Chương 109: Dùng xe thay đi bộ?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 109: Dùng xe thay đi bộ?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, nếu Ôn Noãn thật sự đi cùng anh, ngay cả bản thân cô cũng sẽ thấy mình thật ngốc.
Cô không trả lời thẳng câu hỏi, chỉ đi đến trước cửa thay giày: “Tôi đưa anh ra sân bay.”
Hoắc Minh chăm chú nhìn cô vài giây, không nói gì.
Dưới tầng hầm để xe.
Cả ba chiếc xe của Hoắc Minh đều đang đậu ở đây.
Một chiếc là chiếc Bentley Continental anh vẫn thường lái, hai chiếc còn lại đều là xe thể thao, rất hiếm khi thấy anh dùng đến hai chiếc này.
Hoắc Minh mở cửa chiếc Ferrari màu đỏ, ngồi vào ghế phụ.
Ôn Noãn vừa lên xe, anh liền đưa chìa khóa cho cô: “Sau này dùng chiếc xe này thay cho việc đi bộ đi! Mỗi lần dạy Khương Sinh xong đều rất muộn, không an toàn.”
Dùng xe thay cho việc đi bộ ư?
Ôn Noãn khẽ cắn môi: “Tôi muốn tự mình mua một chiếc, chiếc xe này quá khoa trương, không phù hợp.”
Hoắc Minh không phản đối.
Tấm thẻ anh đưa cho Ôn Noãn có hạn mức cao nhất là 50 triệu mỗi tháng, mua một chiếc xe không thành vấn đề.
Ôn Noãn không nói thêm nữa, nhẹ nhàng đạp ga.
Hoắc Minh bận rộn cả một ngày, cũng không còn tâm trạng và sức lực để nói chuyện với cô về những gì xảy ra tối qua. Ôn Noãn lái xe khá tốt, anh bèn dựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một tiếng sau, Ôn Noãn dừng xe trong bãi đỗ xe ngầm.
Cô nghiêng người gọi anh.
Hoắc Minh khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt ra.
Anh trời sinh đã có một đôi mắt phượng, vừa sắc sảo lại sâu thẳm, đẹp vô cùng.
Ôn Noãn nhẹ giọng hỏi: “Có cần tôi phải đưa anh lên không?”
Hoắc Minh nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, từ từ mân mê vài cái rồi mới lên tiếng, giọng hơi khàn khàn: “Không cần đâu, lúc về nhớ lái xe cẩn thận.”
Ôn Noãn cảm nhận được anh đang rất mệt mỏi.
Cô mang ơn anh sâu sắc, bất kể về tình hay về lý thì đều nên quan tâm anh vài câu.
“Anh thật là... Sau khi hạ cánh nhớ gửi tin nhắn cho tôi.” Có lẽ vì cả hai bên đều đã chấp nhận nhượng bộ nên bầu không khí hơi khác lạ, ánh mắt của Hoắc Minh dừng lại trên môi cô.
Ôn Noãn nghiêng người, chủ động hôn anh một cái. Khi ngẩng đầu lên, cô lại dịu dàng nói: “Lên đường bình an.”
Hoắc Minh đột ngột đè tay lên gáy cô, khiến nụ hôn này sâu hơn...
Ôn Noãn giật mình.
Cô cảm thấy anh rất nóng, ngay cả làn da cũng nóng bỏng bất thường.
“Hoắc Minh, không phải anh bị bệnh rồi đó chứ?”
Anh buông môi cô ra, nhưng không buông cô ra mà áp trán mình vào trán cô...
Giọng người đàn ông khàn khàn.
“Hình như là bệnh rồi, em sờ thử xem.”
Ôn Noãn hơi mất tự nhiên quay mặt đi, hơi thở rối loạn, nhắc nhở anh: “Nếu còn chần chừ nữa, anh sẽ không bắt kịp chuyến bay đâu.”
“Đuổi tôi đi... Hử?” Hoắc Minh ôm lấy cô, đưa một tay ra mở cửa xe. Ôn Noãn lặng lẽ đẩy anh ra.
Cô thấy tư thế xuống xe của anh không nhanh nhẹn như mọi ngày, cuối cùng vẫn mềm lòng: “Trên chuyến bay mà khó chịu thì cứ hỏi tiếp viên hàng không một số loại thuốc cơ bản.”
Vì ghen mà cãi nhau, đó là chuyện mà chỉ những người yêu nhau mới làm.
Họ đâu phải!
Mặc dù không phải, nhưng Ôn Noãn vẫn tình nguyện quan tâm anh. Cô tính toán thời gian, ba tiếng sau liền gọi điện thoại cho Hoắc Minh, hỏi xem sức khỏe của anh thế nào rồi.
“Không sao! Tạm thời đừng nói chuyện, tôi chuẩn bị có một cuộc đàm phán.”