Chương 11: Tình cũ và tình mới

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 11: Tình cũ và tình mới

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa dứt lời, không khí bỗng trở nên kỳ lạ. Ôn Noãn cảm thấy vô cùng khó xử.
Cố Trường Khanh định mở miệng nói những lời khó nghe, nhưng Khương Duệ đã khẽ cười.
Cậu ta trịnh trọng nói với Hoắc Minh Châu: "Ôn Noãn là bạn của em, anh Trường Khanh đương nhiên biết rõ! Chị dâu cứ yên tâm, anh Trường Khanh tuyệt đối chung thủy với chị!"
Nói xong câu cuối, cậu ta liếc nhìn Cố Trường Khanh với ánh mắt đầy giễu cợt.
Sắc mặt Cố Trường Khanh trở nên khó coi, hắn liền kéo Hoắc Minh Châu rời đi.
Đợi hai người họ đi khuất, Khương Duệ mới quay sang nói với Ôn Noãn: "Thành phố B lớn như vậy mà cũng gặp được, Ôn Noãn, lần sau tôi sẽ chọn một nơi không có Cố Trường Khanh để tránh cậu phải khó chịu."
Ôn Noãn gọi món, rồi nói: "Không cần cố ý né tránh. Đã chia tay rồi, chẳng lẽ tôi phải trốn anh ta cả đời sao? Hơn nữa, người có lỗi cũng không phải tôi."
Lông mày Khương Duệ khẽ nhướng lên.
Cậu ta đột nhiên nói: "Tôi đi rửa tay đây, chờ thức ăn mang lên thì cậu cứ ăn trước đi nhé."
Ôn Noãn không hề nghi ngờ gì.
Khương Duệ rời đi, Ôn Noãn cầm điện thoại liên hệ với các bậc phụ huynh để xác nhận giờ tan học.
Mười phút sau, Khương Duệ vẫn chưa quay lại. Lúc Ôn Noãn cảm thấy kỳ lạ, từ phía phòng vệ sinh của nhà hàng bỗng vang lên tiếng hét của một người phụ nữ... Nhà hàng cao cấp lập tức trở nên hỗn loạn.
Khương Duệ và Cố Trường Khanh đánh nhau, không rõ vì nguyên nhân gì.
Khi Ôn Noãn đến hiện trường, trên vách tường và mặt đất đều dính máu. Cố Trường Khanh với vẻ mặt u ám đang trừng mắt nhìn Khương Duệ.
Một tiếng sau, hai nam hai nữ ngồi trong phòng bảo vệ của nhà hàng. Khương Duệ và Cố Trường Khanh bị kết tội ẩu đả vì tranh giành tình nhân.
Hoắc Minh Châu gọi điện thoại, vừa khóc lóc vừa làm nũng: "Anh... Cố Trường Khanh đánh nhau với người khác, bây giờ bọn em đang ở phòng bảo vệ. Anh mau đến đây đi! À... Cố Trường Khanh bị thương hơi nặng vì đánh nhau."
Đầu óc Ôn Noãn trở nên rối bời.
Cái gì? Hoắc Minh sẽ đến đây sao?
Hoắc Minh Châu tắt điện thoại.
Trong mắt cô ấy chỉ có Cố Trường Khanh, đau lòng xử lý vết thương cho hắn: "Rách cả khóe miệng rồi!... Khương Duệ, em ra tay nặng quá đấy!"
Trên mặt Khương Duệ có thêm một vết bầm tím.
Cậu ta đau đến la oai oái, khuôn mặt vô tội nói: "Anh ấy ra tay ác hơn đấy chứ? Em chỉ chọc anh ấy là bị vợ quản nghiêm thôi mà, vậy mà anh ấy đã đánh em rồi!"
Hoắc Minh Châu lập tức cười ngọt ngào, cô ấy oán trách vị hôn phu: "Khương Duệ là người một nhà, anh và em ấy đánh nhau làm trò cười cho cô Ôn như vậy, anh nói xem làm sao Khương Duệ còn có thể theo đuổi cô ấy được nữa?"
Cố Trường Khanh lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, vừa hút vừa nhìn Khương Duệ.
Thằng nhóc này thật biết giả vờ!
Lúc ở khu vực hút thuốc của nhà hàng, cậu ta đã khiêu khích hắn như thế nào?
[Anh Trường Khanh, anh với Ôn Noãn đã chia tay rồi, em theo đuổi cô ấy thì anh sẽ không phản đối đúng không?]
[Không có em thì cũng sẽ có người khác thôi.]
[Anh không thể vừa ăn trong bát lại vừa trông trong nồi!]
Cố Trường Khanh cười lạnh. Hắn đã quá xem thường Khương Duệ rồi!
Ôn Noãn không hề biết những chuyện này, cô chỉ lo lát nữa Hoắc Minh đến, cô sẽ chạm phải vảy ngược của anh.
Cô là người thấp cổ bé họng, không dám đắc tội với anh!
Ôn Noãn muốn tìm cơ hội rời đi, nhưng Khương Duệ đã giữ cô lại: "Ôn Noãn, lát nữa cậu phải đưa tôi đến bệnh viện đấy, gương mặt tôi bị thương như vậy thì ngày mai làm sao gặp người khác được?"
Ôn Noãn càng thêm đau đầu!
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên, Ôn Noãn vô thức ngước mắt nhìn.
Là Hoắc Minh.
Anh ăn mặc chỉnh tề, bộ vest thủ công kiểu Anh cổ điển, hoàn hảo như một nam thần bước ra từ tạp chí.
Sau khi anh bước vào, anh thậm chí không thèm nhìn xung quanh, mà trực tiếp nói chuyện với chú đội mũ.
"Tôi đến nộp tiền bảo lãnh cho Khương Duệ và Cố Trường Khanh."
Chú ấy biết thân phận của anh, vô cùng khách sáo đưa một điếu thuốc mời: "Luật sư Hoắc, chuyện nhỏ như vậy mà còn làm phiền ngài, thật ngại quá! Chủ yếu là hai người họ đánh nhau giành tình nhân, gây ảnh hưởng không tốt!"
Tranh giành tình nhân?
Hoắc Minh khẽ liếc nhìn về phía bên này.
Ánh mắt của anh dừng lại trên người Ôn Noãn.
Hôm nay Ôn Noãn ăn mặc khá kín đáo, áo sơ mi xanh phối cùng váy đuôi cá, toàn thân được bao bọc kín kẽ.
Nhưng chính kiểu trang phục này lại càng làm tăng thêm vài phần vẻ đẹp thuần khiết đầy gợi cảm.
Cố Trường Khanh ra ngoài trước, rồi lên xe.
Hoắc Minh Châu nhanh chóng theo sau.
Khương Duệ khẽ ho một tiếng: "Anh Minh, cảm ơn anh, hôm nào em mời anh một bữa cơm."
Nói xong, cậu ta liền định kéo Ôn Noãn đi. Hoắc Minh nhìn hai người họ, chậm rãi nhả khói thuốc, giọng nói nhàn nhạt cất lên: "Khương Duệ, em ra ngoài trước đi, anh có chuyện muốn nói với cô giáo Ôn."