1520. Chương 1520: Một tiếng sau

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 1520: Một tiếng sau

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1520 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Tây định nói rằng mình là người lớn tuổi nhất.
Trương Sùng Quanh hôn cô: "Tôi vẫn lớn hơn cậu vài tháng! Tôi nên là người chăm sóc cậu."
Hoắc Tây quay đầu đi.
Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: "Những năm đó! Cậu đã đi đâu? Trương Sùng Quang... Xuống địa ngục đi!"
Cảm xúc đến quá nhanh.
Hoắc Tây tự thấy mình là người rất lý trí, nhưng lúc này cô không thể nhịn được nữa.
Cô càng yêu Trương Sùng Quang, thì lại càng quan tâm đến quá khứ của cậu.
Trương Sùng Quang thấy mắt cô đỏ hoe, hầu kết khẽ nhúc nhích, nhưng cậu không giải thích được, chỉ có thể ôm nàng vào lòng, hôn lên tóc cô: "Xin lỗi, Hoắc Tây... Rất xin lỗi!"
Sau này, tôi sẽ không đi đâu nữa.
Sau này, tôi sẽ không rời xa em nữa.
Đời này tôi sẽ ở lại nhà họ Hoắc, chăm sóc bố mẹ, giúp đỡ anh chị em... Chỉ cần em cho tôi một cơ hội.
Hoắc Tây chỉ mất bình tĩnh một lát.
Cô đẩy cậu ra: "Không phải cậu xuống địa ngục sao? Không đi nhanh đi?"
"Vậy thì đừng khóc."
"Tôi không có khóc."
Trương Sùng Quang cười nhẹ, cắn nhẹ vào mũi cao của cô.
Hoắc Tây mắng cậu: "Cậu là chó à!"
Cậu lại vòng tay qua lưng cô, ôm cô vào lòng, rồi hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô... Hôn say đắm đến khi loạng choạng ngã ra sofa, cậu vội vàng cởi thắt lưng.
Dưới ánh đèn pha lê, Hoắc Tây không chịu được.
Mặt cô đỏ ửng: "Trương Sùng Quang, cậu đúng là vô liêm sỉ! Cậu đủ rồi đó! Cẩn thận chết trẻ."
Tối qua không biết bao nhiêu lần.
Tối nay lại muốn tiếp, đúng là không phải người!
Mặt Trương Sùng Quang đỏ hồng, rõ ràng là rất muốn, nhưng Hoắc Tây lại không chịu. Quần trong áo ngoài đều đã tuột ra, không khí có chút khó xử.
Cậu nhìn khuôn mặt trắng trẻo của cô, thì thầm: "Luật sư Hoắc, tôi mới hai mươi tám! Ở tuổi này đàn ông ngày nào cũng muốn."
Huống chi, gặp được cô thì cậu không giữ được tự chủ.
Hoắc Tây đá cậu một cái: "Xuống địa ngục đi!"
Trương Sùng Quang cười hề hề, đứng dậy chỉnh lại quần áo. Khi kéo khóa quần, cậu nháy mắt với cô.
Mặt Hoắc Tây đỏ bừng,
Cậu thật là tên khốn!
Ba ngày sau, Bạch Khịp xác định phẫu thuật.
Hoắc Tây sắp xếp để cậu ta phẫu thuật và trị liệu ở nước ngoài, hơn nữa cô cũng đi theo cậu ta gần mười ngày.
Sau khi Bạch Khịp ổn định sau phẫu thuật, Hoắc Tây mới về nước.
Trên đường từ sân bay về, cô không khỏi nhớ đến Trương Sùng Quang. Bọn họ nói nửa tháng là cậu sẽ chuyển đi.
Tính một chút, đã hai mươi ngày rồi.
Khi cô trở về, hẳn là căn hộ đã dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc của Trương Sùng Quang hẳn là đều được dọn đi rồi!
Cô nhớ đến buổi sáng mình rời đi.
Bên trong mọi thứ vẫn như cũ.
Đồ của Trương Sùng Quang vẫn còn, thậm chí trên bàn ăn còn có một hộp thuốc lá, cùng với một cái bật lửa.
Hoắc Tây lặng lẽ nhìn.
Cô bước tới cầm lấy nó, nhẹ nhàng vuốt ve. Nếu trước đây cô không biết mình có bao nhiêu mong nhớ với anh, thì lúc này đây cô nghĩ mình đã biết. Cô khao khát Trương Sùng Quang, cô thích cậu ở lại đây.