Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1478: Cậu đang mơ à!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1478 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tư An Nhien ngây người.
Cô không thể tin được, nhỏ giọng nói: "Anh không thể kết hôn được! Chú Lục sẽ không cho phép, bọn họ thích em mà!"
Lục Thước cười lạnh: "Cậu đang mơ à!"
Đúng lúc này, cửa mở ra, luật sư của cậu đi vào.
"Tổng Giám đốc Lục thật sự đã kết hôn! Đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn của cậu ấy, vợ là cô Lục Huân."
Người nhà họ Tư, cả lũ lão già của thành phố đều mất bình tĩnh.
Lục Thước điên rồi sao?
Chuyện còn chưa giải quyết xong cậu đã kết hôn rồi, cậu không quan tâm đến cổ phiếu Lục Thị nữa sao?
Lục Thước chống tay vào bàn hội nghị từ từ đứng dậy, cậu chăm chú nhìn những người ở dưới bục nói: "Những cổ phiếu đó của Lục Thị còn đáng giá bao nhiêu, cứ để ông trời tính đi, cùng lắm thì tôi phá sản, tôi vẫn còn vợ nuôi!"
Hoắc Tây chống tay lên trán: Đúng là không biết xấu hổ!
Còn để Tiểu Huân nuôi cậu ấy nữa chứ!
Một ông già nhà họ Lục lấy tay che trái tim, Lục Thước cho người cho ông ta uống thuốc trợ tim.
Lục Thước lại nhìn về phía Tư An Nhiên.
Tư An Nhiên thấy cậu điên rồi, cậu cố ý, cậu đã chuẩn bị để vạch mặt cô từ lâu.
Cậu chưa từng nghĩ đến việc sẽ cưới cô!
Lục Thước cười lạnh: "Tư An Nhiên, chúng ta không có khả năng đàm phán! ở thành phố B, nhà họ Lục và nhà họ Tư chỉ có thể có một cái tồn tại."
Nói xong, cậu quay người rời đi!
"Lục Thước!" Tư An Nhiên gọi tên của cậu.
Nhưng Lục Thước cũng không quay đầu lại.
Cô sững người, cô không nghĩ đến kết quả sẽ thành ra thế này, cô còn muốn đuổi theo nhưng bố của cô đã đứng dậy mạnh mẽ tát cho cô một cái, mắng: "Còn chưa đủ mất mặt sao? Vì một người đàn ông mà chính mình và nhà họ Tư vào tình cảnh như thế này, ông dạy con rồi!"
Ông Tư rời đi.
Tư An Nhiên níu lại cánh tay ông ta, cầu xin: "Bố, bố để con nói chuyện với Lục Thước đi!"
Ai lại dám hắt nước trà lên mặt ông ta!!!
Hoắc Tây nhìn người lớn kia: "Bác Tư, cơm có thể ăn bậy những lời không thể nói bậy được!"
Cô đứng dậy thong thả bước đến trước mặt ông Tư, cười lạnh.
"Cô Út của tôi chê em trai của ông, Lục Thước cũng không cần con gái cưng của ông, ông thẹn quá hóa giận sao? Kết hôn rồi còn có thể ly hôn, huống chi bọn họ cũng chỉ mới ăn với nhau vài bữa cơm, sao vậy, không gả được nên muốn dựa dẫm vào nhà chúng tôi sao. ông có bệnh tật gì trong người không đấy, hay là nhà không đủ cơm ăn nên muốn đợi sính lễ của chúng tôi? Thật xin lỗi nhé bác Tư, có lẽ sính lễ không có nữa, nhưng người em trai kia của tôi, tình tính không tốt lắm, có lẽ sẽ đưa một phần quà lớn cho nhà họ Tư… Vui vẻ nhận lấy đi!"