Hoa Yên Chi - Ashitaka
Chương 64: Bức Ảnh Và Những Góc Nhìn
Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiều Phụng Thiên không hỏi lý do, Trịnh Tư Kỳ cũng không giải thích.
Từng tấm ảnh lướt qua với tốc độ chậm rãi, Kiều Phụng Thiên quan sát chúng thật kỹ lưỡng, từ màu sắc của khung cảnh đến kết cấu và tỷ lệ. Trịnh Tư Kỳ chuyên khai thác khoảng trống trong nghệ thuật nhiếp ảnh, lúc chụp thường đặt Tiểu Ngũ Tử hoặc bé Táo ở vị trí hơi lệch chút, lấp đầy phông nền bằng hoa cỏ và bầu trời, khiến mỗi tấm ảnh như một bức tranh phong cảnh cổ điển.
Khi chụp cận cảnh, Trịnh Tư Kỳ nắm bắt khoảnh khắc vô cùng chính xác. Ông am hiểu lý thuyết về "thời điểm quyết định", chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mọi thứ mang tính quyết định đều được thể hiện rõ nét. Mỗi tấm ảnh cận cảnh Tiểu Ngũ Tử đều khắc họa biểu cảm tinh tế, để lại dư âm sâu lắng, như thể gợi lên những suy nghĩ trong lòng cậu bé.
Trong số đó có một tấm ảnh chụp góc nghiêng, Tiểu Ngũ Tử cầm chiếc bong bóng màu xanh lam ngẩng đầu ngắm nhìn dưới bầu trời ánh sắc xanh biếc, đường quai hàm non nớt và hàng mi cong của cậu bé trở nên vô cùng sắc nét.
Kiều Phụng Thiên thấy tấm nào cũng đẹp, không tấm nào là không thích.
Trịnh Tư Kỳ lăn chuột, gác một chân lên ghế, màn hình máy tính nhuộm màu xanh nhạt lên gọng kính của mình.
"Tiểu Ngũ Tử có đôi mày rậm, khuôn mặt rất ăn ảnh đấy."
"Nhưng không có thần thái như mấy đứa trẻ khác." Kiều Phụng Thiên cười, nhìn màn hình vài lần: "Vừa ngờ nghệch lại im lặng."
"Cậu thấy thế không được à?" Trịnh Tư Kỳ hỏi.
Kiều Phụng Thiên suy nghĩ không lâu: "Tất nhiên là không tốt rồi."
Không có tính cách của một đứa trẻ, làm sao mà tốt được.
"Vậy cậu có nghĩ rằng những nét đó cũng có thể trở thành điểm mạnh của cậu bé không?" Trịnh Tư Kỳ chạm mu bàn tay vào chiếc cốc sứ trên bàn: "Không uống nữa sẽ lạnh đấy, lạnh thì tanh."
"Thầy bảo là điểm mạnh?"
Kiều Phụng Thiên ôm cốc bằng hai tay, nhìn Trịnh Tư Kỳ vẫn đang nhìn mình, trông chẳng khác gì đứa trẻ bị người lớn ép uống thuốc. Cậu bưng cốc lên miệng, ngửa cổ uống cạn, xong lau quanh miệng xem có dính gì không.
"Con người đâu phải là thứ đơn giản như trắng và đen, không kể đến việc vi phạm đạo đức, tính cách cũng không đơn giản như tốt hay xấu đúng không? Bây giờ cậu cho rằng có chỗ không tốt, chưa chắc trong tương lai sẽ không có điểm vượt trội hơn người." Trịnh Tư Kỳ rút cho cậu một tờ giấy: "Đừng sờ, không dính đâu."
Điểm vượt trội?
"Chỉ là càng ngày càng trầm lặng, nói ít, giấu hết mọi thứ trong lòng không nói ra thôi."
"Đó cũng chỉ là suy đoán của cậu bây giờ thôi đúng không." Trịnh Tư Kỳ đẩy kính: "Tính cách không phải là thứ bất biến, cũng không phải cứ đặt chân vào là đi theo một đường thẳng. Từ nhỏ tới lớn, tôi bị mọi người chê bai là du đãng bất lương, nhưng cậu có thấy hiện tại tôi vẫn còn láu cá không đáng tin cậy nữa không?"
Kiều Phụng Thiên lắc đầu.
"Bởi tôi đã thu lấy những điều xấu xa và biến chúng thành tốt đẹp hơn, bởi không ai dạy nên mất nhiều thời gian. Nhưng nếu Tiểu Ngũ Tử có người dẫn dắt, tôi nghĩ cậu bé sẽ hiểu sớm thôi."
Kiều Phụng Thiên dựng vai đầy bất đắc dĩ: "Chính tôi còn sống cuộc đời hỗn loạn kia."
"Vậy à?"
"Chẳng lẽ không?" Kiều Phụng Thiên hỏi ngược lại. Đó là chuyện quá rõ ràng mà.
"Cậu nhớ chiếc vớ của mình để ở đâu không?"
Trịnh Tư Kỳ hỏi kỳ quặc, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn. Kiều Phụng Thiên ngẩn ra một lúc rồi gật đầu: "Nhớ chứ."
"Ngày nào cậu cũng dậy đi làm đúng giờ, không nằm ì trong chăn ngủ nướng được phải không?"
"Được."
"Cậu ăn cơm ba bữa đúng giờ phải không?"
"Được."
"Thế nếu đầu cậu nảy ra chuyện gì đó, cậu sẽ làm ngay?"
Kiều Phụng Thiên suy nghĩ vài giây: "Tôi sẽ làm ngay."
Cứ như đang làm bài kiểm tra tâm lý mù mờ nào vậy.
"Những điều vừa rồi tôi không làm được. Tôi hơn cậu sáu tuổi, tôi không làm được. Bảo sống loạn, khéo tôi còn loạn hơn, tôi chỉ có thể giả vờ thong dong hơn cậu mà thôi." Trịnh Tư Kỳ tựa cằm lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn Kiều Phụng Thiên: "Cậu chỉ đang xem nhẹ quá nhiều thứ, thứ đáng coi trọng lại xem quá nhẹ nên mới khiến bản thân cảm thấy mình đi chậm. Thực ra cậu đã làm tốt hơn rất nhiều người rồi."
Kiều Phụng Thiên mỉm cười không tin tưởng, đảo mắt nhìn sang tay vịn ghế.
"Ở phương diện nhân cách, chắc chắn ngày xưa cậu cũng có khuyết điểm không toàn vẹn. Nhưng đứng từ góc nhìn của một người trưởng thành như tôi, đến bây giờ chúng đều đã trở thành ưu điểm tỏa sáng con người cậu, tôi nhìn thấy và đánh giá cao chúng."
Trịnh Tư Kỳ không ngần ngại khẳng định như một bậc đàn anh hay người cha ấm áp, ưa hòa nhã mà có lẽ suốt đời Kiều Phụng Thiên không gặp được. Trong lòng cậu vang lên khúc đàn tỳ bà khiến tâm can xao động, im lặng đến nỗi sinh ra nôn nao và vui sướng.
"Sau này nếu cậu làm chuyện gì không ổn, có thể tìm tôi, tôi sẽ giúp cậu hết sức mình." Trịnh Tư Kỳ tự nhiên đưa tay vén tóc Kiều Phụng Thiên.
Ma xui quỷ khiến, Kiều Phụng Thiên muốn mở miệng thốt lên, xin tay Trịnh Tư Kỳ đừng rời đi quá nhanh.
Bóng tối dày đặc hơn, Trịnh Tư Kỳ để Kiều Phụng Thiên ở lại nhà mình qua đêm.
"Phiền phức cho thầy lắm phải không?"
"Cậu phiền người khác cũng là phiền, phiền tôi cũng là phiền." Trịnh Tư Kỳ mở tấm đếm sô pha gấp chồng lên, trải thành chiếc giường thấp rộng rãi. Anh ấn xuống đệm: "Mét hai nhân mét tám, một người ngủ vừa đủ, không chiếm diện tích nữa."
"Ý thầy bảo tôi lùn chứ gì."
Trịnh Tư Kỳ phủi sợi chỉ vàng nhạt trên nệm xuống: "Tôi quanh co thế mà cậu nghe ra hết, điểm tối đa cho khả năng đọc hiểu văn bản rồi."
"... Cái đệt."
Kiều Phụng Thiên nhỏ giọng, ngồi xuống thử độ êm của giường sô pha.
Trịnh Tư Kỳ chỉ cậu cách chỉnh nước nóng trong phòng tắm, lục ra bộ đồ mặc ở nhà giặt sạch sẽ xếp gọn trong ngăn tủ. Trước lúc tắt đèn, anh quay lại, định xoay cổ Kiều Phụng Thiên: "Tôi xem."
Vết tát của Lâm Song Ngọc chẳng hiểu sao đã không còn đau nữa, vén tóc lộn xộn ra, Trịnh Tư Kỳ ấn tay vào cũng không thấy đau, thay vào đó là cảm giác nhiệt độ từ đầu ngón tay lan ra đầy ứ.
"Ngày mai sẽ hết sưng thôi, cậu đừng nghĩ gì cả, cố ngủ đi, ngủ ngon."
Kiều Phụng Thiên không dám mặc bộ quần áo đó. Cậu nằm vào giữa sô pha thấy như đang dìm mình giữa nồi nước sôi, toàn căn phòng chỉ toàn mùi hương của Trịnh Tư Kỳ. Dưới ánh mắt tối tăm, cậu trở mình sang trái, Trịnh Tư Kỳ đang nằm trong tay trái cậu cúi đầu lật sách; cậu trở mình sang phải, Trịnh Tư Kỳ đang nằm trong tay phải cậu chống cằm nhìn mình. Mí mắt vừa nóng nảy vừa hưng phấn mở trừng nhìn ra ngoài cửa sổ, Trịnh Tư Kỳ lại biến thành vầng trăng lặng lẽ tỏa sáng bên chân mình.
Trịnh Úc không bao giờ dám tự tắt đèn đi ngủ, nên đêm nào Trịnh Tư Kỳ cũng phải ghé vào phòng con gái đắp lại chăn, tắt hết đèn.
Trịnh Tư Kỳ rón rén nhét cánh tay như ngó sen đang thò ra của Trịnh Úc vào giường. Cô bé chậm chạp nhắm hai mắt lại, bụng không chịu cam tâm lại hất văng tay ra, anh bất đắc dĩ nhét lại lần nữa, lại vung ra, lại nhét. Hai bố con đấu võ khoảng ba trăm hiệp, đến nỗi Trịnh Tư Kỳ tự hỏi trong bụng liệu đứa nhỏ có thức dậy hẳn không.
Anh bắt chước Kiều Phụng Thiên, dịu dàng vén túm tóc rơi trên má Trịnh Úc lại.
Trừ vài lần chạm mặt ban đầu, Trịnh Tư Kỳ thừa nhận mỗi lần anh đưa tay với Kiều Phụng Thiên đều là cố ý, đều có chủ đích. Thái độ ấy giống như trêu ghẹo con thỏ trắng mềm mại, thử sờ vào tai nó, thấy nó ngạc nhiên run rẩy bèn muốn thấy nhiều hơn, muốn đụng chạm nhiều hơn nữa. Trịnh Tư Kỳ không cách nào lý giải nổi thứ đòi hỏi bí ẩn gần như xấu xa này.
Đã giả vờ làm đàn ông trưởng thành mười mấy năm, dù có thích ai đó cũng phải đàng hoàng, lo trước tính sau.
Huống hồ Trịnh Tư Kỳ vốn không xác định được đó là gì. Anh xác định mình không phải đồng tính, xác định giữa hai người có sự khác biệt lớn, cũng xác định Kiều Phụng Thiên không phải gu thẩm mỹ của mình.
Nhưng xác định có tác dụng gì khi đó là một nan đề phức tạp.
Trong đầu hiện lên hình ảnh Kiều Phụng Thiên đeo kính ngẩng đầu. Trịnh Tư Kỳ đã có thể xác nhận, trong khoảnh khắc ấy, h*m m**n dâng lên như thanh đo nhiệt kế thủy ngân mau chóng dâng vút theo độ ấm, chân thật đến vô cùng.