1524. Chương 1524: Vẫn rất thanh lịch

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 1524: Vẫn rất thanh lịch

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1524 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong chốc lát, người phụ nữ được đưa đi để lấy lời khai.
Khi mọi chuyện kết thúc, trời đã rạng sáng. Khi đi ra khỏi cục cảnh sát, Hoắc Tây nhìn Trương Sùng Quang: "Tôi đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra! Mặt mày hốc hác trông không ổn lắm!"
Trương Sùng Quang thản nhiên nói: "Đến nhà anh đi! Hòm y tế có đầy đủ đồ hết."
Hoắc Tây không chút do dự bước lên xe. Trương Sùng Quang cứu cô, dù thế nào cô cũng phải bôi thuốc cho cậu mới được.
Một phút sau, cậu chạy xe đến một khu vực rộng dưới lầu, cùng với Hoắc Tây đi đến tầng đỉnh của căn nhà.
Căn nhà bốn trăm sáu mươi mét vuông được trang trí xa hoa.
Và cũng rất thanh lịch.
Cậu lấy hòm thuốc ra, ngồi trên sô pha: "Không phải nói muốn bôi thuốc cho anh sao?"
Hoắc Tây đổi giày, ngồi bên cạnh cậu, cẩn thận lau vết thương cho cậu: "Cào thật độc ác! Trương Sùng Quang cậu không ngốc đấy chứ?"
Cậu lẳng lặng nhìn cô, giọng nói có chút thấp: "Đàn ông không sao cả! Con gái có vết cào trên mặt thì không đẹp."
"Mặt đàn ông cũng có giá trị mà!"
Hoắc Tây vỗ gương mặt cậu: "Tổng Giám đốc Trương lớn lên đẹp như vậy, lỡ như hủy dung thì tiếc lắm!"
"Nếu bị hủy dung em còn muốn anh không?"
Cậu thấp giọng hỏi, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cô, không khí lập tức trở nên mờ ám.
Hoắc Tây cũng nhìn lại cậu.
Lúc này, ngôn ngữ đã trở nên dư thừa, Trương Sùng Quang ôm lấy mặt cô hôn lên.
Khuôn mặt cậu bị thương, phải tìm đúng góc độ mới không làm đau khuôn mặt kia.
Hôn xong, cả hai người đều có chút hổn loạn không thể tả.
Hoắc Tây thở dốc, mái tóc đen dài tán loạn trên vai, hơi cuộn lên.
Dáng người thon dài, chỉ mặc một chiếc váy lông cừu.
Cô bắt đầu chủ động hôn Trương Sùng Quang, hôn từ dưới cằm, từ từ đi xuống... Trương Sùng Quang bỗng dưng nắm tóc cô, giọng nói khàn khàn: "Hoắc Tây?"
Mây tan mưa tạnh.
Hai người nằm trên giường lớn mềm mại, vì nhiệt tình quá mức mà không còn sức để hoạt động.
Thật lâu sau, Trương Sùng Quang thấp giọng hỏi: "Ôm em đi tắm nhé?"
Hoắc Tây dựa lưng vào cậu, đưa tay lôi kéo ga giường: "Tắm em gái cậu! Tôi mệt chết được! Trương Sùng Quang cậu có còn là người không?"