47. Chương 47: Duyên phận mong manh

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 47: Duyên phận mong manh

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn phòng trưởng khoa không rộng lắm, bên trong có thêm một gian phòng nhỏ dành cho việc trao đổi với người nhà bệnh nhân. Một chiếc bàn gỗ, một chậu trầu bà vàng, hai chiếc ghế bành, trên tường treo bảng đèn đọc MRI hình chữ nhật. Không gian nhỏ nhưng thơm ngát mùi nước rửa tay hương chanh.
Sau khi hướng dẫn hai bác sĩ ra khỏi phòng, trưởng khoa đặt một chồng bệnh án lên bàn, mỉm cười với Kiều Phụng Thiên rồi khép cửa nhẹ nhàng.
"Cậu ngồi đi."
Ông rửa tay xong, rót nước vào ly giấy rồi đưa cho Kiều Phụng Thiên: "Ngồi đã, đừng sốt ruột."
Kiều Phụng Thiên mím môi, kéo ghế ngồi xuống.
"Nghe khẩu âm có vẻ cậu không phải người thành phố này." Trưởng khoa bắt đầu bằng một câu hỏi ngoài lề, có vẻ như để làm dịu bầu không khí căng thẳng.
Kiều Phụng Thiên gật đầu: "Nhà tôi không ở thành phố, mà ở thị trấn Lộc Nhĩ, huyện Lộc Nhĩ."
Trưởng khoa nhìn mái tóc loang loáng ánh đỏ của Kiều Phụng Thiên, trao ly nước vào tay y: "Lộc Nhĩ à, năm ngoái tôi có tới đó. Một nơi khá đẹp, non xanh nước biếc, Lợi Nam đang muốn khai phá khu đó phải không?"
"Chỉ nghe nói thế thôi ạ." Kiều Phụng Thiên siết chặt ly giấy, "Nghe giọng bác sĩ chắc bác sĩ cũng không phải người ở đây, giọng miền Nam."
Trưởng khoa lật vài trang bệnh án: "Ôi, tôi là người miền Nam. Hồi đó thi đại học vào viện y tế Tây Nam. À, bây giờ là... Đại học y dược Lợi Nam! Thực tập rồi học thạc sĩ ở thành phố, sinh sống ở đây mấy chục năm rồi." Ông kể chậm rãi, gật đầu mỉm cười với y.
"Ô, cậu này." Ông chỉ vào khóe miệng Kiều Phụng Thiên: "Miệng bị làm sao kia?"
"Ngã ạ."
"... À."
Kiều Phụng Thiên căng thẳng đến mức chỉ nghe được từng lời, mắt nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình, im lặng.
"Anh trai phải không?"
"Vâng."
Trưởng khoa đan hai tay, nghiêng đầu, hai ngón cái xoay tròn song song: "Chia sẻ thật với cậu, tình trạng hồi phục không lạc quan, chuẩn bị tinh thần cho nhiều di chứng."
Kiều Phụng Thiên nhìn ông.
"Đầu tiên, thời gian tỉnh của anh cậu không dài, chỉ tạm thời tỉnh táo, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào hôn mê. Hiện tại bệnh nhân vừa tỉnh, chúng tôi không thể khẳng định còn nhận thức hay không, thậm chí có thể không nhớ cậu là ai—rất khác phim truyền hình." Ông cố gắng nói nhẹ nhàng nhất có thể.
"Đó là vì quá trình phục hồi sau tổn thương não cần môi trường và thời gian, kể cả những yếu tố phụ trợ như kích thích giác quan... Về ngôn ngữ, anh trai cậu có thể bị rối loạn hoặc mất chức năng, như tôi vừa nói, vấn đề chuyên môn hơn tôi không đề cập thêm."
Kiều Phụng Thiên cúi đầu, lặp lại mọi điều trưởng khoa nói —— Kiều Lương, 32 tuổi, có khả năng sau này không nhớ người nhà, không nói chuyện được nữa, phải rất lâu mới khá hơn.
Thật tàn nhẫn.
Trưởng khoa vuốt mái tóc trắng: "Tôi gọi cậu đến không phải để nói bệnh nhân sẽ hồi phục ra sao hay phác đồ điều trị. Đó là chuyện bác sĩ tính toán, không phải người nhà. Hơn nữa, tình hình hồi phục sau phẫu thuật phải chờ sáng mai khoa kỹ thuật hình ảnh chụp cộng hưởng từ và CT não mới quan sát được."
"Ý của bệnh viện là, mọi việc sau này với người nhà bệnh nhân sẽ vô cùng vất vả. Một mình cậu không thể chăm sóc lo liệu xuể. Cậu có bạn bè thân nhân khác không, nếu được thì gọi đến cùng hỗ trợ."
Kiều Phụng Thiên hé môi: "Ở nhà còn ba mẹ, bệnh nhân có con trai. Mẹ phải chăm sóc ba, sức khỏe ba không tốt, không thể để ông một mình. Con của anh trai rất nhỏ, mới vào tiểu học."
"Ài, còn anh chàng cao cao đeo kính ở phòng cấp cứu."
Ông nhắc đến Trịnh Tư Kỳ.
Kiều Phụng Thiên sờ mũi, nghiêng đầu nhìn chậu trầu bà vàng: "Một người bạn bình thường thôi, không thân quen mấy."
Trưởng khoa cười: "Không thân quen mấy? Tôi thấy hai cậu có vẻ rất thân thiết đấy chứ. Chăm sóc đỡ đần cậu đủ đường."
Sau khoảng lặng ngắn, trưởng khoa nhấp môi: "Nói cách khác, gia đình cậu hiện tại chỉ một mình cậu lo liệu được, mà cậu còn phải làm việc kiếm tiền đúng không?" Ông nhìn khuôn cằm nhọn, đôi vai gầy của y.
"... Vâng."
"Vậy tôi đề xuất cậu thuê hộ lý. Tôi khuyên thật, giai đoạn hồi phục sau này rất cần có người giúp đỡ. Bệnh nhân không thể tự sinh hoạt hay chăm sóc bản thân, buộc phải có người kề cạnh. Cậu nghĩ đi, sắp vào hè rồi, trời nóng dễ tiết mồ hôi mà bệnh nhân nằm một chỗ không thể cử động, rất dễ dẫn tới hoại tử, chuyện rất khó giải quyết đấy. Mà phần chân gãy xương cũng cần trị liệu kéo, có ống thép mỏng đâm xuyên qua chân, phiền phức lắm đúng không?"
Kiều Phụng Thiên cười khổ.
"Vả lại, vả lại." Trưởng khoa mỉm cười ấm áp, như muốn nói rồi lại thôi.
"Bác sĩ muốn nói gì cứ nói thẳng đi ạ."
Trưởng khoa gập ngón trỏ nhịp nhịp lên mặt bàn: "Anh trai cậu có bảo hiểm y tế chứ?"
Kiều Phụng Thiên lắc đầu: "Không có, anh ấy vừa lên thành phố làm việc, chỉ là nhân viên bán thời gian không ký hợp đồng dài hạn, cũng không đóng bảo hiểm."
"Chậc, cậu xem, phải mà có bảo hiểm y tế thì viện phí cũng đỡ đần được phân nửa."
Ông ám chỉ tiền viện phí thuốc men. Kiều Phụng Thiên nuốt nước bọt.
Quả thật, tiền phẫu thuật thuốc men nằm viện với đủ thứ linh tinh khác đội dần lên, không phải con số ít ỏi. Bác sĩ cứu người là trách nhiệm, cũng là kế sinh nhai của họ, việc thông báo thanh toán không đáng trách.
Kiều Phụng Thiên thấy xấu hổ: "Xin lỗi, thật sự xin lỗi bác sĩ. Tôi sẽ nhớ nộp viện phí kịp thời, mấy hôm nay bận quá nên chậm trễ, chỉ một thời gian ngắn nữa nhất định tôi sẽ nộp đầy đủ."
"Việc này không vội, không vội. Cậu cứ về tính toán chuyện chăm sóc về sau cho bệnh nhân đã, đó mới là quan trọng nhất, nhất định phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Người nhà phối hợp bệnh viện mới hoàn thành tốt công việc, có như vậy bệnh nhân sẽ sớm phục hồi, cậu thấy đúng không?"
Ra khỏi cổng sau bệnh viện thành phố Lợi Nam, sờ túi quần, Kiều Phụng Thiên chợt phát hiện điện thoại đã hết pin sập nguồn từ đời nào. Không gọi được không sao, chỉ sợ không nghe kịp cuộc gọi quan trọng—sợ nhất là cảnh sát giao thông họ Lưu thông báo tình tiết mới về vụ án.
Kiều Phụng Thiên ghé vào một quán cháo gọi phần cháo nấm cây trà nồi đất cho một người, hỏi mượn chủ quán sạc dự phòng. Y vội vàng mở nguồn máy, hai chục thông báo rung ầm ầm nhảy lên.
Kiều Phụng Thiên ấn vào góc cửa sổ, lướt lướt đọc như gió qua một lượt.
Ba thông báo tin nhắn gạ gẫm trên Blued, năm tin nhắn từ nhà mạng, hai tin nhắn rác quảng cáo, chỉ có bốn tin nhắn của Đỗ Đông và một của Trịnh Tư Kỳ. Kiều Phụng Thiên mở xem thời gian gọi nhỡ, tám giờ bốn mươi lăm phút tối, hai tiếng trước.
Kiều Phụng Thiên ngần ngừ, cuối cùng chọn gọi lại.
Trịnh Úc đang tập viết trong phòng, Trịnh Tư Kỳ thì ngả lưng trên chiếc sô pha nhung màu nâu trà sữa kế giá sách. Anh đã soạn xong giáo án nên không cần gấp gáp, có thời gian đọc thêm vài quyển sách. Lúc nhận cuộc gọi của Kiều Phụng Thiên, trên đầu gối anh là quyển "Người Đọc" của tác giả Bernhard Schlink, một thẩm phán người Đức.
"Ừ, có chuyện gì vậy?"
Trịnh Tư Kỳ nghe điện thoại, hình như anh không thích mở đầu bằng "A lô" cho lắm. Phong thái trò chuyện của anh bao giờ cũng cho người khác ấn tượng anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng và bình tĩnh.
"Thầy... thầy gọi cho tôi mà." Thầy lại còn hỏi tôi "có chuyện gì vậy".
"Xem ra cậu tới bệnh viện rồi, tôi muốn hỏi tình hình thế nào, rốt cuộc cậu lại tắt máy." Trịnh Tư Kỳ lật một trang sách, đẩy gọng kính trượt xuống sống mũi.
"Tỉnh thì tỉnh rồi."
Trịnh Tư Kỳ không đáp, chờ Kiều Phụng Thiên nói tiếp.
Kiều Phụng Thiên cúi đầu khều tay vào cái lỗ màu nâu trên bàn, mắt đăm đăm nhìn màn đêm xanh sậm của Lợi Nam ngoài cửa sổ: "Chỉ có điều hình như không nói chuyện được, không nhận ra ai, cũng không cử động được..."
Trịnh Tư Kỳ không hiểu chuyên môn y học, không thể nào nhắm mắt giả mù ép bản thân làm bộ hiểu để đưa ra mấy lời giải thích nghiệp dư. Anh mân mê cằm suy nghĩ thật lâu, chậm rãi đáp: "Cố gắng hết sức hợp tác với bác sĩ là tốt rồi, cần giúp đỡ gì thì nói với tôi."
Bà chủ bưng khay tới, trên khay là phần cháo nóng hôi hổi trong nồi đất. Kiều Phụng Thiên nghiêng người cho bà chủ có chỗ đặt đồ lên bàn, y thấy trong khay còn có một dĩa măng chua xanh xanh trắng trắng nhỏ, thêm hai trái ớt ngâm màu vàng.
Đây nhé. Bà chủ thấy y đang gọi điện thoại bèn lau tay vào tạp dề, mỉm cười mấp máy miệng. Kiều Phụng Thiên cười đáp lời, cầm chiếc muỗng sứ ấm lên.
"Cái này tôi biết."
"Đã mua thuốc chưa?"
Kiều Phụng Thiên thổi cháo: "Thuốc gì... À, vỉ 75610 gì đó."
"... Thuốc trị thương Tam Thất." Đấy, thiếu điều đếm đủ từ 1 tới 9 với lôi cả bảng cửu chương ra rồi.
"Quên mất."
Trịnh Tư Kỳ cười khẽ: "Cũng không trông gì cậu nhớ."
Kiều Phụng Thiên nuốt cháo: "Trừ chuyện bản thân ra chuyện của ai tôi cũng nhớ kỹ được hết."
Trịnh Tư Kỳ đổi thế ngồi trên sô pha, đóng "Người Đọc" lại, với tay chỉnh độ sáng đèn, nhướng mày: "Ồ? Nếu tôi cho cậu biết sinh nhật tôi, cậu cũng nhớ kỹ được rồi sẽ tặng quà cho tôi nữa à?"
Nấm cây trà ninh rất nhừ, dễ nhai, vị tươi ngọt đặc trưng của nấm đọng ở đầu lưỡi. Kiều Phụng Thiên gắp một miếng lớn, lật đũa lựa phần xanh ngoài mặt ra.
"Nhớ thì nhớ được, còn chuyện có tặng quà không còn phải xem tôi có sẵn lòng không đã."
"Vậy cậu có sẵn lòng không nhỉ?" Trịnh Tư Kỳ khép mắt, hỏi nhẹ tênh.
"... Thầy cũng có thiếu gì đâu."
"Tại tôi không để cậu thấy cái mình thiếu thôi."
Kiều Phụng Thiên cúi đầu cười, ngắn ngủi, hệt như vì sao lóe lên rồi vụt tắt. Trịnh Tư Kỳ nghe tiếng thở yếu ớt phát ra trong loa, đoán được y đang cười nên tâm trạng nhất thời cũng dịu đi, không quá lo lắng về cảm xúc người kia.
Bỗng dưng, bầu không khí trở nên ôn dịu một cách bất thường, dịu dàng như dòng nước, cuộc điện thoại trở thành đoạn đối thoại chuyện trò bình thường không thể bình thường hơn. Từng câu chữ vặt vãnh tự nhiên bật ra không ngại nhỏ nhặt hay rỗi rãi.
Ngày mai Trịnh Tư Kỳ có tiết dạy, trong lớp có mấy cậu sinh viên cứ thích đi sớm xách đồ ăn sáng theo; từ khu dân cư cấp thấp đen sì chỗ Đỗ Đông mua nhà tới chuyện Lý Lệ chuẩn bị muốn có một nhóc lợn con trong năm nay; từ Trịnh Úc la lối mấy bữa nay không được ăn cơm Kiều Phụng Thiên nấu buồn bã quá chừng tới chuyện Trịnh Tư Kỳ lao tâm khổ tứ học xong khóa xắt dưa leo cấp tốc.
Đầu bên này đến đầu bên kia thành phố nhẹ nhàng nối kết với nhau.
Kiều Phụng Thiên cảm giác lời nói và hành động của mình rất không nhất quán. Rõ ràng y nói với bác sĩ trưởng khoa mình chẳng thân quen với Trịnh Tư Kỳ là mấy; giờ phút này lại như hai người bạn thân thiết đã nhiều năm ròng, như đang bộc bạch cuộc sống lặp đi lặp lại từng phút giây trao vào lòng bàn tay nhau.
Cảm giác thật tốt đẹp quá, tuyệt diệu quá, và thật khó lòng diễn tả. Nên cho dù tai nóng ran lên, cổ tay nhức mỏi cũng không muốn cúp máy. Giờ phút này đây, Kiều Phụng Thiên cảm nhận được cảm giác an lòng.
"Chút nữa cậu về nhà à?" Trịnh Tư Kỳ hỏi.
"Ừm, chuẩn bị từ bệnh viện về đây." Kiều Phụng Thiên trả tiền, đẩy cửa hàng cháo, hòa mình vào đêm đen dày đặc: "Không cần trông đêm ở bệnh viện, có điều dưỡng trực rồi."
"Nói chuyện tiếp không?" Trịnh Tư Kỳ dựa vào lưng ghế, gác cả hai chân lên sô pha.
Kiều Phụng Thiên rảo bước trên con phố heo hút giữa đêm, ngước mắt nhìn ánh đèn và trăng sao: "Được chứ."
Đèn đường kéo bóng lưng Kiều Phụng Thiên nghiêng nghiêng thuôn dài, tựa nét mực dày được điểm hạ sau cuối trong bức tranh thủy mặc.