69. Chương 69: Luật sư Hoắc có thể chơi chết chồng họ chỉ trong vài phút

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 69: Luật sư Hoắc có thể chơi chết chồng họ chỉ trong vài phút

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn nghe được lời này không khỏi ngước mắt lên nhìn.
Cô thấy Đinh Tranh đang trò chuyện với vài vị phụ nhân.
Những vị phu nhân đó chính là phụ huynh của học sinh từng được Ôn Noãn dạy dương cầm, trước kia quan hệ giữa họ khá tốt, nhưng từ khi danh tiếng của Ôn Noãn bị hủy hoại, bọn họ đã cùng nhau yêu cầu thay thế Ôn Noãn.
Đinh Tranh đã tiếp nhận toàn bộ học sinh của cô. Bây giờ tình cờ chạm mặt nhau, bầu không khí trở nên rất vĩ diệu, mấy vị phu nhân đó miễn cưỡng mỉm cười nhưng không chủ động nói gì:
Ngược lại Ôn Noãn thì cởi mở chào hỏi.
Đinh Tranh bị Cố Trường Khanh bỏ rơi, người mà cô ta hận nhất trong lòng chính là Ôn Noãn. Bây giờ cô ta tình cờ gặp được Ôn Noãn, bên cạnh lại có phụ huynh, ông trời thật đúng đã cho cô ta cơ hội tốt để sỉ nhục Ôn Noãn.
Đinh Tranh đi tới.
Cô ta nhẹ giọng nói: "Ôn Noãn, không ngờ lại gặp cô ở đây! Xem ra sau khi từ chức cô sống rất tốt, cà phê nơi này không phải thứ cô mua nổi đâu, dù sao thì nhà cô đã xảy ra chuyện, không thể tiêu tiền như trước được"
Ôn Noãn hờ hững mỉm cười. Đinh Tranh cố ý cao giọng: "Những bài viết trên diễn đàn của trường không phải là thật đúng chứ? Ôn Noãn cô sẽ không vì hư vinh mà đi theo ông già nào đó nhỉ?"
Mấy vị phu nhân kia trợn mắt há mồm. Họ mới nhận ra Ôn Noãn rất đẹp, trước đây cô thường đến nhà họ dạy bù miễn phí, nói không chừng chỉ vì muốn dụ dỗ chồng bọn họ!
Thế nên ấn tượng của họ đối với Ôn Noãn càng trở nên tồi tệ hơn!
Ôn Noãn không phản bác.
Cô mỉm cười, nói: "Đúng là tôi đang sống chung một người."
Đinh Tranh sửng sốt
Cô ta không ngờ Ôn Noãn sẽ công khai thừa nhận như vậy. Ha, xem ra Ôn Noãn cô ta thật đã tìm được một ông già giàu có, nửa đời sau còn lại cũng không sợ thiếu tiền nữa!
Đinh Tranh cũng cười nói với các phu nhân kia: "Mỗi người đều có chí riêng!"
Những bậc phụ huynh đó rất dịu dàng khách sáo với Đinh Tranh, hệt như đối với Ôn Noãn ngày xưa vậy.
[Chúng tôi rất yên tâm khi giao con cho cô giáo Đinh.]
[Điều quan trọng nhất là nhân phẩm.]
[Cô giáo Đinh vừa nhìn đã biết ngay là một người đàng hoàng]
Đinh Tranh được đám quý bà khen ngợi tâng bốc, những thứ này đều đoạt từ Ôn Noãn.
Trong lòng cô ta sảng khoái đến khó tả
Cô ta đến gần Ôn Noãn, hạ giọng nói: "Ôn Noãn, nếu tôi là cô, tôi sẽ không đi đến buổi họp lớp! Để tránh bị mất mặt!"
Ôn Noãn cụp mắt xuống.
Cô nhẹ nhàng thở dài: "Vì một người đàn ông như Cố Trường Khanh có đáng không?" Thực ra khi mới vào đại học, cô và Đinh Tranh là bạn tốt của nhau, nhưng quan hệ của họ dần dần trở thành như ngày hôm nay đều do Cố Trường Khanh.
Đinh Tranh cười lạnh rời đi.
Có đáng hay không, không phải do Ôn Noãn nói là được, cô ta chính là không muốn nhìn Ôn Noãn được sống tốt.
Xung quanh đã yên tĩnh, Ôn Noãn nhìn sang Bạch Vi.
"Hôm nay cậu khá bình tĩnh đấy, bình thường cậu sớm đã không nhịn nổi rồi"
Bạch Vi vén tóc: "Trò hay đương nhiên phải để dành cho màn sau rồi! Ôn Noãn... Cậu nói xem vào buổi họp lớp của chúng ta, khi Hoắc Minh ngồi bên cạnh cậu, những người này sẽ có phản ứng thế nào? Cậu xem những người phụ nữ vừa rồi đường hoàng như vậy, nhưng chồng họ đều phải dựa vào tập đoàn Hoắc thị để kinh doanh làm ăn, chưa kể địa vị của luật sư Hoắc trong ngành luật, chơi chết chồng bọn họ chỉ mất vài phút mà thôi."
Ôn Noãn nghĩ đến người đàn ông đó, khẽ mỉm cười
Cô giả bộ uống cà phê rồi hỏi: "Anh ấy lợi hại đến vậy sao?"
Bạch Vi trêu ghẹo nói: "Anh ta có lợi hại hay không cậu không biết sao?"
Ôn Noãn không thèm nói nữa
Cô vừa gửi đi, điện thoại lập tức rung lên, Hoắc Minh lại gửi đến.
[Tôi cảm thấy khá tốt! Thứ bảy có buổi họp lớp, hay chúng ta về sớm?]
Ôn Noãn không biết trả lời thế nào, Bạch Vi giật lấy điện thoại trong tay cô, sau đó Bạch Vi liền mù mắt Ơi! Vấn đề nam nữ riêng tư như vậy mà luật sư Hoắc còn nói ra trắng trợn đến thế.
Thật quá phóng đãng rồi!