Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1506: Gặp em mới trở nên dã thú!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1506 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Gặp em mới trở nên dã thú!”
Giọng cậu vừa trầm vừa khàn, rung động đầy hấp dẫn, Hoắc Tây nghe thấy thì hơi kích động.
Khi hai người hoàn toàn chìm trong đam mê, họ ôm nhau trên ghế sofa, say đắm hôn môi nhau, muốn cảm nhận nhau từ mọi góc độ.
Hoắc Tây nghĩ, có lẽ cô điên rồi.
Cô lại thân mật với Trương Sùng Quang mà không hề giữ chút khoảng cách, Trương Sùng Quang...
Trước giờ chỉ có Trương Sùng Quang cho cô cảm giác ấy, dù hai người tổn thương lẫn nhau, lạnh nhạt với nhau, nhưng khi cơ thể quấn lấy nhau, vẫn tìm lại được thứ đã mất bấy lâu trên người đối phương.
Thứ đó khiến người ta muốn có được, muốn có cả đời.
Cơn kích động qua đi, Hoắc Tây đá người đàn ông: “Trương Sùng Quang, thuốc của cậu rơi rồi!”
Trương Sùng Quang lên tiếng một tiếng thì thào khàn khàn, cậu hơi lười biếng.
Cậu không để ý đến thứ đang cản trở mình, cúi đầu hôn người trong lòng: “Còn làm được nữa không?”
“Làm gì mà làm!”
Hoắc Tây đứng dậy ngay, mặc áo của cậu bước vào phòng ngủ.
Đi được vài bước, cô dừng lại: “Đi mua thuốc cho tôi!”
Trương Sùng Quang không muốn cho lắm: “Mang thai thì sinh ra thôi, đâu phải chúng ta không sinh được.”
Hoắc Tây nhìn cậu chăm chú.
Rất lâu sau, cô nhẹ nhàng cười: “Hay là, anh thử mang thai xem?”
Trương Sùng Quang nằm trên sofa, cởi áo khoác ra, không có chút vẻ người làm ăn nào, toàn thân đều là hoocmon.
“Em khiến anh mang thai được, anh cũng không phải đối!”
Hoắc Tây cười nhạt: “Hóa ra mấy năm qua, chí hướng của anh chính là làm mẹ!”
Nói xong, cô rời đi.
Trương Sùng Quang móc trong túi quần ra một gói thuốc lá, châm thuốc rồi chậm rãi hút.
Một lát sau, cậu không hề ngại ngùng, bước vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Hoắc Tây chỉ quay đầu nhìn cậu rồi bị anh ôm lấy: “Cùng tắm đi!”
Khi ra khỏi phòng tắm, cả người cô đều mềm nhũn.
Cô cảm thấy thể lực của Trương Sùng Quang không giống người. Cô rơi vào thế yếu thế, vừa xấu hổ vừa tức giận đá cậu một cú: “Đi mua thuốc đi!”
Lần này người đàn ông cúi đầu hôn lên trán cô.
Đêm khuya, Trương Sùng Quang đi ra ngoài mua thuốc, tranh thủ chút gió đêm, hút vài điếu thuốc.
Khi cậu quay về, Hoắc Tây đã ngủ rồi.
Cậu đặt thuốc và hai hộp nhỏ xuống tủ đầu giường, ngồi ở mép giường lặng lẽ nhìn cô chăm chú. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, nửa gương mặt cô giống y như khi còn bé, nhưng dung mạo đã nảy nở, có hương vị của người phụ nữ.
Cậu thích biểu cảm của Hoắc Tây khi thân mật với mình.
Cậu biết cô hưởng thụ.
Trương Sùng Quang nghiêng người hôn cô, Hoắc Tây tỉnh lại thì ngạc nhiên nhìn cậu. Cũng vào lúc này, cô không mạnh miệng với cậu nữa, cả người đều mềm mại.
Trương Sùng Quang không nhịn được, ngậm lấy môi cô, hôn cô một hồi.
Trương Sùng Quang khẽ mỉm cười: “Đẹp thật! Đẹp hơn bất kỳ cô gái nào.”
Cậu đứng dậy đi rót nước, Hoắc Tây nằm xuống, nhìn trần nhà lặng lẽ nghĩ: “Coi như tìm một người làm ấm giường đi, còn có người nấu cơm nữa, thật ra thì nghĩ thế nào cũng thấy có lợi!”
Hơn nữa, ở phương diện đó, Trương Sùng Quang rất ổn.
Cô suy nghĩ rồi nằm ngửa ra.