48. Bán nhà

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Tiền quen biết rộng rãi, nếu buộc phải bán nhà, Kiều Phụng Thiên chỉ biết nhờ anh ta giúp đỡ.
Trước đó, hai người từng cãi nhau chí chóe không dừng, suốt quãng thời gian dài sau đó không hề liên lạc. Thi thoảng thấy người kia đăng chuyện hay bài viết, Kiều Phụng Thiên cũng tiện tay bấm like rồi bỏ qua. Xét việc chứ không xét người, anh không thấy mình có lỗi trong thái độ lúc đó, bèn gọi điện cho Hà Tiền. Lúc đầu ngượng ngùng, quanh co mãi không vào được vấn đề.
Hà Tiền đang ở công ty, vắt chân lên kéo cà vạt: "Có chuyện gì thẳng thắn nói đi, tôi sẽ giúp bằng mọi cách."
"Tôi muốn bán nhà."
"Cậu lại mua nữa à? Tiền đâu mà..."
"Bán! Tôi bảo tôi muốn bán."
Hà Tiền nghe vậy, yên lặng nửa buổi trời không nói lời nào.
Hai người lớn lên cùng làng, quen biết đã lâu, nhưng quan hệ giữa họ không mấy thuận lợi. Dù va chạm suốt bao năm, ít khi ủng hộ nhau, nhưng cũng chưa từng xa lánh. Tình bạn giữa Hà Tiền và Kiều Phụng Thiên khó mà định nghĩa một cách đơn giản.
Giờ nghỉ trưa, Hà Tiền vội vã lao đến nhà Kiều Phụng Thiên. Cánh cửa vừa mở, Kiều Phụng Thiên dựng ngược người, tưởng bị đụng phải đuôi nên hốt hoảng đẩy đầu Hà Tiền ra.
"Thay giày đi!"
"Suýt nữa thì cậu tông tôi ngã nhào xuống đất!" Hà Tiền chống tay lên tường, áo khoác dính đầy bụi vôi, "Cầu cạnh người ta mà cư xử như vậy sao?"
"Tôi vui được chưa." Kiều Phụng Thiên ném đôi dép bông xuống sàn: "Thay giùm đi."
Nhà vừa được lau sạch sẽ.
Căn nhà cũ, sàn sơn chứ không ốp gạch công nghiệp, càng không phải gỗ thật. Đến gạch men cũng không phải loại tốt. Nhìn qua khó đoán được độ sạch sẽ, nhưng nếu nhà không ngăn nắp, Kiều Phụng Thiên không thể chịu nổi dù chỉ một giây. Chính vì sự cố chấp này mà cuộc sống của anh vẫn vững vàng suốt bao năm.
Nhà tuy cũ nhưng tầng thấp, diện tích khá ổn. Lúc mua, anh cũng chớp được thời cơ nên xem như kiếm được món hời. Bây giờ bán, nếu không gấp tiền, chắc chắn giá sẽ cao hơn.
Hà Tiền định ngồi trên sô pha, nhưng trước lúc ngồi lại do dự, mông lơ lửng giữa không trung: "Ngồi sô pha nhà cậu có cần đi vệ sinh không?"
"Ngồi đi." Kiều Phụng Thiên trợn mắt: "Cậu có rửa chắc gì đã sạch..."
"Thế." Hà Tiền bĩu môi: "Cũng đúng thật."
Người trưởng thành cả rồi, đôi ba câu đùa cũng đủ, không cần phải nhắc đi nhắc lại.
Sáng đó, Kiều Phụng Thiên tắm gội sạch sẽ, trông cũng tươi tỉnh hơn. Anh thay quần áo, bóc một quả quýt to bằng nắm tay. Đầu xuân quýt chưa vào mùa, nhưng thử thấy vừa mềm, căng mọng. Anh nhặt bớt xơ, đưa cho Hà Tiền.
"Sáng sớm bán nhà làm gì?" Hà Tiền bỏ vào miệng ba múi, vừa nhăn mặt.
Kiều Phụng Thiên nhíu mày: "Chua à?"
Làm sao có thể, suốt đời anh chọn trái cây không sai, chưa bao giờ thất bại trước mấy cô bác bán chợ dày dạn kinh nghiệm.
"... Ngọt quá." Hà Tiền ngửa đầu, nheo mắt.
"Ai bảo. Đưa thêm đây." Kiều Phụng Thiên cáu, với tay lấy thêm một trái: "Đổi chỗ ở thôi. Khu này toàn mấy bà mấy ông già, khó chịu quá, muốn bán đi."
"Thôi đi! Đời nào cậu không yên thân, lại còn ở chỗ khó chịu." Hà Tiền cười nhạo: "Cái thằng oắt con nhà cậu, có ai tin nổi cái tính khí này của cậu."
Kiều Phụng Thiên không trả lời, chỉ tách một múi quýt đưa vào miệng.
"Vết thương trên miệng cậu..." Hà Tiền sờ cổ, "Liên quan gì tới chuyện bán nhà không?"
Lúc đầu, Kiều Phụng Thiên định băng lại che vết thương, nhưng nghĩ che đậy chẳng qua là để người khác không nghĩ mình có tiền hơn, nên thôi, để vậy, hỏi thì bảo té ngã.
"Không liên quan."
"Tôi không tin."
"Vậy cậu hỏi đi." Yết hầu Kiều Phụng Thiên trượt xuống, nuốt nước bọt.
Anh không tin Hà Tiền, nhưng ngược lại, anh biết mình và Hà Tiền cùng chung một bản tính, không thể hòa nhập dễ dàng. Thế nên, anh cảm thấy mình và Hà Tiền như những đồng đội kề vai sát cánh trong cuộc chiến đầy cam go. Cuộc đời sắc bén như mưa bom bão đạn biến ảo khôn lường, chỉ khác nhau ở chỗ Hà Tiền luôn lẩn trốn, còn anh thì cắn răng tiến bước. Con đường khác nhau, nhưng điểm đến lại giống nhau.
Hà Tiền như một vị Bồ Tát bằng đất sét, thân mình còn khó giữ được, làm sao có thể phù hộ người khác. Kiều Phụng Thiên không nói với anh là vì không muốn làm rộ lên chuyện gia đình.
"Gia đình cậu gặp chuyện rồi đúng không..." Hà Tiền ghì đầu về phía trước, chống tay lên gối kéo căng lưng áo: "Chẳng lẽ ba cậu..."
"Đừng nói xằng bậy! Ba tôi vẫn khỏe, đừng có mà." Kiều Phụng Thiên nhéo miệng.
"Thế con mẹ nó ——"
"Đã bảo không liên quan rồi, bán được hay không?" Kiều Phụng Thiên vứt vỏ quýt xuống bàn, gãi đầu: "Lúc xong chuyện, tôi sẽ viết báo cáo dài hai mươi nghìn chữ kể cho cậu nghe." Với Hà Tiền, anh dễ nóng giận.
Hà Tiền chậc lưỡi, bĩu môi im lặng hồi lâu.
"Phụng Thiên, tôi nói thật, bán nhà không phải chuyện nhỏ, cậu vội vàng quyết định như vậy làm sao được."
Kiều Phụng Thiên không trả lời.
"Đây là nhà cậu ở Lợi Nam, dù cũ kỹ bất tiện, nhưng nếu không còn nhà, cuộc đời cậu sẽ chẳng còn gì. Cậu sẽ như đám mây, đám bèo, thổi một cái là bay mất... hiểu không?"
Kiều Phụng Thiên đã nghĩ đến điều đó, nhưng biết phải làm sao đây. Trong căn nhà này, từ một chiếc lá, một vết xước trên thớt, một dấu tay trên tường, đến mùi bụi bặm trong tủ, anh đều không nỡ, nói gì đến toàn bộ nội thất. Nhưng biết làm sao đây.
"Tôi biết những điều cậu nói."
"Biết mà còn đòi bán!" Hà Tiền làm bộ định tát anh một phát.
"Nhưng sự thật đã như vậy rồi, tôi biết làm sao đây."
"Thiếu tiền thì đi mượn đi!"
"Tôi không mượn."
Kiều Phụng Thiên nói ngắn gọn, nhẹ tênh. Anh ngả lưng vào sô pha, nhìn giàn măng leo non xanh mơn mởn. Lá măng mỏng manh chi chít, nhìn từ xa như màn sương lục sẫm.
Hà Tiền cười, khóe mắt cong lên rồi cụp xuống, khóe miệng nhếch hằn từng vết: "Cậu suốt ngày cứng cỏi thì làm được cái gì không, giờ còn chơi trò chống cánh hữu hả? Cậu... cậu đúng là..." Anh ta gí đầu ngón tay nghĩ chữ: "Cậu đúng là đồ cứng ngắc, không học được đường cong cứu quốc."
*Cách nói chỉ việc tìm cách gián tiếp vào được những ngôi trường danh giá.
Dùng thành ngữ nghe cũng tạm được, Hà Tiền không khỏi tự đắc.
Thông thường, Kiều Phụng Thiên sẽ không bao giờ chịu thua, có vòng vèo cũng phải dùng lời lưỡi đâm thọc lại. Nhưng hôm nay, anh không có tâm trạng, cũng không còn sức lực. Anh đứng dậy, vào phòng ngủ, ném một xấp giấy tờ lộn xộn xuống bàn trà.
"Khoản vay còn năm mươi nghìn, tôi ra ngân hàng thanh toán hết số tiền thế chấp rồi bán đi luôn, được bốn trăm nghìn. Nội thất để lại toàn bộ." Anh khựng lại: "Chỉ cần một điều kiện, giao cọc ngay lập tức."
Kiều Phụng Thiên không cần nhiều. Kể sơ qua, tiền thuốc men của Kiều Lương tổng cộng hai trăm nghìn, giai đoạn sau chi phí thuê người chăm sóc cũng phải chuẩn bị. Chiếc xe hỏng trong vụ tai nạn là Giang Hoài nội địa, thiệt hại từ bốn mươi đến sáu mươi nghìn, nếu chịu trách nhiệm toàn bộ cho khách thì cũng phải ngót nghét trăm nghìn. Tính ra, bốn trăm nghìn vẫn chưa đủ, nhưng việc đẩy giá lên cao là phi thực tế. Chỉ đành miễn cưỡng chạm tới vạch mốc một cách chật vật, để có chút thời gian hít thở, vượt qua điểm nút này.
Mọi chi tiêu sau này sẽ phải cẩn thận từng bước một.
Hà Tiền nhìn mớ giấy tờ bất động sản trên bàn rồi nhìn Kiều Phụng Thiên.
"Cậu bán thật?"
"Chứ sao, tôi tốn nửa ngày trời tiếp cậu để chọc khỉ à?"
"Cậu mới là khỉ." Hà Tiền cầm giấy tờ, lật vài tờ: "Bốn trăm nghìn chưa chắc được... Nếu cậu nhất định đòi đặt cọc bằng tiền mặt."
Kiều Phụng Thiên day miệng, vuốt ngược tóc mái để lộ trán.
"Cậu cứ cố gắng đi."
Tiễn Hà Tiền ra cửa, nghe anh nói "Chờ tin tôi" trước khi biến mất, Kiều Phụng Thiên không cảm thấy nhẹ lòng chút nào. Mảnh đất này, một tháng sau, một tuần sau, một ngày sau, có lẽ sẽ chẳng còn liên hệ gì đến họ Kiều nữa.
Căn nhà mua năm hai mươi bốn tuổi, thời gian thấm thoắt, đến nay vẫn khiến anh hoang mang, khốn khổ. Lúc mua, anh cắn răng vay không xin xỏ ai, giờ bán đi cũng thẳng thừng không cần nhìn ngó sau trước. Hà Tiền nói cũng có lý, căn nhà này là chốn về của anh ở mảnh đất Lợi Nam, là sự bướng bỉnh khó nói thành lời của anh.
Mọi nỗi tủi hờn, buồn khổ, những niềm vui sướng đôi lần, thậm chí cả cơn hưng phấn vẫn hay vồ vập bất chợt đều bén rễ bên trong bốn bức tường này, thấm vào hiên nhà, góc mái, cơn gió khẽ phe phẩy tấm rèm. Khắp nơi chỉ toàn dấu vết anh muốn bản thân phải sống thật tốt.
Kiều Phụng Thiên vẫn ra rút đồ như thường lệ, xếp đồ, nhét vào tủ quần áo; quét nhà, đổ rác, thay đầu chổi mới. Khi đứng bên giàn hoa, anh chợt thoáng hoảng hốt vô cớ, bứt rứt, không dám nhìn nhiều.
Sắp bán nhà rồi, không còn chỗ ở cố định, chẳng mang theo được dù chỉ một chậu cây.
Để lại à? Lỡ đâu chủ mới không chăm, hoặc không cẩn thận chiều chuộng chúng như mình, cuối cùng lại chết héo.
Kiều Phụng Thiên quay đầu, khẽ kéo ống tay áo, nhìn mảng xanh mơn mởn —— mỗi cái cây như có sinh mệnh, linh hồn, dường như chúng không muốn anh rời đi. Anh vừa khinh khỉnh nghĩ, vừa nghĩ ngợi, đến tột cùng thì những người mẹ trẻ nhẫn tâm vứt bỏ con cái phải vô tình đến mức nào.
Ít nhất, nhận nuôi cũng được mà.
Nhận nuôi.
Bỗng nhiên, anh nhớ tới ông Vương sống ở tòa trước. Nhà tầng trệt, sống một mình, có sân nhỏ trồng hai gốc dành dành. Hàng năm, ông đều cắt cành tặng từng hộ. Dành dành dễ bị sâu kiến, mùi thơm nồng nặc, nên Kiều Phụng Thiên không thích, thường tiện tay cắm vào chai sữa cũ, để nó tự nở rồi tàn lụi.
Gương mặt ông Vương đầy nếp nhăn, nhưng trong từng nếp nhăn ấy dường như ẩn hương hoa. Người thiện lương, giỏi chăm cây. Kiều Phụng Thiên cảm thấy mình như đang gả con gái, phải lựa nhà chồng cẩn thận.
Hay là cứ gả đi thôi, gửi gắm hết chậu cây này.
Chiều hôm đó, Kiều Phụng Thiên gặp lại cha mẹ cô sinh viên trong vụ tai nạn tại đội cảnh sát giao thông thành phố Lợi Nam, chứ không phải ở bệnh viện. Viên cảnh sát Lưu với đôi mày rậm bước vào phòng tiếp dân, thấy Kiều Phụng Thiên bị người đàn bà tóc xoăn nắm chặt hai cổ tay.
"Mấy người làm gì vậy?" Cảnh sát Lưu nhướng mày, "Tôi đang cầm hồ sơ vụ án, còn ba người ở đây nhảy tăng gô à."
Kiều Phụng Thiên bình thản: "Cô ấy còn định đánh tôi."
Người đàn bà nhướng mày: "Mày đánh rắm tao ——"
Cảnh sát Lưu nhấc vành mũ, ngắt lời: "Mày tao cái rắm! Cô buông cậu ta ra trước đi!"
.