Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1492: Vô vị!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1492 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới ánh đèn, bọn họ chăm chú nhìn nhau.
Ai cũng không muốn chịu thua, ai cũng không muốn từ bỏ sự kiên trì của mình, mãi đến khi Hoắc Tây thấy mắt mình có chút chua xót.
Cô mới khàn khàn lên tiếng.
“Vô vị!”
“Trương Sùng Quang, chúng ta đã bắt đầu lại cuộc sống mới rồi. Tám năm trôi qua chắc cậu cũng hiểu tôi rồi, mà tôi đối với cậu cũng biết rõ, chỉ dựa vào việc ngủ với nhau hai lần do cảm xúc mãnh liệt, ngoài ra thì giữa chúng ta còn có gì chứ? Nếu cậu nhất định muốn nói đến tình cảm thì đó cũng là chuyện từ rất lâu rồi.”
Hoắc Tây khẽ xua tay: “Cậu quay về đi! Dạo này tôi bận rộn với một vụ án rất mệt rồi, Lục Thước bên kia tôi cũng phải khích lệ tinh thần! Tống giám đốc Trương, thực sự tôi không có sức lực để chơi trò tình cảm với cậu đâu.”
Trương Sùng Quang vẫn không động đậy.
Ánh mắt cậu sâu thẳm như màng sương mù, rất khó nhìn thấu.
Hoắc Tây rũ mắt, tự giễu: “Cậu chắc sẽ không biết, cảm giác chờ đợi một người là thế nào.
Trương Sùng Quang, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, cảm giác đó cả đời này tôi không muốn nếm thử nữa.”
Trương Sùng Quang giật mình.
Cậu cảm giác như bị ai đó cào xé, rõ ràng rất đau nhưng cậu lại rất tỉnh táo.
Cậu thất bại ở chỗ.
Hoắc Tây không chịu chấp nhận cậu, đồng thời cậu cũng không thể mang lại hạnh phúc cho cô.
Trương Sùng Quang này, trong thế giới của Hoắc Tây đã tan thành tro bụi. Thân thể ở đây nhưng đã sớm bị chôn vùi rồi.
Hoắc Tây nói xong thì đi đến trước cửa sổ sát đất.
Để lại một bóng lưng từ chối cho cậu.
Cô nhẹ nhàng nhưng kiên định lên tiếng: “Đừng dây dưa nữa, nếu không tôi không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu, tốt nhất cậu đừng ép tôi!”
“Tôi vẫn ảnh hưởng đến cậu, có phải không?”
Giọng cậu khàn khàn không rõ tiếng, khẽ hỏi.
Hoắc Tây không đáp lời.
Cô đứng thẳng người, nhìn chăm cảnh đêm
bên ngoài, ở nơi mà Trương Sùng Quang không nhìn thấy, khóe mắt cô chợt ẩm ướt.
Trương Sùng Quang đi rồi.
Cửa mở ra rồi nhẹ nhàng đóng lại.
Trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại một mình Hoắc Tây, cô cứ vậy lẳng lặng đứng ở trên cao thành phố B, nhấm nháp cảm giác cô đơn thuộc về mình.
Đêm khuya thăm thẳm.
Cô nghĩ, cô cũng không phải không thể chấp nhận cậu.
Một tuần sau, Hoắc Tây ngồi trong phòng làm việc xử lý giấy tờ.
Cô đang gọi điện thoại với Lục Thước.
Hai nhà Lục, Tư tranh đấu, tôi sống anh chết, ý của Lục Khiêm bên này là ông ấy không nhúng
tay vào cũng không cho Hoắc Minh Châu động tay, tên nhóc Lục Thước này chẳng phải được lắm hay sao, đế cậu một mình đấu với cả nhà họ Tư.