31. Chương 31: Chiếc chăn hồng và lời hứa

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 31: Chiếc chăn hồng và lời hứa

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ mới một hai tháng mà cầu thang trọ Kiều Lương đã chất đầy đồ đạc tạp nham. Báo cũ, thùng giấy được gấp gọn, mấy lon nước và chậu hoa héo gốc chen chúc đầy ứ cả đống, người nhỏ như Kiều Phụng Thiên muốn bước lên còn phải lách mình một tí.
Kiều Phụng Thiên đến đưa cho anh trai tấm chăn đắp mùa hè vừa mỏng vừa dễ chịu, không ra mồ hôi. Loại chăn này ngân hàng tặng khi anh mới đi làm. Màu hồng đào trông chẳng nghiêm chỉnh chút nào, thông thường Kiều Phụng Thiên cũng chẳng dùng đến nên tiện tay mang tới đây.
Trước lúc đi, Kiều Phụng Thiên không kịp báo cho Kiều Lương. Y nhớ anh được nghỉ thứ bảy.
Kiều Phụng Thiên đứng trước cửa, ấn chuông nhiều lần vẫn không thấy ai ra mở. "Chẳng lẽ lại không có nhà..." Y giậm chân, chau mày lầm bầm, tiếp tục ấn chuông.
Lúc này mới nghe tiếng bước chân yếu ớt từ xa vọng lại, rồi tiếng cửa sắt mở ra.
"... Ai đó?" Giọng trẻ con vang lên, người mở cửa là Kiều Thiện Tri.
"Chú đây, Tiểu Ngũ Tử, chú của con."
"A!" Tiểu Ngũ Tử reo lên, giọng cười rộn rã: "Chú chờ một chút, Tiểu Ngũ Tử ra mở cửa cho chú."
Tiểu Ngũ Tử mở cửa khóa "lạch cạch". Khi nhìn thấy Kiều Phụng Thiên, đôi mắt đen sáng bừng lên: "Sao chú tới đây thế ạ?"
Kiều Phụng Thiên xoa đầu cháu trai, vừa đặt tay lên tóc đã nhận ra cậu bé nheo mắt rụt cổ lại, không nhịn được cười.
"Lại làm con bị lạnh à?" Y đưa tay lên: "Vậy chú không xoa nữa."
Tiểu Ngũ Tử lắc đầu: "Không sao ạ, con rót nước cho chú."
Kiều Lương là người siêng năng. Giống như Kiều Phụng Thiên, sống một mình cũng thu xếp nhà cửa gọn gàng. Nhà cũ hay mới đều không cản trở mong muốn sống đàng hoàng của anh. Chỉ khác là Kiều Lương làm theo cách nam tính hơn, không tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Bàn ăn trong nhà, cả hai anh em đều giữ sạch sẽ, nhưng Kiều Phụng Thiên sẽ trưng một bình hoa.
"Ba con đâu? Không có nhà? Chỉ mình con à?"
Kiều Phụng Thiên đặt giỏ xách lên bàn trà, nhìn quanh. Ngoài Tiểu Ngũ Tử ra, chẳng thấy bóng người nào.
"Ba con không ở nhà." Tiểu Ngũ Tử cẩn thận bưng cốc sứ nước nóng, đặt vững vào lòng bàn tay Kiều Phụng Thiên: "Ba ra ngoài từ chiều, nói là có việc với thợ ạ."
Kiều Phụng Thiên đặt cốc nước lên bàn, không tin nhướng mày: "Để con ở nhà một mình tới giờ này?" Y nghiêng đầu quan sát, trời đã tối, ngoài cửa sổ lờ mờ ánh đèn neon nhấp nháy.
Tiểu Ngũ Tử chớp chớp mắt, gật đầu.
"Cơm tối đâu?"
"Ba nấu sẵn rồi ạ, con hâm lại trong lò vi sóng là được..."
"Được ghê ha." Kiều Phụng Thiên khoanh tay chau mày: "Ông ba nhà con vô tâm ghê ấy nhỉ."
Y mang chăn vào phòng ngủ Kiều Lương. Phòng thuê cho anh có hai phòng ngủ, giữa có lối đi chứ không sát nhau. Đâu biết Tiểu Ngũ Tử mới chuyển đến chưa quen ngủ một mình, nên phải kê thêm giường con vào phòng anh. Phòng bên kê chiếc bàn gỗ vuông cạnh cửa sổ.
Đèn bàn là Kiều Phụng Thiên mua cho Tiểu Ngũ Tử trong nhà sách. Người bán nói hay lắm, vừa đẹp vừa tiết kiệm điện, tâng bốc lên tận trời. Kiều Lương định xua tay đi, nhưng thấy Tiểu Ngũ Tử cứ bịn rịn, đưa hai ba con về rồi sau đó vòng lại mua.
Kiều Phụng Thiên ấn tay lên nệm. Chỉ có lớp chăn bông khô khốc đơn giản, chẳng mềm mại được mấy.
Lần sau nhớ đem chăn bông mới đến vậy, trong nhà còn dư một bộ. Y ngồi lên giường, tay đặt trên nệm, ngẩng đầu nhìn bóng đèn trần, khẽ thở dài.
Y thất vọng.
Thật ra, việc mang chăn đến chỉ là cớ giả thôi. Y muốn gặp anh trai.
Câu chuyện của Hà Tiền làm lòng y bối rối như mớ cỏ dại, nhổ mãi không hết lại càng rối bời. Cảm giác đó khó tả, không giống bị thương cũng chẳng như hoang mang, nhưng xen lẫn chút lo âu và bồn chồn. Giống như nằm mơ thấy bóng người chới với mắc kẹt giữa ao nước, sốt ruột muốn gào cứu nhưng lúng túng tại chỗ, nhìn khắp tứ phía mới phát hiện xung quanh toàn là nước, bị vây nhốt không thể nhúc nhích.
Ngày sống ở Lợi Nam, y vốn thiếu cảm giác an toàn. Lúc nhỏ dắt tay mẹ, kề bên cha mới thấy chỗ trống trong tim được lấp đầy; lớn hơn chút, chỉ khi thấy bóng lưng cao to và nụ cười dịu dàng của Kiều Lương, y mới cảm thấy yên lòng.
Sự dựa dẫm vào anh trai của y đôi lúc vượt quá lẽ thường. Hệt như xem người kia là một nửa linh hồn thể xác mình tách rời. Nếu người kia sống vui vẻ, coi như đạt được năm mươi phần trăm giá trị cuộc đời mình.
Từ đầu đến cuối, Kiều Phụng Thiên luôn tin chắc rằng, trên thế gian này chỉ còn một người mong mình sống tự do, người đó chỉ có thể là Kiều Lương.
Y siết chặt tấm chăn bông dưới mình.
Tiểu Ngũ Tử đưa cho Y quả cam đã bóc vỏ, xơ trắng được nhặt hết, cắt thành tám múi bằng dao gọt trái cây, bày trên đĩa nhựa nhỏ sạch sẽ.
"Chú ơi, chú ăn cam."
Y quay người, dựng nửa người dậy. Y lấy một múi nhỏ cho vào miệng: "Mới hai hôm không gặp mà thấy con cao lên rồi." Rồi đưa múi to hơn cho Tiểu Ngũ Tử: "Há miệng, miếng này ngọt lắm nè."
Tiểu Ngũ Tử nhăn nhó trề môi: "Có cao lên đâu ạ..."
"Hơn mét hai lâu rồi nhở?"
"Dạ, cao thêm chút xíu nữa là sắp sửa lên một mét ba." Tiểu Ngũ Tử cúi đầu, đưa tay lau khóe môi dính nước trái cây chua ngọt.
"Khiếp khủng." Y giơ tay cao ngang bàn: "Hồi chú cỡ tuổi con, ba con đứng cạnh chú nhảy một phát là đạp lên đầu chú được."
Tiểu Ngũ Tử biết Y nói quá: "Ba con giống ông nội, chú giống bà nội."
Y lặng người.
Đúng thật, thời trẻ Lâm Song Ngọc không cao, nhưng đường nét khuôn mặt rất sâu, nhỏ nhắn trắng bóc. Nếu chỉ nhìn gương mặt, hai mẹ giống nhau vô cùng.
Tiểu Ngũ Tử đột nhiên đứng dậy, đi về phía Kiều Phụng Thiên, đứng sát cạnh.
Y để cậu bé dựa sát vào cánh tay, hỏi: "Sao thế?"
Tiểu Ngũ Tử cúi gằm đầu, bấu víu mấy ngón tay, không nói gì.
"Chuyện gì mà xấu hổ không chịu nói?" Y cúi xuống tìm cái cằm chôn vùi dưới kia: "Con muốn ăn gì hả? Con cứ nói đi, thứ hai chú nấu cho con ăn."
Tiểu Ngũ Tử lắc đầu như trống bỏi, lẹ làng nhìn Y rồi lại lẹ làng dời ánh mắt đi.
Y véo chóp mũi Tiểu Ngũ Tử, dịu dàng: "Con trai phải thẳng thắn, có chuyện gì cứ nói ra, không sao hết."
Chẳng lẽ thích cô bé nào trên lớp à?
Trịnh Úc?
"Con muốn... muốn... muốn chú..."
Y không hề nóng nảy, kiên nhẫn chờ vừa lựa múi cam ăn.
"Muốn chú đi đại hội thể thao với con ạ."
Y đang nhấm nuốt chợt dừng lại, hỏi: "Đại hội thể thao?"
Khóe môi Tiểu Ngũ Tử cụp xuống, sờ sờ gáy: "... Dạ, đại hội thể thao mùa xuân. Cô giáo bảo tụi con dẫn phụ huynh tới tham dự, nhưng ba phải đi làm, con, con không dám nói..."
"Con ấp úng nửa buổi trời là muốn nói chuyện này à?" Y dở khóc dở cười.
Tiểu Ngũ Tử gật đầu, vặn xoắn vạt áo: "Tại vì, tại vì chú với ba ai cũng, ai cũng nhiều việc lắm ạ..."
Y không nói gì.
Sự ngoan ngoãn của đứa nhỏ đã khắc sâu vào bản tính. Y mừng vì thằng bé điềm tĩnh, lễ phép; đôi khi lại sầu lo, lo thằng bé từ nhỏ bị bóp nắn nhẵn láng đến độ không còn sự phản kháng, sợ lớn lên nhận thức gia đình thiếu thốn, không được mẹ thương yêu, đến cả lòng dũng cảm tự xếp đặt cuộc đời cũng không có.
Y xoa xoa bóp bóp cánh tay hơi rắn chắc của Tiểu Ngũ Tử, nhấc thẳng đôi vai hơi sụp xuống kia.
"Yên tâm, chắc chắn chú sẽ đi."
Từ Đào Trùng về lại cục đường sắt số bốn phải qua phố đi bộ. Lợi Nam đang xây tuyến tàu điện ngầm số 5, đường cấm lưu thông sau bảy giờ. Y không trở tay kịp, đành phải quành về đi đường vòng qua cầu vượt đài truyền hình.
Cầu vượt đài truyền hình trước đây là cầu Ỷ Long, tên nghe sặc mùi Kim Dung, lịch sử lâu đời. Cây cầu từng hiện diện trong ngòi bút vài văn nhân vô danh, trong tác phẩm là gạch xanh ngói xám, hàng liễu dài rủ hai bên bờ. Nhưng khung cảnh phố xá dày đặc cũng không địch lại lệnh sửa nhẹ tênh của chính quyền thành phố. Không thoát khỏi cảnh lột bỏ xưa cũ biến thành công trình bê tông cốt thép khổng lồ.
Cầu vượt gió lớn, đèn sáng, cúi xuống nhìn thấy dòng xe đông như mắc cửi dưới chân. Hướng mắt về trước là tòa công trình cứ tiếp tục cao thêm vô hạn định chưa hoàn công, cần cẩu màu cam đung đưa cao thật cao giữa màn đêm, xoay trục làm việc ngoài giờ.
Y đội mũ lên, chợt phát hiện mấy năm qua thành phố Lợi Nam cứ xây dựng không ngơi nghỉ.
Đông rồi Tây gõ búa, nôn nóng vạch rõ chân đi trước tốc độ đổi mới mau chóng của thời đại. Nhưng cứ lề mề lặp đi lặp lại mãi, chưa đề cập đến chuyện quanh đi quẩn lại giậm chân tại chỗ, rốt cuộc biến tòa thành cổ này ra rách nát thủng lỗ chỗ.
Y vịn tay vào rào chắn, cảm thấy nhiều sự việc trên đời đều tuân theo sự thật ấy. Con người đôi khi càng muốn tiến về trước bước chân lại càng nặng nề bế tắc.
Trịnh Tư Kỳ vừa từ nhà Trịnh Hàn Ông về.
Lâu lắm Trịnh Hàn Ông không được gặp cháu gái cục cưng, ông mừng rỡ om cả nồi chân gà mềm rục cho cô cháu gái vừa coi tivi vừa gặm đã đời, xương xẩu đùn thành nguyên quả núi nhỏ. Đến khi Trịnh Tư Kỳ nói hai hôm nữa Trịnh Úc sẽ tham dự hội thao mùa xuân của trường tiểu học trực thuộc Lợi Nam, ông bèn dẫn cô cháu gái ra hàng lựa đôi giày thể thao đắt tiền.
Màu hồng phớt, đính hai chiếc nơ bướm to. Trịnh Úc vui hơn hớn cười chỉ thấy răng không thấy mắt đâu.
Trịnh Tư Kỳ chau mày. Nói thật nhé, anh không tin đôi giày này chạy bộ được? Lỡ bất tử vấp té thì sao?
Trịnh Hàn Ông đẩy mắt kính, giơ tay: "Tự lo chuyện vớ va vớ vẩn thân mày đi, nói cứ như mình có vợ vậy! Bố đã không đả động tới cái thân mày mà mày còn vác xác đến."
"Vâng vâng vâng." Trịnh Tư Kỳ ấn tay xuống: "Bố cứ coi như con chưa nói gì."
Trịnh Úc ngồi ghế sau líu lo hát, đung đưa hai chân suốt đường. Trịnh Tư Kỳ nhìn qua gương chiếu hậu, thấy trên miệng con gái còn dính đầy xì dầu chưa lau hồi gặm chân gà, nhìn cứ như bé mèo con ăn vụng đã đời.
"Đây." Trịnh Tư Kỳ rút hai tờ giấy đưa ra sau: "Lau miệng đi nhóc quỷ tham ăn."
Trịnh Úc dụi mặt về trước, nhắm tịt mắt: "Bố lau cho con cơ."
"Thôi đi, tự lau."
"Hứ." Trịnh Úc dẩu môi: "Chú Kiều còn lau cho con kia kìa..."
Nữa đó, Kiều Phụng Thiên chặn ngay giữa đường, địa vị mình trong lòng cô con gái nhỏ đáng lo rồi đây.
Trịnh Tư Kỳ trộm cười: "Bố phải lái xe, bố không có tay."
"Bố nhìn! Chú Kiều!"
Bỗng nhiên Trịnh Úc thình lình chỉ tay ra trước, hướng mắt nhìn về góc Đông Nam cầu vượt đài truyền hình. Trịnh Tư Kỳ nghe vậy nhướng một bên mày, quay sang theo ngón tay Trịnh Úc chỉ. Đúng thật có bóng người hao gầy đứng lặng bên cầu, tuy không rõ ràng nhưng vẫn thấy mái tóc màu mận chín bị gió thổi rối bù kia.
Chỉ một chút xíu nữa thôi, xe sẽ đi qua cầu vượt. Trịnh Úc vội vã quay người nằm nhoài ra cửa sau nhìn ngó.
Trịnh Tư Kỳ cười khen Trịnh Úc: "Mắt nhạy ghê chưa."
"Hì hì."
"Lại còn hì hì cơ đấy, học lúc lia gắp trúng thịt trong dĩa rau phải không?"
Trịnh Úc chun mũi quay đầu lại: "Ghét bố lắm luôn! Không cho bố nói nữa."
"Ừ ừ ừ, bố không nói nữa."
Trịnh Tư Kỳ vừa giữ vô lăng vừa bấm điện thoại gửi tin nhắn.
Kiều Phụng Thiên đứng trên cầu bật lên xem.
"Tối trời còn ra cầu hong gió, tôi biết lý do vì sao bệnh nứt da của cậu mãi không khỏi rồi. Không về nhà à?"
Kiều Phụng Thiên không nhịn được lia mắt nhìn quanh, trả lời: "Bộ mắt thầy là mắt điện tử à?"
"Sai, tôi là tiên tri."
Một câu đùa nhạt nhẽo, vậy mà Y tưởng tượng ra được điệu bộ hết sức nghiêm túc của Trịnh Tư Kỳ.
Y chợt mỉm cười, đôi con ngươi hấp háy sáng giữa màn đêm như nhành liễu khẽ đưa phất trên làn nước lấp loáng. Dường như thể dòng suy nghĩ chợt gợn những dao động mơ hồ, lại dường như chỉ bởi có ánh đèn neon rọi chiếu đến.