1515. Chương 1515: Có ý gì?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1515 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô đứng phía sau cậu, lần đầu tiên chủ động ôm lấy cậu, giọng nói cũng nhẹ nhàng: "Cậu không giống người rộng lượng như vậy mà!"
"Yêu ai yêu cả đường đi!"
"Tôi thấy chú Hoắc nói cũng có lý, gặp phải tình địch không đấu lại được, thì nghĩ biện pháp biến họ thành con của mình, tôi thấy tuổi của Bạch Khởi cũng khá hợp, ngày mai cậu phải nói với cậu ta, cậu ta sau này có bố mẹ quản!"
Hoắc Tây không nói nên lời.
Cô nghĩ lại, Trương Sùng Quang đúng là được bố cô một tay dạy dỗ, như đúc từ một khuôn!
Cô buông cậu ra.
Nhưng Trương Sùng Quang bắt được tay cô, kéo cô lại trước mặt.
Trong phòng kín nóng hầm hập.
Cậu ôm cô, giọng nói rất dịu dàng: "Hoắc Tây, cậu nguyện ý nói cho tôi biết, có phải là nói cậu tin tưởng tôi?"
"Năm mươi năm mươi!"
Giọng của Hoắc Tây rất nhẹ: "Nhưng mà một tuần nữa, cậu vẫn phải dọn ra ngoài!"
Trương Sùng Quang cười nhẹ.
Cậu hâm nóng cơm, ăn cùng cô một ít, rồi rửa chén dọn dẹp.
Khi cuộc sống của Hoắc Tây hỗn loạn, không thể không nói sự có mặt của Trương Sùng Quang đã giúp cô thoải mái hơn không ít.
Sau khi ăn xong, cô còn uống rượu hoa quả nhi hồng.
Trương Sùng Quang gọi điện thoại, dùng tiếng Anh nói chuyện với đối phương ước chừng nửa tiếng, lúc tắt máy cậu nói: "Ngày mai cứ tới đây!"
Hoắc Tây nói cảm ơn với cậu.
Trương Sùng Quang khẽ giương mi: "Có thể được luật sư Hoắc khen ngợi đúng là không dễ dàng."
Hoắc Tây nhìn chăm chú vào dáng vẻ của cậu.
Tinh thần phấn khởi.
Cô không lừa được bản thân, cô vẫn thích cậu, đến bây giờ cô mới biết vì sao cô vẫn luôn thích Trương Sùng Quang, bởi vì cậu làm cho người ta muốn dựa dẫm, cũng rất mạnh mẽ.
Bạch Khởi trẻ tuổi cũng rất đáng yêu lương thiện.
Hoắc Tây có thể quan tâm cậu ta, nhưng không thể động tâm.
Điều cô muốn là một người đủ mạnh mẽ để có thể sóng vai cùng với mình, người này vẫn luôn là Trương Sùng Quang.
Hoắc Tây chà xát mặt.
Không được, không thể nghĩ nữa, cô nhất định đã bị Trương Sùng Quang bỏ thuốc.
Hoắc Tây tắm rửa xong, nằm ở trên giường xem tạp chí về huyết học.
Cô mặc chiếc áo tắm tơ tằm, tóc đen dài xõa trên đầu vai, so với bình thường có vẻ mềm mại hơn rất nhiều.
Trương Sùng Quang cũng không phải người dính người.
Cậu xử lý xong công việc, trở lại phòng ngủ,
thì thấy bộ dáng này của cô.
Cậu cong một chân nửa quỳ bên cạnh hôn môi cô, bàn tay to vừa sờ vừa hỏi: "Cậu đã tắm sạch chưa?"
Cậu tắt đèn, Hoắc Tây đập cậu: "Làm gì đấy! Tôi muốn xem tạp chí!"
Trong bóng tối, cậu nhẹ giọng: "Cậu không tò mò sao? Không nghĩ đến cảm nhận của tôi sao?"
Hoắc Tây sờ mặt cậu: "Có ý gì?"
Trương Sùng Quang ngậm lấy môi cô: "Hoắc Tây, tôi cho phép cậu muốn làm gì thì làm, cậu muốn làm cái gì cũnq được."