Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1528: Bầu không khí căng thẳng
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1528 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Sùng Quang cười nhẹ: "Cũng không thân thiết lắm, cần gì phải để ý ngoại hình! Đúng rồi, hôm nay Cục cảnh sát có tìm cậu không? Tôi nghe nói bà Chu nộp tiền bảo lãnh xong đã được tại ngoại."
Hoắc Tây ừ một tiếng.
Cô hạ giọng: "Việc này chỉ tính là tranh chấp dân sự, cũng không có nghiêm trọng!"
Trương Sùng Quang hỏi cô: "Hối hận không? Phí luật sư đã cho bà ấy, kết quả lại gặp con sói vô ơn."
Hoắc Tây cười ha hả: "Tôi gặp kẻ vô ơn còn ít quá sao? Hơn nữa bà ta cũng không phải là con lớn nhất."
Bầu không khí trở nên im lặng…
Một lát sau Trương Sùng Quang nghiến răng: "Luật sư Hoắc, chúng ta có thể không nhắc lại quá khứ kia không?"
Hoắc Tây cười nhạt.
Cô tiếp tục ăn ngon lành, ăn hết cả một hộp thức ăn.
"Vẫn là hương vị như trước đây."
Trương Sùng Quang thấy cô ăn xong, thu dọn đồ đạc, sau đó tựa vào thành bàn ăn chậm rãi nói: "Người đã không còn hương vị lúc còn bé, luật sư Hoắc đêm nay có muốn nếm thử một chút không?"
Hoắc Tây thực sự bội phục độ dày da mặt của cậu.
Bình thường da mặt cô cũng khá dày, nhưng so với Trương Sùng Quang thì không đáng là bao.
Cô lau miệng: "Thông cảm! Sau khi ăn xong không nên hoạt động mạnh, không tốt cho tiêu hóa."
Trương Sùng Quang nhìn đồng hồ: "Vậy một tiếng sau thì sao?"
Hoắc Tây xoa xoa thắt lưng còn đau nhức, cười giả tạo: "Tối nay tôi ăn no rồi, ăn giám đốc Trương không nổi nữa! Nếu giám đốc Trương muốn, có thể tự mình nghĩ biện pháp!"
Nói xong, cô ném một chồng khăn giấy dày cho cậu!
Hoắc Tây đi tới phòng làm việc, Trương Sùng Quang nhìn thấy chồng khăn giấy kia, cười nhẹ.
Có lẽ bởi vì số tiền của Lục Thước quá long trời lở đất nên Hoắc Minh nhanh chóng phát hiện ra.
Mặc dù ông sớm biết hai đứa nhỏ này đã ngủ với nhau.
Nhưng vận dụng tới 20 tỷ là thật.
Hoắc Minh ở nhà đau đầu, đi đi lại lại khiến Ôn Noãn chóng mặt dùm ông.
Hoắc Minh cuối cùng cũng dừng lại.
Ông nói: "Không được! Chúng ta phải gọi cả hai tới hỏi chuyện!"
Hay sao? Quên mất rồi?"
Hoắc Minh đỏ mặt.
"Chuyện đã lâu như vậy rồi, Ôn Noãn bà còn nhớ làm gì! Hơn nữa, tôi luôn thủ thân như ngọc vì bà, chưa từng chạm vào nửa sợi tóc của người khác!"
Ôn Noãn tiếp tục lạnh lùng đọc sách: "Tôi nào biết!"