41. Kiều Lương gặp nạn

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Kiều Lương gặp nạn

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vụ tai nạn giao thông tại ngã tư đường Phù Sơ nhanh chóng trở thành chủ đề nóng trên các chương trình thời sự buổi tối ở Lợi Nam. Dù sự việc có bi thảm đến đâu, nó cũng chỉ được tóm tắt trong vài giây trên bản tin, trôi qua nhanh như những cánh chuồn chuồn lướt qua mặt nước, rồi trở thành đề tài bàn tán sau bữa cơm gia đình.
Vụ tai nạn của Kiều Lương diễn ra hoàn toàn bất ngờ.
Trong lúc vội vàng quay xe để tránh chiếc xe chạy ngược chiều đèn vàng ngay ngã tư đường Phù Sơ, Kiều Lương đã bị chiếc xe bồn phóng như bay húc thẳng vào giữa ngã tư. Khung xe gần như tan nát hoàn toàn, còn người phụ lái bên cạnh là một nữ sinh viên đại học đang trên đường đến ga Nam Lợi Nam để bắt tàu cao tốc.
May mắn thay, ngay trước khoảnh khắc bị tông trúng, Kiều Lương đã kịp bẻ lái cứu mạng được nữ sinh viên. Khi được đưa đến bệnh viện, cô sinh viên vẫn hoàn toàn tỉnh táo, còn Kiều Lương thì rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.
Kiều Phụng Thiên bàng hoàng đứng trước cổng khoa cấp cứu, đầu óc choáng váng. Thái dương anh ta đập thình thịch, vẻ mặt nhăn nhó, hoàn toàn không thể nhận thức nổi tình hình hiện tại.
Viên cảnh sát giao thông với hàng lông mày rậm cầm bút gõ lên bản ghi chép, chòm râu dưới cằm rung rinh theo giọng nói: "Người lái xe này hoạt động xe kinh doanh mà gia đình không biết sao!"
"Tôi, tôi... thật sự không biết."
Kiều Phụng Thiên siết chặt mười ngón tay, cúi gằm mặt xuống, cố gắng nhớ lại xem Kiều Lương đã giấu giếm mình điều gì trong những lần trò chuyện. Nhưng dù có nghĩ đi nghĩ lại, ngoài việc nhận ra anh trai lúc nào cũng có vẻ mệt mỏi kiệt sức, anh không thể nào hình dung nổi rằng anh trai mình lại giấu giếm mình làm thêm công việc kinh doanh phi pháp này.
"Không biết?" Cảnh sát giao thông lắc đầu: "Xe của anh ta là phương tiện kinh doanh trái phép, phải tạm giam phạt tiền. Cơ quan chúng tôi đã tra cứu biển số xe, hóa ra anh ta không phải chủ sở hữu! Lại còn không đóng bảo hiểm! Bây giờ xảy ra chuyện, tôi hỏi các anh, ai sẽ là người đền bù? Ai sẽ chịu trách nhiệm? Hả?!"
"Phụ huynh của cô sinh viên kia còn chưa biết chuyện gì nữa!"
Bên ngoài vòng vây là các bác sĩ và bệnh nhân qua lại trong sảnh bệnh viện, có người không nhịn được liếc mắt sang hoặc đứng lại ngó nghiêng, tụm năm tụm ba bàn tán. Kiều Phụng Thiên không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống mũi giày mình, lòng rối bời.
Ai sẽ đền bù? Tôi sẽ đền. Ai sẽ chịu trách nhiệm? Các anh nói xem. Kiều Phụng Thiên chẳng quan tâm, anh không còn sức để phân tâm. Kiều Lương nằm trong đó chưa rõ sống chết, anh chỉ muốn biết anh trai mình liệu có qua khỏi hay không.
Dù trời có sập xuống, chuyện ấy vẫn quan trọng hơn tất cả.
Hai viên cảnh sát giao thông trẻ đội mũ kepi kéo áo viên cảnh sát đứng phía trước, ghé lại thì thầm: "Đội trưởng Lưu, người nhà anh ta còn đang nằm trong đó..."
"Chậc." Người đàn ông hất vai, đóng sổ ghi chép lại, bỏ vào túi áo, miệng khẽ mấp máy, hạ giọng nói.
"Biết luật mà còn phạm luật, sao đã biết trước có ngày hôm nay mà còn làm vậy?"
Rốt cuộc, một con người phải từng trải đến nhường nào mới có thể xem nỗi đau của kẻ khác bằng ánh mắt thờ ơ như thể chuyện chẳng dính dáng đến mình. Kiều Phụng Thiên không biết. Anh am hiểu cách đối nhân xử thế, rằng không thể áp đặt kinh nghiệm của mình lên người khác, và tuyệt nhiên không nên tùy tiện thăm dò lòng người. Với những người làm công việc chứng kiến sinh tử hàng ngày, thái độ lạnh nhạt với người khác là chuyện thường tình.
Nhưng khi nỗi đau là của chính mình, Kiều Phụng Thiên mới nhận ra mình không thể kiềm nén được phẫn nộ. Anh siết chặt bàn tay, bóp nghiến đến mức khớp xương trắng bệch, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi mới chậm chạp thả ra, kiệt sức buông thõng bên chân.
"Tôi xin lỗi."
Viên cảnh sát nhướng mày, lâu lắm không nói gì, sau mới đưa tay chạm nhẹ vành mũ đồng phục, ho một tiếng rồi đáp: "Trước hết bên chúng tôi sẽ về đội giải quyết vài thủ tục nhỏ, sẽ còn liên lạc sau, phiền cậu đảm bảo có thể nối máy bất kỳ lúc nào. Tôi họ Lưu."
"Phiền anh." Kiều Phụng Thiên ngẩng đầu nhìn viên cảnh sát.
"... Trách nhiệm thôi."
Khi Trịnh Tư Kỳ gọi điện đến, Kiều Phụng Thiên đang lo lắng đi lại trước cổng khoa cấp cứu. Quy định của khoa cấp cứu rất nghiêm ngặt, không cho phép người nhà ở lại lâu. Hiện tại nhịp tim và huyết áp của Kiều Lương đều không ổn định, chưa đủ tiêu chuẩn để tiến hành phẫu thuật. Trưởng khoa ngoại thần kinh đang trong một ca mổ ngoài giờ, phải chờ thêm một lúc nữa mới có thể đến chẩn bệnh.
Anh không nhận cuộc gọi nào của Đỗ Đông, trên màn hình hiện 8 cuộc gọi nhỡ. Anh nghe máy Trịnh Tư Kỳ chỉ đơn giản là lo lắng Tiểu Ngũ Tử xảy ra chuyện gì.
"A lô?" Kiều Phụng Thiên đang ngồi trên băng ghế dài, cánh tay chống lên đầu gối, một tay chống trán.
"Cậu đang ở đâu?"
Kiều Phụng Thiên chợt khựng: "Trong tiệm, Tiểu Ngũ Tử hỏi thầy gì rồi hả? Thầy nói với thằng bé..."
"Cậu nói thật đi, cậu bé không hỏi, mà là tôi hỏi cậu." Trịnh Tư Kỳ nhìn qua gương chiếu hậu.
"Ở... bệnh viện." Kiều Phụng Thiên trả lời mơ hồ.
"Thành phố Lợi Nam?"
"Phải, không có chuyện gì đâu, thầy đừng nói với Tiểu Ngũ Tử. Một chốc nữa, chốc nữa tôi sẽ ghé đón." Kiều Phụng Thiên dùng đầu ngón tay nghiến mi tâm, cũng không biết khi nào mình mới có thể rời khỏi đây, khi nào mới có thể che giấu được hết mọi chuyện.
"Tôi biết rồi."
Trịnh Tư Kỳ tắt bluetooth, đánh lái sang phải.
Mười câu không rõ ràng của Kiều Phụng Thiên chắc chỉ tin được một, nhưng Trịnh Tư Kỳ đã quyết tâm đến tìm anh. Anh hạ nửa cửa sổ xuống đón gió, hít sâu một hơi, rồi giẫm chân ga.
Trịnh Tư Kỳ đã đến bệnh viện thành phố Lợi Nam khá nhiều lần, lúc thì đưa Trịnh Úc đi tiêm vắc xin, lúc thì bị Trịnh Tư Nghi gọi điện thoại nhờ shipper miễn phí giao đồ ăn về cho chị. Hôm nay Trịnh Tư Nghi không đi trực, Trịnh Tư Kỳ mới gọi chị sang nhà trông hai đứa trẻ.
Trịnh Tư Kỳ không rõ vị trí cụ thể của Kiều Phụng Thiên, chỉ đành vào khu cấp cứu trước. Anh đứng một chỗ quan sát một lượt, nhanh chóng phát hiện ra bóng dáng người kia.
Kiều Phụng Thiên ngồi trên băng ghế nhựa dài màu xanh, khom lưng, gằm mặt xuống, hai bàn tay đan lấy, mười ngón tay bấu chặt vào nhau chống lên trán. Ánh sáng trắng từ trần cao chiếu xuống sảnh chờ khiến anh thoáng trông phong phanh, mảnh dẻ và nhỏ bé, giống như bức phông nền xù xì được ghép dán bừa bãi.
Tư thế ấy nom hệt như một tín đồ đang sám hối, lại như đang cầu nguyện trong tâm tình đầy thành kính.
Trịnh Tư Kỳ đi rất vội vã, anh hơi thở dốc, đứng đó lặng lẽ nhìn trong giây lát. Sau đó anh sửa sang cổ áo, bước đến, ngồi xuống cạnh bên anh.
"Có chuyện gì vậy?" Trịnh Tư Kỳ đặt tay lên vai anh, vỗ nhẹ.
Kiều Phụng Thiên ngẩng đầu, trong ánh mắt phút chốc chỉ toàn là đờ đẫn hoang mang. Lúc này Trịnh Tư Kỳ mới thấy rõ gương mặt anh nhợt nhạt chẳng khác gì tờ giấy, mọi đường nét thêm sâu hoắm, quầng thâm dưới mắt lại càng sậm màu.
Tim Trịnh Tư Kỳ vô thức đập thình thịch.
Anh chau mày, tiếp tục hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, càng dò xét lại càng thấy sự việc nghiêm trọng: "Có chuyện gì phải không?"
"Sao cậu lại ở đây?"
"Tôi không yên tâm."
Kiều Phụng Thiên chẳng đáp, không hỏi anh Tiểu Ngũ Tử đâu cũng không buồn quan tâm vì sao anh tìm được mình. Anh biết rõ, nếu Trịnh Tư Kỳ quyết tâm đến tìm mình, anh nhất định sẽ giải quyết mọi chuyện rắc rối một cách chu đáo. Rất yên tâm, không cần thiết phải hỏi.
"Rốt cuộc cậu..."
Kiều Phụng Thiên siết chặt điện thoại: "Anh trai tôi, bố Tiểu Ngũ Tử bị tai nạn giao thông, đang ở trong phòng cấp cứu, chờ trưởng khoa ngoại thần kinh tới." Anh mím môi, ra sức nghiến thành từng mảng huyết sắc gượng gạo: "Bác sĩ trong phòng cấp cứu nói vấn đề không nằm ở cơ thể mà nằm ở đầu, bảo là não bị tổn thương nghiêm trọng, nên là..."
Trịnh Tư Kỳ thoáng giật mình.
Thoạt đầu giọng nói của Kiều Phụng Thiên hết sức bình tĩnh, nhưng càng về sau lại càng dao động, mỗi lúc một nghẹn ngào đầy kiềm chế.
"Nhịp tim và huyết áp phải đủ tiêu chuẩn mới được phẫu thuật, nhưng bây giờ mọi thứ chẳng ổn định chút nào, chỉ số nào cũng yếu... Tôi không biết phải chờ đến bao giờ, họ không cho tôi vào phòng cấp cứu... Tôi hết cách rồi, chỉ biết chờ ở đây."
Khóe môi Kiều Phụng Thiên méo xệch, anh đưa tay cào cào tóc: "Lúc này tôi... tôi, tôi cũng chẳng biết mình đang chờ cái gì."
Trịnh Tư Kỳ nhìn gò má anh. Anh không đáp, cánh tay đặt trên vai anh cũng không hề buông.
"Anh tôi giấu tôi mướn xe ma lái kiếm tiền thêm, tôi không biết anh tôi mượn ở đâu nữa, gan ở đâu mà..."
"Lúc xảy ra chuyện còn có cả khách trên xe, là một cô gái trẻ, tình trạng cũng không hề nhẹ. Người nhà được báo tin chưa đến nơi, tôi... tôi không biết họ sẽ làm ầm lên ra sao, tôi phải bồi thường thế nào."
"Tôi không biết phải nói với ba mẹ và Tiểu Ngũ Tử sao đây nữa... Tôi không mở miệng được."
"Tôi sợ thằng bé không chịu nổi..."
Kiều Phụng Thiên liên miên không dứt, giọng nhỏ xíu và yếu ớt, như đang nói với chính mình. Trịnh Tư Kỳ đứng rất gần, nghe rất rõ anh lặp đi lặp lại chữ "nổi" ba lần, đến âm tiết cuối giọng đã lạc hẳn.
"Thủ tục xong hết chưa?" Trịnh Tư Kỳ hỏi.
"Tôi có mang thẻ, vừa làm xong."
Sảnh tòa cấp cứu rất ồn ào, tiếng gào khóc tức tưởi từ đâu vọng đến rõ mồn một. Nhưng Kiều Phụng Thiên không hề có dấu hiệu muốn khóc, mắt còn chẳng thấy hoe đỏ. Chỉ là nhìn từ góc độ của Trịnh Tư Kỳ, anh ngồi một mình ở chỗ này đây khoác vẻ luống cuống đau đớn rõ ràng đến chói mắt. Mỗi lần cánh cửa nặng nề điện tử phòng cấp cứu đóng mở là một lần khiến anh run khẽ vì hoảng sợ.
Trịnh Tư Kỳ thả lỏng tâm trạng, anh choàng tay ôm lấy anh vào lòng, như một người bạn thân thuộc đã nhiều năm ròng, ôm một người đang say xỉn ngã lòng nói lời an ủi.
Chỉ khi ôm choàng lấy như vậy, Trịnh Tư Kỳ mới nhận ra Kiều Phụng Thiên thoáng giật mình, rồi run rẩy liên tục. Ghì về trước một chút là nghe thấy tiếng "lạch cạch", tiếng hai hàm răng va vào nhau phát ra từ gò má Kiều Phụng Thiên.
Cậu ấy thật gầy quá.
Trịnh Tư Kỳ nghĩ như thế trong thoáng chốc.
Bình thường mặc quần áo thì không mấy rõ ràng, thi thoảng nhìn thấy phần cổ xương xẩu lộ ra bên ngoài cổ áo mới hơi nhận ra trông anh có vẻ gầy. Hôm nay vô thức ôm anh, anh chợt phát hiện lớp áo khoác khiến anh nhìn to lớn thêm nhiều, trong khi tất cả đều là giả dối, thân thể người này chỉ gọn lỏn trong một cánh tay mà thôi.
Ngoại trừ lần năm mười sáu tuổi ấy, Kiều Phụng Thiên chưa từng cho người ta ôm mình. Dĩ nhiên, cả người thân như Lâm Song Ngọc với Kiều Tư Sơn cũng chưa từng ôm. Với anh, đây là cử chỉ còn thân mật hơn động chạm vô cùng. Trịnh Tư Kỳ bỗng nhiên xích lại gần, mùi hương quanh quẩn nơi chóp mũi khiến anh bất an cực độ với lo lắng muốn chết. Anh hết ngó trái lại muốn nghiêng phải, khó chịu tới độ nhịp thở trở nên gấp gáp.
Nhưng lại thấy ấm áp, không muốn đẩy ra, không muốn né tránh.
Việc Trịnh Tư Kỳ đặt tay trên lưng Kiều Phụng Thiên là hành động ngoài ý muốn, thế nào lại đi xài cách dỗ Trịnh Úc với người lớn thế này. Chưa nói tới Kiều Phụng Thiên, chính anh đây còn thấy bất ngờ nữa là.
Khoảng lặng qua, Kiều Phụng Thiên cảm giác thấy nhịp vỗ về đều đặn từ bàn tay trên lưng trùng khớp với nhịp tim thình thịch bất an của mình. Vai phải Kiều Phụng Thiên áp vào lồng ngực Trịnh Tư Kỳ, từng rung động bật lên qua tiếng nói của anh thẩm thấu vào tứ chi xương cốt anh hệt như dòng nước nhỏ từng giọt êm trôi.
"Đừng hoảng, đừng sợ, có tôi ở đây với cậu."
.
Tác giả có lời muốn nói:
Sẽ cho anh trai một kết cục tốt, yên tâm.
Edit: tokyo2soul