Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 111: Ôn Noãn cười lạnh
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn đóng cửa xe.
Khóe mắt cô ửng đỏ, đôi mắt tràn ngập sự tức giận, nhìn Đinh Tranh.
Ánh mắt Đinh Tranh dừng trên chiếc xe thể thao màu đỏ, giọng nói có chút ghen tị và giễu cợt: “Ôn Noãn, không phải là cô rất khinh thường tôi sao? Thực ra chúng ta đều dựa vào đàn ông để kiếm ăn, làm gì có ai cao quý hơn ai cơ chứ!”
Ôn Noãn cười lạnh.
Cô hỏi lại: “Vậy nên, chuyện cô phá hoại hạnh phúc của người khác là điều hiển nhiên, cô không hề có chút cảm giác tội lỗi nào sao?”
Đinh Tranh nở nụ cười.
Cô ta nói với Ôn Noãn: “Vào quán cà phê ngồi một lát đi! Ôn Noãn, sau buổi họp lớp hôm đó, tôi vẫn luôn muốn trò chuyện với cô một chút.”
Ôn Noãn thực sự chẳng có gì để nói với người này.
Thế nhưng vì Bạch Vi, cô vẫn vào quán cà phê.
Kafelaku Coffee.
Ôn Noãn không lên tiếng trước, cô sợ mình vừa mở miệng liền không kiềm chế được mà hất cả tách cà phê lên đầu Đinh Tranh.
Ngược lại, Đinh Tranh lại có vẻ như có rất nhiều lời muốn nói.
Cô ta nhấp một ngụm cà phê, sau đó nở một nụ cười đầy tự tin: “Cô đừng nghĩ tôi và Diêu Tử An mới chỉ lén lút với nhau dạo gần đây. Thật ra, từ khi học đại học, tôi đã ở bên anh ta rồi!”
Ôn Noãn vừa ngạc nhiên vừa tức giận.
Đinh Tranh nhẹ nhàng khuấy cốc cà phê, nhướn mày: “Không tin sao? Ôn Noãn, cô có còn nhớ bữa tiệc đêm Giáng Sinh hôm đó không? Diêu Tử An đến cùng Bạch Vi, anh ta vừa đẹp trai, lắm tiền lại hào phóng. Bạch Vi còn ngốc nghếch đến mức dẫn anh ta đi giới thiệu với từng người trong phòng ký túc xá của chúng ta! Kết quả, đêm hôm đó... tôi đã lên giường với Diêu Tử An! Sau lần đó, anh ta vô cùng hài lòng, còn tặng tôi một chiếc điện thoại iPhone!”
“Sau đó, mối quan hệ giữa tôi và anh ta liền phát triển thành một mối quan hệ ổn định. Mỗi khi Bạch Vi đến kỳ kinh nguyệt, tôi sẽ là người lên giường với Diêu Tử An. Anh ta đối xử với tôi vô cùng hào phóng, học phí thời đại học của tôi gần như toàn bộ đều do anh ta chi trả.”
Máu trong người Ôn Noãn như đông cứng lại.
Cô quả thực không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Một lúc lâu sau, cô mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Lúc đó không phải cô đang yêu thầm Cố Trường Khanh sao? Tại sao lại quyến rũ Diêu Tử An?”
Đinh Tranh bật cười, cô ta cười đến mức toàn thân run lên bần bật.
“Ôn Noãn, cô đúng là quá ngây thơ!”
“Việc tôi thích Cố Trường Khanh với việc tôi lên giường với Diêu Tử An có mâu thuẫn gì với nhau sao? Hơn nữa, sau này tôi cũng đâu có chiếm được Cố Trường Khanh... Ôn Noãn, cô có muốn biết về chuyện cũ của tôi và Cố Trường Khanh không?”
Trong mắt Đinh Tranh lại hiện lên nét quyến rũ và trêu chọc.
Ôn Noãn nghĩ, người quá đê tiện thì sẽ không biết xấu hổ, đây có lẽ chính là một loại năng lực của Đinh Tranh.
Giọng Ôn Noãn lạnh như băng: “Không muốn!”
Đinh Tranh kinh ngạc, không ngờ Ôn Noãn lại không có hứng thú gì với câu chuyện cũ này.
Cô ta vô cùng sửng sốt khi Ôn Noãn đã đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Đinh Tranh hơi hoảng sợ, đưa tay giữ chặt lấy Ôn Noãn, sức lực lớn đến mức khác thường.
Đinh Tranh suy sụp ngồi xuống. Ôn Noãn lấy ra một tờ 100, đặt lên bàn rồi lặng lẽ rời đi. Cô ngồi vào xe.
Cô cầm điện thoại do dự một lúc lâu, thực sự vẫn không biết phải nói với Bạch Vi như thế nào.
Nói ra thì không tốt, nhưng giấu giếm lại càng thêm có lỗi với cô ấy.
Cuối cùng, Ôn Noãn quyết định đợi đến khi Bạch Vi đi Hồng Kông về sẽ gặp mặt trực tiếp cô ấy một lần, nhắc nhở cô ấy một chút.