Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 106: Đang nghĩ gì vậy?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn cũng cảm thấy không vui.
Từ khi hẹn hò với Hoắc Minh, anh luôn đối xử rất tốt với cô, tốt đến mức cô đã quên mất mối quan hệ thỏa thuận giữa hai người họ.
Anh nói anh tăng ca, cô hiểu. Nhưng cô cũng biết, kiểu tăng ca như tối nay, anh hoàn toàn có thể sắp xếp vào lúc khác. Anh cho cô “leo cây” chỉ vì cô không đáng để anh coi trọng, Ôn Noãn cô cũng chỉ là người phụ nữ qua đêm với anh mà thôi!
Còn xa hơn thế nữa, đương nhiên là không rồi!
Một chuyện nhỏ nhặt vô nghĩa như vậy lại khiến Ôn Noãn bừng tỉnh.
Giờ đây cô mới hiểu ra. Đêm đó, khi cô hỏi anh có muốn kể cho Hoắc Minh Châu nghe về quá khứ của cô với Cố Trường Thanh hay không, Hoắc Minh đã nhẹ nhàng đáp: “Không cần thiết!”
Đúng vậy, quả thực không cần thiết!
Bởi vì cô, Ôn Noãn, căn bản không nằm trong kế hoạch cuộc đời anh. Bọn họ chỉ là một đoạn nhân duyên đùa cợt mà thôi, lúc chán thì tan. Chỉ có cô tự mình đề cao bản thân.
Ôn Noãn thầm ngưỡng mộ bản thân, từ đầu đến cuối cô không hề mất bình tĩnh.
Hoắc Minh im lặng lắng nghe.
Ôn Noãn nói có lý, anh cũng đồng ý. Nhưng trong lòng anh lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
Im lặng một lúc lâu.
Hoắc Minh khẽ nói: “Được rồi! Là tôi đã vượt quá giới hạn!”
Anh đạp nhẹ chân ga, khởi động xe.
Trên đường về, trong xe im lặng đến đáng sợ, không ai có ý định mở lời trước...
Sau khi trở về căn hộ, Hoắc Minh bước vào phòng sách.
Thực ra anh không có việc gì để làm, anh chỉ muốn ở một mình mà thôi.
Trong lúc yên tĩnh, trong đầu anh tràn ngập hai câu nói của Khương Duệ.
[Anh Minh, em nghiêm túc đấy! Nếu anh không thật lòng muốn Ôn Noãn, hãy nhường cô ấy cho em.]
[Em nói thật lòng!]
Hoắc Minh rất thích Ôn Noãn, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến tương lai với cô. Anh đã hai mươi tám tuổi, nếu muốn kết hôn, dựa trên điều kiện của anh, anh đã sớm có đủ nếp đủ tẻ. Nếu sau này chia tay Ôn Noãn...
Liệu cô có chấp nhận Khương Duệ không?
Hoắc Minh bị khả năng này khiến cho cực kỳ khó chịu, nhưng anh lại không có cách nào trút bỏ.
Anh ngồi đến tận khuya mới trở về phòng ngủ. Ôn Noãn đã ngủ rồi, đèn ngủ nhỏ vẫn mờ ảo.
Hoắc Minh cũng không có tâm trạng đi tắm, chỉ nằm xuống cạnh cô.
Ôn Noãn nằm nghiêng, không có chút phản ứng nào.
Nhưng anh biết cô chưa ngủ. Thế là anh ôm cô từ phía sau, hôn lên tai cô, trêu chọc cô... Nếu là bình thường, Ôn Noãn sẽ rất dễ động tình, nhưng lúc này cô lại không có cảm giác gì.
Cô không từ chối, thậm chí còn quay người thuận theo anh.
Cô tận lực hoàn thành nghĩa vụ của mình, làm anh hài lòng.
Hoắc Minh có nhu cầu cao hơn nam giới bình thường, hầu như đêm nào anh cũng muốn. Sau khi ở cùng Ôn Noãn, mặc dù đêm nay có chút khó chịu, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến chuyện đó...
Đợi đến lúc anh động tình đến tột cùng, lại phát hiện Ôn Noãn đang thất thần.
Mặt cô vùi vào gối, không biết đang suy nghĩ gì.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hoắc Minh vòng tay qua bờ vai gầy gò của cô, vừa hôn cô vừa thấp giọng hỏi, ít nhiều cũng có chút bất mãn.
Ôn Noãn mở to đôi mắt mơ màng.
Cô suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi đang nghĩ xem sáng mai nên làm món gì cho bữa sáng.”
Hoắc Minh dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn cô hồi lâu.
Cô biết tối nay anh sẽ không ôm cô nữa. Cũng tốt thôi, bớt việc.
Khi cô đã hơi mơ màng, Hoắc Minh ghé vào tai cô thì thầm: “Ôn Noãn, tôi can thiệp vào chuyện của em với Khương Duệ là quá giới hạn, em đang tức giận với tôi như vậy cũng là quá giới...'
Ôn Noãn mở mắt.
Trên mặt cô không có chút biểu cảm nào, nhẹ giọng hỏi: “Anh còn muốn sao?”