Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1558: Lục Thước qua đêm tân hôn
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1558 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạn bè thân thiết đều nhìn Trương Sùng Quang.
Sắc mặt của Trương Sùng Quang có hơi tái nhợt, cậu cũng đứng dậy, chào hỏi qua loa rồi cũng rời đi.
Lục Thước qua đêm tân hôn.
Hoắc Tây ở quán bar uống hai ly, uống xong cô lái xe về nhà, cô đã không còn ở căn chung cư kia nữa.
Chỗ hiện tại cô đang ở là căn chung cư của Hoắc Minh năm đó.
Hoắc Tây rất cô đơn, cô còn nuôi một con mèo.
Lúc cô trở lại trước cửa chung cư, lại thấy Trương Sùng Quang ngồi xổm trước cửa nhà cô, cậu đã cởi bộ vest, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình.
"Cậu tới đây làm gì?" Hoắc Tây bấm mở cửa, đi vào phòng.
Trương Sùng Quang đi theo vào trong.
Cậu cũng đã tới nơi này, khi còn nhỏ đã đi theo Hoắc Minh tới đây.
Trong phòng có thêm một con mèo, mèo nhỏ lông xám, nhìn béo bờ mập mạp.
Hoắc Tây cho chú mèo lông xám ăn.
Cô nhẹ nhàng nói: "Trương Sùng Quang, lấy giá trị con người hiện tại của cậu, cậu muốn cô gái xinh đẹp nào cũng được! Cậu thích người ta chăm sóc cho cậu, thích người ta chơi trò thanh mai trúc mã với cậu, cứ tiêu tiền là có hết! Có gì phải dày vò với tôi."
Trương Sùng Quang gần như dán sát sau lưng cô.
Cậu chỉ cần duỗi ra tay là có thể ôm lấy cô, nhưng cậu lại không dám.
Cậu gần như đang cầu xin: "Hoắc Tây, cái gì tôi cũng có! chúng ta bắt đầu một lần nữa được không, tôi sẽ đối xử tốt với cậu, cậu muốn cái gì cũng được!"
Hoắc Tây dừng lại một chút.
Cô nhẹ giọng hỏi cậu: "Cậu có thể trả lại Trương Sùng Quang của trước kia cho tôi không?"
Sắc mặt của Trương Sùng Quang tái nhợt, cậu không trả được.
Hoắc Tây cười, cô duỗi tay vuốt ve bộ lông của chú mèo lông xám, giọng nói càng thấp hơn: "Trương Sùng Quang, thật ra tôi là một người đi theo chủ nghĩa hoàn mỹ! Chuyện này chẳng liên quan gì tới việc cậu có tiền đồ hay cậu giàu có biết bao nhiêu!… Cậu đi đi, sau này đừng tới nữa, tôi cũng không muốn phải chuyển nhà tiếp."
Cuối cùng Trương Sùng Quang vẫn nhẹ nhàng ôm lấy thân mình cô.
Cậu dán vào sau lưng cô: "Tôi cho cậu tất cả mọi thứ, được không?"
Trong xoang mũi của cậu có chút oán giận: "Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy cô ta đáng thương, tôi chỉ cảm thấy không nên nói về cô ta như vậy, cô ta đã mất đi một chân, tôi không yêu cô ta! Hoắc Tây, trong lòng cậu nhất định cảm thấy tôi là người tàn nhẫn, thế nhưng không phải cậu cũng vậy sao?"
Hoắc Tây cười lạnh lùng: "Đúng vậy! Tôi chỉ mất đi tình yêu mà thôi, còn thứ cô ta mất đi chính là một chân mà! Nhưng mà Trương Sùng Quang, vậy thì liên quan gì tới tôi? Chân cô ta là do tôi làm hại sao? Mà giữa chúng ta, chẳng qua cũng chỉ là ngủ với nhau vài lần rồi nảy sinh tình cảm mà thôi, kết hôn rồi còn ly hôn được nữa mà! Chia tay… Không phải là điều bình thường sao?"
Cô nhìn về phía cậu, rồi mỉm cười: "Không phải cậu cũng đã từng từ bỏ rồi sao?"
Nói xong, cô phất tay: "Được rồi, nói mấy cái này chẳng có gì thú vị! Cậu trở về đi!"