Chương 12: Cô giáo Ôn thật có năng lực

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 12: Cô giáo Ôn thật có năng lực

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Duệ không dám phản bác. Dù Hoắc Minh có địa vị ngang hàng với họ, nhưng sự nghiệp của anh phát triển quá tốt, thực sự có phần lấn át họ.
Khương Duệ nháy mắt ra hiệu cho Ôn Noãn: "Tôi đợi cậu trên xe."
Ôn Noãn miễn cưỡng nở một nụ cười.
Khương Duệ rời đi, mấy người đội mũ cũng nhận ra điều gì đó, cười ha hả nói: "Luật sư Hoắc có chuyện riêng cần nói, chúng ta mau đi thôi."
Ôn Noãn:...
Đợi đến khi bốn bề hoàn toàn yên tĩnh, Hoắc Minh mới cúi đầu xoay xoay điếu thuốc giữa các ngón tay. Những ngón tay anh thon dài, mạnh mẽ, chỉ một động tác đơn giản cũng toát lên vẻ quyến rũ lạ thường.
Chốc lát sau, anh ngẩng mắt nhìn cô: "Cô giáo Ôn thật có năng lực."
Ôn Noãn sửng sốt.
Cô theo bản năng biện minh: "Chuyện hôm nay với tôi..."
"Cô muốn nói chuyện hôm nay không liên quan gì đến cô sao?" Hoắc Minh nở nụ cười nhạt nhẽo ẩn chứa vài phần chế giễu: "Cô giáo Ôn, chẳng lẽ cô không đoán được lý do bọn họ đánh nhau sao?"
Sắc mặt Ôn Noãn như bị rút hết máu.
Trước mặt một Hoắc Minh quyền lực, tất cả những lời giải thích của cô đều trở nên vô cùng yếu ớt. Anh đã nói là Đông thì không thể là Tây, bởi vì anh là Hoắc Minh, là một luật sư hàng đầu trong nước.
Ôn Noãn cô cũng chỉ là một cây cỏ dại tầm thường mà thôi.
Trong lòng cô vô cùng tủi thân, mắt cô rưng rưng lệ: "Luật sư Hoắc, anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm của em gái anh."
Hoắc Minh bỗng đứng phắt dậy, đi thẳng về phía cô.
Ôn Noãn cũng không hề nhúc nhích.
Cô mở to đôi mắt đẫm nước, bối rối ngẩng đầu nhìn anh.
Hoắc Minh từ trên cao nhìn xuống cô, thậm chí còn đưa tay khẽ nhéo khuôn mặt mịn màng của cô. Ôn Noãn cảm thấy nhục nhã, khó chịu quay mặt đi.
Hoắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Cô giáo Ôn, hẳn cô rất không cam lòng, rõ ràng do Cố Trường Khanh phản bội tình cảm của cô để đến với Minh Châu, ngược lại bây giờ lại khiến cô trở thành kẻ thứ ba, cô thấy rất uất ức phải không?"
"Tôi không có!"
"Trong lòng cô còn nghĩ đến hắn sao?"
"Tôi không có!"
Hoắc Minh rút tay về, nhẹ nhàng cười một tiếng. Anh nói: "Tôi tin tưởng sự đảm bảo của cô giáo Ôn."
Ôn Noãn vừa khó chịu vừa tức giận, dựa vào đâu mà Hoắc Minh lại đối xử với cô như thế?
Nhưng cô không dám bộc phát, chỉ dám nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ: "Hoắc Minh, anh là đồ khốn kiếp!"
Anh cũng không tức giận, chỉ chăm chú nhìn cô. Hồi lâu sau, Hoắc Minh mới lên tiếng, nhẹ nhàng nói một câu: "Cô không có lỗi gì cả, chỉ sai ở chỗ, cô quá tin tưởng vào tình yêu."
Ôn Noãn sửng sốt.
Đợi đến khi cô hoàn hồn thì Hoắc Minh đã rời đi.
Hoắc Minh chuyên tâm lái xe.
Anh thỉnh thoảng nhìn qua kính chiếu hậu, thấy em gái mình tựa sát vào vai người đàn ông, trên khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc.
Hoắc Minh khẽ cong khóe miệng, có chút giễu cợt.
Chiếc Continental màu vàng chậm rãi dừng trước cửa nhà hàng. Cố Trường Khanh xuống xe, khom người cảm ơn Hoắc Minh. Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau, họ đã hiểu ý đối phương.
Hoắc Minh khẽ gật đầu rồi lái xe rời đi.
Hoắc Minh Châu leo lên ngồi ghế lái phụ.
"Một cô gái phải ra dáng con gái, nhã nhặn một chút." Hoắc Minh mắng em gái.
Hoắc Minh Châu bĩu môi khinh thường.
Cô ấy kéo anh lại tám chuyện: "Cô Ôn kia thật quá xinh đẹp! Thật không ngờ Khương Duệ lại thích kiểu người như vậy... Anh, em cảm thấy cô Ôn hình như có ý với anh đó!"
Hoắc Minh hạ cửa kính xe xuống.
Anh đột nhiên cảm thấy trong người hơi nóng!
Hoắc Minh Châu vẫn đang lải nhải: "Cô ấy xinh đẹp như vậy, em còn từng nghi ngờ cô Ôn và Cố Trường Khanh có gì đó mờ ám... May mà cô ấy là người yêu của Khương Duệ."
Hoắc Minh không trả lời mà chỉ tiếp tục chuyên tâm lái xe.
"Đương nhiên rồi."
"Anh ta yêu em ở điểm nào?"
Hoắc Minh Châu không hề bị câu hỏi làm khó, cô ấy xòe bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp ra, thao thao bất tuyệt kể: "Yêu gia thế đời đời hiếu học của em, vẻ ngoài xinh đẹp, thân phận cha mẹ danh giá và một người anh trai tài giỏi..."
Hoắc Minh khẽ 'à' một tiếng.