Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1480: Ngọt ngào quá mức!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1480 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Huân tuy nhát gan nhưng lúc này lại vô cùng kiên định.
Người phụ nữ kia nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, bà ta mỉm cười: "Bình thường thấy em im lìm chẳng nói được mấy câu, nhưng hóa ra lại rất đáng gờm, đã xem thường em rồi."
Dù sao bà ta vẫn không cam tâm và rút tờ chi phiếu trong túi ra.
Viết một tờ hai trăm tám mươi ngàn đưa cho Lục Huân, sau đó bảo cô đi khỏi.
Lục Huân cầm tờ chi phiếu, khi đứng dậy lại lấy hết dũng khí: "Thì ra bà thật bất lịch sự, tôi cũng không muốn bán chiếc váy cưới này cho bà đâu."
Người phụ nữ kia trợn mắt, không dám tin vào lời mình vừa nghe.
Lục Huân thấy bà ta trời sinh khỏe mạnh, cơ thể nhỏ bé của mình e rằng không chịu nổi hai cái tát của bà ta, cô kiên cường nhưng vẫn nhát gan thu dọn đồ đạc rồi chạy thật nhanh, ngay cả Lục Thước cũng không thấy.
Lục Thước rất chua chát.
Cậu ấy hiểu rõ Lục Huân là người như thế nào.
Bình thường chỉ cần to tiếng một chút thôi thì cô đã sợ.
Mà bây giờ cô lại đối mặt với sự ác ý đáng sợ, còn dám khua tay múa chân đấu tranh với người ta.
Lục Thước từ từ đi ra ngoài.
Vị phu nhân cao quý kia đã uống xong cà phê và định rời đi, vừa ngước mắt lên đã thấy sắc mặt tối tăm của Lục Thước đang nhìn mình, bà ta nở nụ cười gượng nói lắp: "Tổng giám đốc Lục..."
Lục Thước rất bình tĩnh cầm lấy ly cà phê mà Lục Huân đã uống.
Giây tiếp theo, ly cà phê được hắt đầy đầu đầy mặt của người phụ nữ đó.
Trong tiệm cà phê có rất đông người, bà ta rất mất mặt, nhưng bà ta lại không dám đắc tội với thân phận của Lục Thước, chỉ có thể bối rối nói: "Tổng giám đốc Lục, đây là sao? Dù sao trong công việc chồng tôi cũng có qua lại với cậu."
Lục Thước cười lạnh.
"Bẽ mặt nơi công cộng khó chịu nhỉ, nhưng tôi có thể bồi thường."
Cậu ấy rút sổ chi phiếu ra viết hai trăm tám mươi ngàn đưa cho bà ta, lúc xé chi phiếu cậu nói hời hợt: "Mặc dù sau này tôi rất bận, nhưng sức lực để đối phó với một công ty cỏn con thì tôi vẫn có."
Người phụ nữ ngơ ngác.
Lục Thước đút quyển sổ chi phiếu vào lại rồi rời đi với phong thái ngời ngời.
Đi đến cửa, đột nhiên cậu dừng lại: "Quên nói cho bà biết, Lục Huân là vợ tôi."
Lời vừa dứt, trong tiệm cà phê nổi lên một tràng pháo tay, đa số đều là người trẻ tuổi.
Bọn họ nhìn từ đầu đến cuối, không biết ai đúng ai sai, nhưng người phụ nữ quá lấn lướt, nên bây giờ ai chẳng thích xem bà ta bị bẽ mặt.
Lục Thước đuổi theo ra ngoài, thấy Lục Huân ở quảng trường.
Cô đang ngồi trên bồn hoa nhỏ.
Đôi mắt ửng đỏ, trông giống như một chú thỏ con yếu ớt, vừa đáng yêu lại đáng thương.
Cô ngồi đó rất lâu, cậu cũng nhìn cô rất lâu.
Sau đó, Lục Thước thấy một nơi bán kẹo bông không xa, cậu đi đến mua một xâu, cụ già thấy cậu ăn mặc có vẻ kỳ lạ, Lục Thước móc tờ một trăm ra đưa cho ông cụ rồi cười: "Vợ không vui nên dỗ dành cho cô ấy vui."
Và đưa cho cô.
Lục Huân ngơ ngác một lúc rồi ngước mắt lên, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, chỉ là lại ướt át hơn một chút.
Lục Thước khom người xuống đặt cái kẹo vào trong tay cô.
Giọng nói của cậu rất dịu dàng: "Có cần anh trai cõng không?"