Tỉnh Rượu Nhận Ra Ai

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong căn phòng khách sạn, ánh đèn mờ ảo.
Ôn Noãn lảo đảo ôm lấy và hôn một người đàn ông xa lạ điển trai.
Tối nay, bạn trai cũ Cố Trường Khanh tuyên bố đính hôn, khiến Ôn Noãn tìm đến quán bar uống rượu đến say mèm. Trong cơn say, men rượu và vẻ đẹp của người đàn ông xa lạ đã mê hoặc cô, dẫn cô cùng anh lên phòng.
Nếu Cố Trường Khanh có thể dứt bỏ mối tình bốn năm để chạy theo cô tiểu thư nhà giàu và đá cô đi, vậy thì cô cũng có thể buông thả bản thân một lần.
Trong lúc đôi bên đang thân mật...
Ôn Noãn dựa đầu vào vai người đàn ông, dường như quên hết mọi thứ xung quanh. Cô khẽ lẩm bẩm một cái tên như chú mèo con: “Cố Trường Khanh!”
Mọi động tác đột ngột dừng hẳn.
Một tiếng tách nhẹ vang lên, sau đó đèn bật sáng chói lòa.
Ánh sáng giúp cô nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông.
Hoắc Minh, luật sư hàng đầu trong nước, được mệnh danh là Diêm Vương trong giới luật. Tài sản của anh ta nhiều vô số kể, là một nhân vật tinh anh của thành phố.
Quan trọng hơn, anh ta còn một thân phận đặc biệt khác: anh vợ của tên cặn bã phản bội Cố Trường Khanh.
Ôn Noãn lập tức tỉnh rượu.
Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thầm nghĩ: Hay thật! Cô suýt nữa đã lên giường với anh trai của tình địch cũ!
Hoắc Minh buông cô ra.
Anh ta dựa vào vách tường, cúi đầu châm một điếu thuốc. Khói thuốc lượn lờ một lúc, nét mặt anh ta đầy suy ngẫm:
“Thật thú vị... cô Ôn.”
Anh ta phủi tàn thuốc, vẻ mặt nửa cười nửa không, tùy ý hỏi: “Khi hôn tôi cô cảm thấy thế nào? Ngủ với tôi một đêm để trả thù tên Cố Trường Khanh ghê tởm kia à?”
Hiển nhiên Hoắc Minh cũng đã nhận ra cô. Dù Ôn Noãn có muốn cũng không thể giả vờ không biết được nữa.
Hoắc Minh nổi tiếng đến mức nếu cô nói mình không biết anh ta thì quá giả tạo, mặc dù trước đó cô thực sự say rượu nên không nhận ra anh ta.
Cô biết mình không thể đắc tội với nhân vật lớn như thế này, nên chỉ có thể cúi đầu xin lỗi: “Thật xin lỗi, luật sư Hoắc, là do tôi đã uống quá nhiều.”
Hoắc Minh cũng không gây khó dễ. Sau khi hút xong điếu thuốc, anh ta đứng thẳng dậy, ném cho cô một chiếc áo khoác: “Mặc vào đi, tôi đưa cô về.”
Ôn Noãn không từ chối, nhỏ giọng nói lời cảm ơn.
Hoắc Minh lái một chiếc Bentley Continental. Dọc đường đi, cả hai không nói lời nào.
Ôn Noãn thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh ta.
Khuôn mặt Hoắc Minh vô cùng hoàn hảo, các đường nét đặc biệt rõ ràng. Dù cô không rõ nhãn hiệu của chiếc áo anh ta đang mặc, nhưng trông nó rất sang trọng.
Ôn Noãn đoán, một người đàn ông như vậy sẽ không bao giờ thiếu phụ nữ vây quanh.
Khi đến nơi đỗ xe, Hoắc Minh nghiêng người sang một bên, ánh mắt dừng lại trên đôi chân thon dài trắng nõn của cô một lúc. Sau đó, anh ta lấy một tấm danh thiếp từ ngăn tủ phía trước ra và đưa cho Ôn Noãn.
Chuyện nam nữ, chỉ cần nghĩ một chút là đã hiểu được ngay.
Ôn Noãn không ngờ anh ta vẫn muốn duy trì mối quan hệ này dù đã biết thân phận của cô.
Tuy Hoắc Minh cực kỳ quyến rũ, nếu quen anh ta cũng sẽ là một trải nghiệm không tồi, nhưng chỉ cần nghĩ đến thân phận của anh ta thì da đầu Ôn Noãn đã tê rần. Sau một lúc chần chừ, cô từ chối: “Luật sư Hoắc, chúng ta đừng nên liên lạc nữa.”
Chiếc Bentley màu ánh kim chậm rãi rời đi.
Gió đêm thoáng qua, Ôn Noãn cảm thấy cả người phát run. Lúc này cô mới nhận ra mình đã quên trả lại chiếc áo khoác.
Ngay lúc cô đang do dự liệu có nên đuổi theo hay không thì điện thoại reo lên. Là dì Nguyễn gọi tới, giọng điệu gấp gáp, kèm theo tiếng khóc: “Ôn Noãn, mau về đi, trong nhà xảy ra chuyện rồi!”
Ôn Noãn vội vã hỏi thêm nhưng dì Nguyễn không giải thích rõ ràng, chỉ hối thúc cô mau về nhà.