Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1537: Nếu thế
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1537 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cậu vẫn là Trương Sùng Quang ấy chứ?
Là người cô đã mang về nhà, là Trương Sùng Quang đã cùng nhau lớn lên với cô?
Nếu thế, cậu ấy sao lại thích người khác.
Nếu thế, tại sao cậu ấy lại đánh cô?
Hoắc Tây khẽ nhắm mắt: Một giấc mộng dài gần hai mươi năm, Hoắc Tây, nên tỉnh lại rồi!
Hai người vật lộn với nhau suốt đêm, sáng sớm Hoắc Tây ngồi trên giường gọi điện cho trợ lý, bảo cô đến đây làm thủ tục xuất viện cho mình.
Cô vừa cúp điện thoại, Trương Sùng Quang nhìn cô thật sâu.
Cậu nói nhỏ: "Hoắc Tây, anh với cô ta không phải như em nghĩ đâu! Anh với cô ta chỉ hẹn hò ba tháng, sau đó không hợp thì chia tay, sau đó cô ta gả cho Lâm Tòng, bây giờ chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường."
Hoắc Tây vốn không muốn nghe giải thích.
Cô mặc thêm quần áo rồi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ mở cửa ra, ngơ ngẫn nhìn một lát rồi nói nhỏ: "Trương Sùng Quang, tôi đã dành cho cậu tất cả sự bao dung, nhưng cậu lại trả lại cho tôi sự ghê tởm."
"Cậu với Thấm Thanh Liên có trong sạch hay không, thật ra không quan trọng."
"Quan trọng là… cậu đặt ảnh chụp của cô ta trên bàn làm việc, quan trọng là… cậu vì cô ta mà tức giận rồi đánh tôi một bạt tai, cậu còn giải thích cái gì nữa? Hoắc Tây tôi thấp kém như vậy sao, là vì không ai muốn tôi sao?"
Hoắc Tây nói xong thì đỡ trán.
Đầu cô vẫn còn chút choáng váng.
Trương Sùng Quang chậm rãi đi đến phía sau cô, nắm lấy đầu vai cô, vùi đầu vào bả vai cô: "Hoắc Tây, tha thứ cho anh lần này! Anh không thể không có em."
Cậu lăn lộn ở bên ngoài tám rồi mới biết được thứ mình muốn là gì.
Cậu không biết vì sao, lúc Hoắc Tây nói những điều khó nghe, đầu óc cậu nóng lên… Cậu không có cách nào để bào chữa cho hành động của mình, cậu chỉ có thể cầu xin cô tha thứ.
Hoắc Tây khẽ đẩy cậu ra.
Cô với cậu, đã không còn lời nào để nói.
Đúng lúc này trợ lý bước vào, định nói chuyện, thấy không khí như vậy nên có chút không được tự nhiên.
Hoắc Tây lạnh nhạt nói: "Làm thủ tục xuất viện cho tôi!"
Trợ lý nhìn thấy mặt cô, chần chờ hỏi: "Luật sư Hoắc… Mặt của cô?"
Hoắc Tây bình thản nói: "Bị chó cắn!"
Cô nói xong, cầm túi của mình lên, đi thẳng ra cửa.
Cửa phòng bệnh mở ra rồi đóng lại…
Trương Sùng Quang đứng tại chỗ, bỗng nhiên cảm thấy cơn đau vì ánh nắng mặt trời chói mắt, lúc này trợ lý nhỏ giọng hỏi một câu: "Tống Giám đốc Trương, cậu với Luật sư Hoắc đã có chuyện gì vậy? Mặt của cô ấy…"
"Là tôi đánh! Cô ấy không cần tôi nữa!"
Dáng vẻ thất hồn lạc phách của Trương Sùng Quang là thứ mà cô ấy chưa từng thấy qua.