63. Chương 63: Ánh mắt và chiếc kính

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 63: Ánh mắt và chiếc kính

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 63
Sao Kiều Phụng Thiên không biết xấu hổ chứ! Cái thứ rơi trên chân cậu ấy là chiếc áo cậu vừa mặc đấy, cư xử cho ra trò đi.
Kiều Phụng Thiên cúi xuống nhặt chiếc áo, nhưng Trịnh Tư Kỳ đã nhanh tay hơn. Anh chỉ kịp thấy mái tóc đen nhánh lướt qua khóe mắt và sống mũi mình, cùng chiếc sơ mi vừa được nhặt lên: "Đừng lo, để tôi."
Lưng của Trịnh Tư Kỳ hiện ra trước mắt Kiều Phụng Thiên, giống như một rặng núi xanh mọc um tùm giữa mùa thu, được lớp áo ngoài dịu dàng bao bọc, vừa kiềm chế lại vừa vô cùng đẹp đẽ. Người giàu có thú vui chơi đổ đá, bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để đoán một tảng đá nguyên khối xem khi gọt bỏ lớp đất đá xám xịt bên ngoài, liệu bên trong là viên ngọc quý giá tuyệt đỉnh hay vẫn chỉ là thứ đá xám xịt rẻ tiền. Cách nhìn người, tiếp xúc, quan sát và tìm tòi đôi khi cũng giống như trò chơi ấy.
Nhưng Trịnh Tư Kỳ không cần phải đánh cược hay mò mẫm. Chỉ cần nghe anh nói lên vài lời, người ta đã có thể nhận ra cốt cách xuất sắc tiềm tàng trong máu huyết anh, cùng sự tinh tế khôn lường.
Kiều Phụng Thiên lùi lại phía sau, sợ rằng khi anh đứng thẳng dậy sẽ va vào mình.
"Tôi không ——"
"Không cố ý nhìn áo thầy, tôi chỉ..."
"Cầm lấy đi, sữa nóng, không đường." Trịnh Tư Kỳ ngắt ngang câu giải thích lúng túng của Kiều Phụng Thiên, rồi vắt chiếc sơ mi lên khuỷu tay, đặt cốc sữa vào tay y.
Kiều Phụng Thiên thốt lên "À", giơ tay đỡ lấy đáy cốc.
"Ở đó nóng lắm." Trịnh Tư Kỳ xoay chiếc cốc gần nửa vòng, "Cậu cầm vào đây, không bỏng tay." Anh đưa chiếc cốc hướng về lòng bàn tay Kiều Phụng Thiên.
Lúc này, Kiều Phụng Thiên mới nhận ra chiếc cốc này giống hệt chiếc cốc trên bàn làm việc của Trịnh Tư Kỳ, cùng là nhám mờ, cùng màu nâu. Y bỗng giật mình, tay run run vô thức, làm vài giọt sữa màu ngà rơi xuống mu bàn tay. Trịnh Tư Kỳ im lặng đưa tay lau cho y, chỉ vài giọt rơi vãi, không hỏi y có bị bỏng không.
Bầu không khí kỳ quặc giữa trận mưa dầm dai dẳng khiến khắp người cảm thấy nặng nề, bất tự nhiên, như bị thứ gì đó kéo ống quần, tay áo.
Trịnh Tư Kỳ vắt áo lại làm ghế, cắm thẻ nhớ máy ảnh vào khe thẻ của chiếc Macbook: "Cho cậu xem mấy tấm ảnh chụp hôm nay, thích tấm nào tôi rửa ra cho cậu."
Kiều Phụng Thiên ngồi trên chiếc ghế bành gỗ, thiết kế giả cổ mang hơi thở hậu hiện đại, nhưng vô cùng nặng. Ví dụ như bây giờ, y muốn tránh sang bên nhưng chẳng thể nhúc nhích nổi, đành ngồi sát tay trái ghế, để lại khoảng trống rộng bằng nửa người.
"Sao cậu không ngồi ra tận vành đai hai ấy?" Trịnh Tư Kỳ quay sang nhìn y cười, tay vẫn không ngừng nhấp chuột, "Ngồi xa thế có nhìn rõ không?"
"Thị lực tôi tốt lắm, tốt lắm luôn nhé."
Trịnh Tư Kỳ bật cười: "Tốt tới đâu chứ?"
"Xe buýt ấy." Tay Kiều Phụng Thiên mân mê thành cốc, "Đứng từ xa nhìn qua tôi cũng nhận ra ngay là chuyến nào."
"Cậu đoán bừa à?"
Kiều Phụng Thiên nghiêm túc nghiêng đầu suy nghĩ: "Thế đổi cái khác... Chữ in trên đó, kiểu phông chữ tứ in ra ấy, đứng từ xa tôi vẫn nhìn rõ."
"Thật à?"
"Tôi mà lừa thầy là con chó con." Kiều Phụng Thiên nói thẳng thừng.
"Thử đi."
Trịnh Tư Kỳ hào hứng cầm quyển lịch lên, lùi lại, đặt nó thẳng trước ngực, đối mắt với Kiều Phụng Thiên: "Xa thế này cũng được?"
"Xa thêm tí nữa vẫn được."
Trịnh Tư Kỳ cúi đầu, chỉ đầu ngón tay vào ô chữ nhỏ: "Chữ này."
"Chắn mất rồi, thầy kéo tay ra tí." Kiều Phụng Thiên nhướng mày, nhìn móng tay sạch sẽ của Trịnh Tư Kỳ như miếng ngọc sáng long lanh, nheo mắt theo đầu ngón tay: "Lộ露, đan phong bạch lộ."
Quả nhiên là chữ "Lộ". Trịnh Tư Kỳ cười đầy ngạc nhiên, nhưng vẫn không từ bỏ, tiếp tục: "Chữ này?" Anh cố tình giở trò, lần này chọn chữ tiêu đề phụ còn nhỏ hơn lần trước, màu xám xịt.
"Hậu 后, không sơn tân vũ hậu, thiên khí vãn lai thu." Kiều Phụng Thiên ung dung trả lời, còn đọc hết câu thơ in ở tiêu đề phụ. Trịnh Tư Kỳ cúi xuống xác nhận, rồi ngẩng lên giơ ngón cái: "Đỉnh thật."
*Bài thơ *Sơn Cư Thu Minh* – Vương Duy (dịch nghĩa từ thivien: Không không tòa núi sau trận mưa/ Thời tiết ban đêm đến đã là thu rồi.)
"Tôi bảo mà." Rõ ràng trên nét mặt Kiều Phụng Thiên lộ vẻ khoe khoang, dù chỉ thoáng qua.
"Ghen tị với thể chất của cậu lắm đấy, làm gì cũng không bị cận." Trịnh Tư Kỳ đặt quyển lịch về bàn làm việc, đẩy mắt kính trên sống mũi: "Nhất là mấy người đeo kính từ thời cấp 2 như tôi."
"Thế chứng minh đi, thầy học hành tử tế." Kiều Phụng Thiên tâng bốc nửa thật nửa giả, chưa nói hết câu đã tự cười trước.
"Thôi đi, hồi đó tôi cày game xuyên đêm xuyên ngày, tới lúc chị tôi dắt tôi vào hàng kính đo cận, vừa đi vừa kéo khăn quàng đỏ của tôi mắng té tát. Đe tôi có ngày mù ra, không biết một ngày nhét được bao chữ vào mắt, phí tiền vô cùng." Trịnh Tư Kỳ nhớ lại chuyện cũ, giọng bỗng dịu dàng: "Lúc ấy tôi là thằng nhóc lười biếng đứng bét lớp, cạo đầu đinh lỉa chỉa y như con ốc vít mới vặn ra. Trông tôi chẳng khác gì dạng chó hình người đeo cái gọng kính mỏng dính, giáo viên chủ nhiệm suốt ngày chỉ tay vào tôi đùa, 'anh trí thức kia, đứng dậy trả lời câu này cho tôi xem.'"
Kiều Phụng Thiên cầm cốc sữa đứng nghe, thấy vui vui. Chỉ vài ba câu tả đã khắc họa xong hình tượng cậu nhóc ngỗ ngược vô kỷ luật, như đang đọc tiểu thuyết hồi ký, đọc nửa vời, biết úp mở về nhân vật lại càng muốn lật sang trang kế tiếp.
Thật ra Trịnh Tư Kỳ không phải người thích kể lể về bản thân vô điều kiện. Anh cũng không hề vui lòng khi người ta biến chuyện của mình thành đề tài bàn tán. Nhưng Kiều Phụng Thiên khác hẳn.
Một mặt, Kiều Phụng Thiên không liên quan gì đến quá khứ của mình, không giống đồng nghiệp hay bạn thân thiết, mối quan hệ giữa hai người là hiện tại ở chiều sâu phù hợp. Anh có thể xem quá khứ như một nhân cách hoàn toàn xa lạ, cách nhìn nhận sẽ khách quan hơn, không lẫn chút cảm xúc vô dụng.
Mặt khác, có những thôi thúc mà chính anh cũng không hiểu rõ —— Nếu mình chủ động ném quá khứ ra, biết đâu người kia cũng sẽ chủ động kể về chuyện của mình chăng?
Trịnh Tư Kỳ muốn hiểu rõ y, vô cùng muốn, dù không lý do.
"Mặc dù hơi bất tiện, nhưng mà..." Ánh mắt Kiều Phụng Thiên rơi trên cặp kính của Trịnh Tư Kỳ, rồi dời đến sống mũi: "Thầy đeo kính đẹp lắm."
Trịnh Tư Kỳ lập tức tháo kính ra: "Tôi không đeo còn đẹp hơn nữa, cậu tin không?"
Chiếc kính bị đặt xuống bàn, khung kim loại đập vào mặt gỗ nghe cạch một tiếng. Theo lẽ thường, Trịnh Tư Kỳ dù chăm sóc bản thân tốt đến mấy vẫn sẽ có nếp nhăn. Chỉ là nếp nhăn nằm ở khóe mắt anh thoạt trông không hề đáng ngại, dường như được chú định sinh sôi ở đó để tô điểm thêm nét phong cảnh.
Khi không bị cặp kính che khuất, sự sắc bén hiện diện trong đôi mắt Trịnh Tư Kỳ tuy không trọn vẹn, hẳn còn sót lại từ thời niên thiếu, tạo nên sự hòa trộn của cuộc sống hiện tại với quá khứ tồn tại ở một góc bên dưới thấu kính. Nhìn kỹ, ánh mắt này có tính công kích, không giống khí chất lúc trước của Trịnh Tư Kỳ.
Kiều Phụng Thiên nhất thời không dời mắt nổi, muốn ngắm đủ bốn phương tám hướng.
Hồi hội thao đã được nhìn sơ sơ một lần ở khoảng cách khá xa. Đến tận bây giờ cũng chưa lần nào ngồi gần nhau như thế, trực diện như thế, cố tình tháo kính để cho mình nhìn. Lúc này y mới chợt nhận ra, quả thực mắt kính không phải thứ cần thiết với anh.
Có những con người rất lạ, đeo kính lâu dường như linh hồn họ cũng trú ngụ trong cặp kính ấy. Mắt kính trở thành vật bất ly thân, không có nó khí chất nâng đỡ thịt xương cũng không còn, mất cả bản ngã. Nhưng Trịnh Tư Kỳ dù đeo hay không cũng đều tự do tự tại, không gì cản trở anh giao tiếp điềm đạm ôn hòa.
"Cậu đeo kính chắc cũng đẹp lắm." Có lẽ Trịnh Tư Kỳ không thấy rõ gương mặt Kiều Phụng Thiên, bèn vô thức xích gần lại nói chuyện.
Mặt anh sát gần, nhịp tim Kiều Phụng Thiên càng thêm nhanh.
"Tôi chưa đeo bao giờ."
"Ồ." Trịnh Tư Kỳ đưa cặp kính của mình ra, nở nụ cười: "Tôi muốn xem thử lắm đấy."
Yêu cầu này đưa ra đúng lúc không khéo chút nào, khiến Kiều Phụng Thiên chẳng có cơ hội từ chối thẳng. Y cầm lấy kính, mở ra, luồn càng kính vào tóc mai cho nó tựa chắc vào sau tai. Gọng kính chạm vào sống mũi mới cảm thấy rõ độ nặng của chiếc gọng kim loại, tỳ nặng hơn cả dí ngón tay vào. Kiều Phụng Thiên vén tóc mái ngẩng lên.
Trịnh Tư Kỳ đưa mắt nhìn. Sau một thoáng sững sờ, anh cười, nhưng là nụ cười vô cùng thiện chí.
"Thú thật với thầy, món này không hợp với kiểu phong cách lòe loẹt xập xình hộp đêm của tôi tí nào. Tôi mà để tóc đen chắc còn tự nhiên hơn." Kiều Phụng Thiên đẩy mắt kính, mất tự nhiên chạm vào chóp mũi, đầu không ngẩng lên hẳn.
"Choáng không?" Trịnh Tư Kỳ hỏi.
Kiều Phụng Thiên gật khẽ: "Choáng, chóng mặt kinh khủng, nhìn thầy hoa hết mắt luôn."
"Ít nhiều gì cũng hơn chín độ, năm nay chưa đo lại, không biết có nặng hơn không." Trịnh Tư Kỳ đưa tay tháo kính ra cho Kiều Phụng Thiên, ngón tay anh chạm phải sống mũi y: "Mặc dù thị lực cậu tốt cả đời không bước chân vào hàng kính, nhưng cậu đeo kính đẹp lắm."
Kiều Phụng Thiên sờ sờ mũi chỗ Trịnh Tư Kỳ quẹt phải: "Thầy đang tâng bốc đấy à?"
"Không có tâng, nói bằng lương tâm, tôi thề." Trịnh Tư Kỳ đeo kính về lại, bỗng nhiên giở tính trẻ con chìa bốn ngón tay lên trần nhà, giả bộ chân thành thề thốt.
Kiều Phụng Thiên ngơ người, ngẩng đầu lia mắt nhìn mấy ngón tay anh, đặt cái cốc vững lên mặt bàn rồi phì một tiếng không nhịn được cười.
"Không cần không cần đâu, tôi miễn cưỡng tin thầy mà."
Tổng cộng ba, bốn trăm tấm ảnh đã xuất lên máy tính, Trịnh Úc đã nhiều mà Tiểu Ngũ Tử còn nhiều hơn. Chụp từ xa chụp lại gần chụp cận cảnh, Kiều Phụng Thiên xem từng ảnh theo nhấp chuột của Trịnh Tư Kỳ, như thể anh đang chụp một bộ ảnh chân dung miễn phí cho cháu trai mình.
"Sao Tiểu Ngũ Tử vào ảnh đen thế nhỉ..." Kiều Phụng Thiên nhìn chằm chằm màn hình nửa buổi trời, thốt ra một câu như vậy.
Trịnh Tư Kỳ nghiêng đầu nhướng mày: "Ài, cậu bắt trọng điểm kỳ quặc thế?"
"Sự thật là vậy mà."
"Con trai đen tí thì đàn ông thôi, mấy cô bé lúc nào cũng khá thích thế."
"Chẳng hạn như, bé Táo nhà thầy?" Kiều Phụng Thiên đùa.
Trịnh Tư Kỳ nhìn y đăm đăm một lúc, sau đó mới cười lắc đầu: "Không được, bé Táo không được."
.
Lời tác giả:
Tui cũng muốn lái xe lắm chứ hahaha, nhưng sự thật nói với tui rằng thời cơ chưa đến.
Nên lúc có thịt hầm tui sẽ trắng trợn mà yên tâm nha! Hiện tại xin hãy cho hai người họ mập mờ một lúc đã www
Cảm ơn mỗi bạn đọc đã đọc đến đây.
Edit: tokyo2soul