1535. Chương 1535: Mắt rưng rưng

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 1535: Mắt rưng rưng

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1535 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khói thuốc len vào phổi, sự thiêu đốt ấy mới khiến cô tỉnh táo trở lại.
Tay Hoắc Tây vẫn run run cho đến khi cô hút hết điếu thuốc. Khi Trương Sùng Quang trở về, cũng là lúc cô vứt đầu lọc thuốc vào gạt tàn.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Trương Sùng Quang ngửi thấy mùi thuốc lá, cậu ngẩng mắt nhìn Hoắc Tây đang đứng đó.
"Hoắc Tây!"
"Anh và cô ta từng có mối quan hệ phải không?" Hoắc Tây hỏi bằng giọng thờ ơ: "Đầu tiên hay cuối cùng đi, anh có tiện nói cho em biết không?"
Hầuết của Trương Sùng Quang lăn lộn: "Đầu tiên, vào năm hai mươi tuổi!"
Hoắc Tây cúi đầu cười khẩy.
"Hai mươi tuổi à, vậy là mối tình đầu nhỉ! Trương Sùng Quang, hồi ấy anh bỏ em ở Mỹ một mình là để ở bên Thẩm Thanh Liên đúng không, bây giờ cô ta đã là bà Lâm rồi mà ảnh của hai người vẫn được đặt trên bàn làm việc! Càng buồn cười hơn nữa là anh nói anh ở bên em suốt quãng đời này! Mẹ nó, anh quá đáng vừa thôi!"
Tay Trương Sùng Quang siết chặt, cậu không thể phản bác.
Vì đó chính là sự thật.
Lúc đó cậu muốn thoát khỏi nhà họ Hoắc để được tự do, mà sự dịu dàng của Thẩm Thanh Liên đã cuốn hút cậu.
Hoắc Tây chầm chậm xoay người, mặt cô không hề có một biểu cảm nào.
Cô nhìn cậu, nói: "Trương Sùng Quang, em tha thứ, em chấp nhận anh, vì em nghĩ anh chỉ chơi đùa một lúc mà thôi, chứ em không bao giờ nghĩ anh sẽ nghiêm túc với bất kỳ người phụ nữ nào khác. Chắc lúc đó anh không chơi đùa với Thẩm Thanh Liên mà thật lòng muốn cưới cô ta làm vợ đúng không? Chẳng qua sau này không hợp nhau nữa, cô ta không thể thỏa mãn cái sở thích kỳ lạ của anh nên anh mới chia tay!"
Nói đến đây, Hoắc Tây cảm thấy chán ghét vô cùng.
Cô cứ tưởng Trương Sùng Quang đối xử với cô khác hoàn toàn những người ngoài kia.
Mà hóa ra, cậu đã trao tình cảm của mình cho người khác rồi.
Còn cô lại cho rằng bọn họ là người duy nhất của nhau.
Hoắc Tây không khóc, khóc vì người như vậy không xứng đáng.
Cô cầm chiếc áo khoác đặt ở lưng ghế sô pha, đi thẳng về cửa, Trương Sùng Quang giữ cô lại: "Hoắc Tây, chúng ta nói chuyện đi!"
"Chúng ta chẳng có gì để nói!"
Hoắc Tây thờ ơ: "Trương Sùng Quang, quan điểm giữa chúng ta không giống nhau nên chẳng thể đến được với nhau đâu! Từ nay trở về sau, anh làm abc của anh, tôi vẫn là Hoắc Tây!"
Cậu vẫn không chịu thả cô đi, ôm lấy cô: "Chuyện ấy đã qua rồi!"
Hoắc Tây tát cậu một cái.
"Chuyện đã qua? chuyện đã qua mà phải đế một người phụ nữ đã có gia đình kiếm cớ chạy đến nhà anh trong đêm à, anh nói xem mối quan hệ giữa hai người bình thường được sao? ít nhất cô ta vẫn chưa từ bỏ anh. Tôi cá chắc rằng hiện giờ không ở trong nước, nếu không cô ta chẳng có gan mà tới tìm anh đâu. Hai người định làm mấy cái chuyện mờ ám ngay dưới mắt của Lâm Tòng ư."
"Trương Sùng Quang, do anh không biết từ chối, hay Thẩm Thanh Liên không biết xấu hổ?"
Trên mặt cô in một vết tát.
Trương Sùng Quang đánh cô.
Sau khi đánh xong, Hoắc Tây vẫn rất bình tĩnh, bảo vệ mối tình đầu là bản năng của đàn ông chăng!
Trương Sùng Quang ngây người.
Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đánh Hoắc Tây, vậy mà cậu lại tát cô.
Cũng trong một ngày, cô biết tình yêu mà cô hằng ao ước chỉ là một câu chuyện cổ tích.
"Trương Sùng Quang, chúng ta chấm hết!"
Hoắc Tây đẩy cậu ra, đến trước cửa lấy giày. Lúc này dường như Trương Sùng Quang mới tỉnh táo lại, cậu chạy tới phía cô, đẩy cô lên tường, nhưng có lẽ vì cậu đẩy quá mạnh nên đầu Hoắc Tây va mạnh vào tường.
Đau quá, đầu cô choáng váng.