Kỳ hắng giọng: "Xin lỗi cậu, tôi không tìm thấy tòa 13."
Kiều Phụng Thiên ngoái lại nhìn Trịnh Úc dắt tay Tiểu Ngũ Tử chạy loạn trong nhà, sờ sờ cổ: "Tòa đó có dây leo đấy ạ. Thầy nhìn lên, căn có chậu ráy voi ở cửa sổ lầu bốn là nhà tôi."
"Cây leo phải không..." Trịnh Tư Kỳ lùi lại mấy bước, ngước mắt lên: "Tôi đang đứng dưới tòa đó đây, nhưng biển hiệu không đề số 13."
"Thầy đừng nhìn cái đó làm gì, sơn tróc rồi."
"..."
"Cốc cốc cốc." Cửa nhà mở ra, Trịnh Úc nghe như tiếng quân định, nắm chặt quần áo Tiểu Ngũ Tử chạy biến ra sau bếp. Tiểu Ngũ Tử bị kéo cũng chịu thua, chỉ biết dang tay ra chắn trước mặt Trịnh Úc.
"Kiều Thiện Tri ơi tớ sợ..."
"Cậu, cậu đừng sợ! Trốn ra sau tớ này!"
Sao lại diễn ra vở kịch thiếu nhi này?
Kiều Phụng Thiên dở khóc dở cười mở cánh cửa gỗ ra, thấy Trịnh Tư Kỳ đang chau mày đứng ngoài cửa, áo khoác vắt trên cánh tay.
"Phiền cậu."
"Không đâu..." Kiều Phụng Thiên nghiêng người sang, nói chêm: "Thầy đừng giận quá, chuyện này là tôi sai, không nghĩ đến gọi điện xác nhận với thầy. Bé Táo còn nhỏ, thầy đừng..."
"Yên tâm." Trịnh Tư Kỳ nhẹ nhàng vỗ vai anh, bước vào nhà: "Tôi không đánh con bé."
Anh đi được vài bước thì ngoái đầu, cười với Kiều Phụng Thiên: "Cậu thấy tôi giống kiểu người đó lắm à?"
Khó mà chắc chắn.
Trịnh Úc nghe tiếng Trịnh Tư Kỳ vào nhà, tưởng bố định xách cổ áo mình để trách mắng, vội đặt tay lên vai bố, sợ sệt ló đầu ra khỏi khung cửa.
"Lại đây."
Trịnh Tư Kỳ dừng ngoài phòng khách, cởi hai chiếc cúc trên cổ áo, giọng điệu không chậm rãi chỉ tay vào bếp.
"Dạ." Trịnh Úc tức khắc rụt đầu, kéo theo Tiểu Ngũ Tử.
"Vẫn trốn à?" Trịnh Tư Kỳ nhíu mày, "Trịnh Úc, bố đếm đến ba, con ra hay không thì tùy con."
"Một."
Không ra.
"Hai."
Vẫn không chịu ra.
"Ba."
Nhất quyết không ra.
"Trịnh Úc, bố nói cho con biết, con nghe kỹ. Từ hôm nay trở đi, con sống ở bếp nhà chú Kiều, mỗi tháng bố gửi tiền điện nước, con cứ ở đó đừng ra nữa." Anh cúi người cầm áo khoác vắt trên ghế khoác lên tay, "Bố đi trước."
"Không không không! Một hai ba một hai ba!"
Trịnh Úc lề mề chui ra ngoài, đứng nghiêm cách Trịnh Tư Kỳ một mét. Cô bé cúi gằm đầu, dẩu môi, bàn tay nhỏ bấu chặt vạt áo: "Bố ơi con xin lỗi bố..."
Kiều Phụng Thiên đứng bên nhìn thấy vậy hết sức lúng túng, vẫy tay gọi Tiểu Ngũ Tử sang đứng cạnh mình, không đứng trong bếp ngơ ra mà nhìn như thế được.
"Bố hỏi con." Trịnh Tư Kỳ đẩy mắt kính: "Con tới đây mấy ngày rồi?"
"Ba ngày..." Trịnh Úc do dự, đáp yếu ớt.
"Tóc con không phải cô giáo tết cho có đúng không? Nói thật cho bố, ai tết cho con?"
"Chú Kiều ạ..." Cô bé chìa ngón tay trắng mềm chỉ về phía Kiều Phụng Thiên.
"Con nói dối cô nhà ăn làm sao?"
"Con nói mẹ đi nước ngoài về, đưa con về nhà ăn cơm..."
Trịnh Tư Kỳ nghe thế chợt giật mình. Anh cúi đầu nhìn Trịnh Úc càng cúi gằm mặt xuống đất, sắp co cụm thành một nhúm màu hồng bé xíu.
Về chuyện mẹ con đã không còn trên thế gian này, hoặc tỉ như, mẹ con đang sống trên thiên đàng không có đau khổ. Anh chưa từng giải thích với con dù chỉ một lần. Từ nhỏ đến lớn, Trịnh Úc cũng gần như chưa bao giờ hỏi. Chỉ trong buổi diễn văn nghệ ở nhà trẻ chừng một, hai năm về trước, giọng nói còn ngọng nghịu non nớt.
"Bố ơi bố, mẹ đâu rồi, mẹ của mấy bạn khác tới hết mà bố?" Số lần gọi mẹ ít ỏi, ngay cả cách phát âm mà Trịnh Úc còn lạ lẫm thiếu tự nhiên.
"Mẹ ở nước ngoài, phải đợi mấy năm nữa lận."
Hình như Trịnh Tư Kỳ chỉ thuận miệng trả lời con gái như thế, qua loa đến độ chính anh còn mơ hồ nhớ nhớ quên quên. Trịnh Úc cứ im lìm chẳng nói chẳng rằng đến tận bây giờ. Yêu hay không yêu, nhớ hay không nhớ, hai bố con như thể hiểu ý nhau cùng bảo vệ một bí mật ngầm, con không hỏi bố sẽ không đả động đến. Tình yêu thương tưởng chừng như cẩn trọng và chu toàn hóa ra thủng lỗ chỗ. Trịnh Tư Kỳ chợt đau lòng, áy náy, khó chịu, một chút hờn giận trách móc vì bị bé Táo giấu giếm gạt mình biến tan thành mây khói trong chớp mắt, không còn sót lại chút gì.
Anh ngồi quỳ xuống, đưa tay vẫy Trịnh Úc. Trịnh Úc đi về trước mấy bước, nhưng không dám xích đến quá gần Trịnh Tư Kỳ nên vẫn cách anh một quãng, tiếp tục cúi gằm đầu. Trịnh Tư Kỳ chìa tay ôm lấy cái nằm tròn múp míp của con gái, chạm phải những giọt nước mắt lạnh buốt.
"Đừng khóc."
Trịnh Tư Kỳ cười, ôm chầm con gái vào lòng: "Bố đã mắng con câu nào đâu, khóc cái gì?"
Kiều Phụng Thiên không xen lời, chỉ vội vã đưa hộp khăn giấy đến.
Trịnh Tư Kỳ gật đầu với anh, rút ra hai tờ vo thành cục, cúi xuống ỉn lên mặt Trịnh Úc: "Tại sao con không muốn ăn cơm ở trường?"
Trịnh Úc nhắm tịt mắt để Trịnh Tư Kỳ cẩn thận lau nước mắt lem nhem trên má, không đáp. Tiểu Ngũ Tử đứng bên này cất giọng nhỏ xíu giải thích thay cô bé: "Trên trường có bạn nói, chỉ có mấy đứa ba mẹ không thương mới ở lại ăn, chừng nào lớn lên ba mẹ sẽ không cần nữa."
Kiều Phụng Thiên không nhịn được chậc lưỡi trong bụng. Mẹ chứ ai dạy dỗ thằng nhóc ranh ăn nói thèm đòn thế không biết.
"Vậy tại sao không nói thật với bố? Sợ bố không cho con tới đây à?"
Trịnh Úc mở mắt ra, hốc mắt đỏ au như nổi mẩn, xì mũi bóng lưỡng lên, giọng nghẹn đặc cứ như uống phải sương, nghe như cây sáo ướt sũng nước.
"Tại nếu con nói với bố, bố sẽ không cho con ăn cơm trên trường nữa. Mai mốt mỗi trưa sẽ đón con về nhà, nấu cơm cho con ăn, trễ việc mất tiêu."
Nói nghe ngoan ngoãn động lòng người là thế, Trịnh Tư Kỳ biết thừa chỉ tin được một nửa thôi.
"Làm trễ nải công việc của bố thì có chuyện, trễ nải công việc của chú Kiều thì không có chuyện à? Con nói thật cho bố."
Trịnh Úc bĩu môi nhìn Trịnh Tư Kỳ, rồi quay sang nhìn Kiều Phụng Thiên, cúi đầu dụi mặt vào hõm vai người trước mắt, lầm bầm như xấu hổ.
"Tại chú Kiều nấu cơm ngon quá chừng..."
Bố biết ngay.
Trịnh Tư Kỳ đưa tay nhè nhẹ bẹo lên cánh tay mềm nộn thịt của cô bé, đẩy mặt kính.
"Có gì đi chăng nữa về sau cũng phải nói thật với bố, có biết chưa?"
"Dạ!"
Đến khi Trịnh Tư Kỳ đứng dậy đối mặt với Kiều Phụng Thiên, hai người sáu con mắt nhìn nhau đầy ái ngại xấu hổ. Kiều Phụng Thiên chột dạ, mình hai chín tuổi đầu rồi mà không biết nghĩ, lại đi tin nhóc con đầu củ cải lừa mà không nghĩ tới chuyện gọi điện cho người ta xác nhận.
Trịnh Tư Kỳ thì chột dạ mình vô tâm hết cỡ, nếu cô chủ nhiệm không báo anh làm sao biết bé Táo đeo cặp đi theo bạn cùng bàn, nhớ ra gọi điện hỏi han Kiều Phụng Thiên. Có ngày con gái bị người ta lừa bán vô núi vô rừng xa xôi hẻo lánh, mình còn ngồi trước máy tính không hay biết gì.
Đang trong nhà người ta còn "phô trương oai phong" củng cố quyền lực người cha nữa chứ. Mất mặt hết sức.
"Tôi xin lỗi."
"Tôi xin lỗi."
Hai người ăn ý cùng lúc lên tiếng, giọng điệu lẫn cao độ trùng khớp. Cả hai bất giác đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng lúc lúng túng liếc trái liếc phải.
"Bé Táo làm phiền cậu rồi." Trịnh Tư Kỳ nói.
Kiều Phụng Thiên lắc đầu, nhếch môi: "Thêm đôi đũa thôi mà, có con bé thì bớt dư cơm, chuyện tốt chứ."
"Thế tôi xin phép đưa con bé về trước, có dịp rảnh tôi..."
"Gì chứ."
Kiều Phụng Thiên ngắt lời anh: "Ăn cơm đã, cơm nước xong rồi hẵng về. Thật sự không có vấn đề gì đâu, thật sự thật sự chỉ thêm mỗi đôi đũa mà thôi. Tôi cũng nấu nướng xong cả rồi, để tôi dọn lên."
Trịnh Tư Kỳ còn chưa đáp gì thì Kiều Phụng Thiên đã quay người vào bếp. Anh hé môi nhìn theo, Kiều Phụng Thiên quay đầu đi về phía dàn cây lá xanh mơn mởn, cho anh một nụ cười mỉm ngắn ngủi mà sạch trong.
Sườn non rim sốt dứa còn ninh thêm với củ từ có màu cánh gián đậm đà, được bày trên một chiếc dĩa gốm sâu lòng trong mâm. Ngoài ra còn có thêm món đầu hà lan xào, giòn giòn ngọt ngọt, thêm miếng nước cốt gà cho tươi ngon. Trong nhà không tìm đâu ra thêm hai chiếc đũa cùng một đôi, Kiều Phụng Thiên chép miệng lấy cây dài cây ngắn gộp vào, lấy chiếc bát gốm màu vàng hình SpongeBob nhét sâu trong tủ ra. Tay Trịnh Tư Kỳ vừa to vừa dài, cầm cái bát nhỏ không khác gì nâng ly rượu.
"Nếu không thì..." Trịnh Tư Kỳ đẩy mắt kính, chọc chọc đôi đũa chiếc dài chiếc ngắn trên bàn ăn: "Không thì tôi vẫn đưa bé Táo ra ngoài ăn đi vậy."
Trịnh Úc nghe thế im lìm dẩu môi rất là gấp gáp.
"Đừng." Kiều Phụng Thiên gấp gáp, chìa tay về trước: "Không ăn lại thừa. Thầy dùng đũa này không quen thì đưa tôi, để tôi xài cho."
"Không sao hết, tàm tạm cũng quen tay..."
Tiểu Ngũ Tử và Trịnh Úc ngồi ngay ngắn. Trịnh Úc còn đang chùi mũi, cầm đũa nhìn chằm chằm mấy cái dĩa bóng lưỡng, lia mắt âm thầm nhìn Trịnh Tư Kỳ, không dám đặt đũa xuống trước.
Trịnh Tư Kỳ gắp một miếng khoai từ đặt lên bát cơm nóng hổi, lớp đường áo hơi kéo thành sợi mỏng màu hổ phách trong suốt vương trên hạt cơm, mỏng dính sáng lóng lánh như bị gió thổi gãy đứt. Anh há miệng cắn một miếng, nhấm nuốt kỹ lưỡng trong khoang miệng.
Cách Kiều Phụng Thiên nêm nếm khá thiên nữ tính. Anh lường muối với đường theo cảm quan nhưng rất chính xác, hệt như thể lường trùng khớp lượng gia vị cần chỉ bằng một lần tiện tay nhón. Đồ ăn anh nấu không nặng dầu mỡ cũng không quá nhiều tương hay xốt, hầu hết chỉ nêm chút muối chút đường để giữ nguyên hương vị nguyên bản của nguyên liệu nấu. Anh cũng thường xuyên sử dụng mọi thứ theo mùa, dù không cần nhìn cũng mua được đồ theo bốn mùa.
Nói một cách không quá nhập nhằng thì, Trịnh Tư Kỳ nếm được hương vị của tình cảm và sự chân thành. Sự chân thành đơn giản hóa trình độ của vị giác đến cực hạn, sự chân thành dường như xào nấu những công việc vụn vặt trong cuộc sống vào trong mâm cơm tinh tươm ngọt lành, và hun đúc nên cảm giác ấm áp thường nhật.
"Thế nào?" Kiều Phụng Thiên hỏi.
"... Ngon quá."
Ngon hơn cơm nhà ăn nhân viên đại học Lợi Nam không biết phải mấy trăm lần.