1553. Chương 1553: Dù vậy, cũng chẳng có ý nghĩa gì!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 1553: Dù vậy, cũng chẳng có ý nghĩa gì!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1553 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Khiêm mở cửa bước ra ngoài.
Hoắc Tây vội vàng đứng thẳng người, lau mắt: "Cậu ấy thế nào rồi?"
Lục Khiêm đóng cửa lại, xoa đầu cô: "Trong lòng vẫn nhớ thương nó à? Dứt khoát như vậy là được, nó đánh cháu một cái, cháu phải đánh trả lại một trăm cái, ông thấy nó cũng không dám đánh trả, bằng không ông và bố cháu sẽ băm nó."
Hoắc Tây nhẹ nhàng lắc đầu: "Dù vậy, cũng chẳng có ý nghĩa gì!\'
Cô lại nói: "Thật ra không nên bắt đầu! Nếu cháu không nói ra có lẽ bây giờ vẫn tốt đẹp, cũng loạn đến mức này! Ông cậu, giữa cháu và cậu ấy không phải là chuyện có tha thứ hay không tha thứ, mà suy nghĩ của chúng cháu không giống nhau."
Trương Sùng Quang đã ở nước ngoài quá lâu.
Cho nên đối với cậu, quãng thời gian ở bên Thấm Thanh Liên chẳng có gì là quan trọng.
Mà Hoắc Tây cô lại để ý tới mối quan hệ đó.
Đương nhiên, một bạt tai kia bản thân Hoắc Tây cũng không thể tha thứ.
Cô không muốn để bản thân phải chịu uất ức.
Càng không muốn về sau lúc nào cũng phải thấy Thấm Thanh Liên quấn lấy chồng mình, ngày đêm khiến mình ghê tởm.
Lục Khiêm không ép buộc cô.
Thời buổi hiện tại, có rất nhiều cô gái không kết hôn, nhà bọn họ lại đông con cháu, Hoắc Tây còn sợ lúc già không có người chăm sóc sao?
Ông rất yêu thương Hoắc Tây, dắt cô vào phòng bếp gọt táo cho cô.
Còn gói cả hoành thánh, bỏ thêm rau thơm cho cô.
"Năm đó lúc bà cụ còn sống, lúc nào cũng gói cho cô của cháu, bà ấy thương cô của cháu lắm."
Lúc Lục Khiêm nói, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
Hoắc Tây dựa vào người ông cậu của cô,
nghiêm túc lắng nghe.
Lục Khiêm làm hai chén, một chén cho Hoắc Tây, một chén cho Trương Sùng Quang.
Hoắc Tây biết Trương Sùng Quang không thích ăn rau thơm, bỏ một đống vào trong chén của cậu!
Lục Khiêm cười mắng cô: "Bướng bỉnh!"
Trương Sùng Quang thấp giọng nói cảm ơn: "Cháu làm phiền cô rồi!"
Minh Châu sờ đầu của cậu: "Em gái đưa cháu về! Ngày mai cũng phải xin lỗi con bé, mâu thuẫn của mấy đứa sẽ hết thôi, biết chưa?"
Trương Sùng Quang gật đầu, đôi mắt ửng đỏ.
Lúc Minh Châu đi ra ngoài không khỏi thở dài…