Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 112: Anh ta vì tiểu tam mà ra tay
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế nhưng không ngờ, ngay đêm đó Bạch Vi đã gọi điện thoại đến.
“Ôn Noãn, cậu có thể đến đây một chuyến không!” Ôn Noãn bật dậy khỏi giường, vội vàng hỏi: “Sao vậy?”
Bạch Vi chỉ khóc không ngừng, không thể nói rõ ràng.
Ôn Noãn lập tức hiểu rõ trong lòng, cô vừa vén chăn đứng dậy vừa nói: “Cậu đừng làm chuyện gì điên rồ đấy, tớ tới ngay đây!”
Trong điện thoại, Bạch Vi khóc vô cùng thảm thiết.
Khi Ôn Noãn tới được căn biệt thự nơi hai vợ chồng Bạch Vi đang ở, hiện trường vẫn còn nguyên vẹn.
Đinh Tranh mặc một bộ đồ ngủ thắt dây đầy gợi cảm, tóc rối tung như tổ chim, gương mặt bị Bạch Vi cào xước đầy vết máu rướm, nhìn vô cùng nhếch nhác!
Bạch Vi cũng không khá hơn bao nhiêu, váy đã bung mấy cúc áo, trên mặt còn có dấu bàn tay in hằn rõ rệt.
Trong lòng Ôn Noãn chùng xuống. Cô đoán đó là do Diêu Tử An đánh.
Bạch Vi vừa nhìn thấy Ôn Noãn đã nhào vào lòng cô, òa khóc nức nở.
“Ôn Noãn... Hu hu... Tớ phải ly hôn!”
Đương nhiên Ôn Noãn vô cùng căm ghét sự phản bội của Diêu Tử An, cũng hận hắn vì đã ra tay với Bạch Vi, thế nhưng trong thời điểm này, Ôn Noãn không thể đổ thêm dầu vào lửa được.
Cô đỡ Bạch Vi ngồi xuống, không nhìn đôi mèo mả gà đồng kia, tự mình đi lấy đá chườm lạnh cho Bạch Vi.
Ôn Noãn rất áy náy trong lòng.
Nếu cô nói chuyện này với Bạch Vi trước, Bạch Vi sẽ không bị đánh.
Bạch Vi rơi nước mắt: “Anh ta vì con khốn kia mà đánh tớ!”
Cô ấy tóm chặt lấy Ôn Noãn, tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Hóa ra bọn họ đã cấu kết với nhau mấy năm rồi, giường của tớ chắc chắn đã bị họ làm ô uế rồi.”
Ôn Noãn đau lòng.
Cô nhìn về phía Diêu Tử An, muốn xem thái độ của hắn một chút.
Diêu Tử An vẫn còn đang bực bội. Hắn vô cùng yêu Bạch Vi, thế nhưng tính cách Bạch Vi quá tệ, hoàn toàn không giống với Đinh Tranh luôn biết chiều chuộng, ngoan ngoãn, dịu dàng mềm mại, khiến hắn cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái.
Đàn ông mà, đã bỏ tiền ra thì dù thế nào cũng phải có được sự đáp lại.
Diêu Tử An không hề hối hận chút nào, ngược lại còn tỏ ra rất chính đáng, nói: “Nếu còn yêu thì tiếp tục, không thì cút đi!”
Bạch Vi nghe vậy lại bật khóc.
Ôn Noãn đoán rằng Bạch Vi vẫn không muốn ly hôn, bởi vì cô ấy còn yêu Diêu Tử An.
Ôn Noãn cố gắng bình tĩnh nói chuyện với Diêu Tử An: “Anh và Bạch Vi đã yêu nhau nhiều năm như vậy, anh cảm thấy ngày hôm nay anh đối xử với cô ấy như vậy có đúng đắn không? Bất kể có ly hôn hay không, ít ra cũng nên giữ chút phong độ đàn ông cuối cùng.”
Cô nắm bắt được tâm lý đàn ông, nói tiếp: “Bạch Vi sống hai mươi bốn năm, chỉ có duy nhất một người đàn ông là anh!”
Quả nhiên, thái độ của Diêu Tử An dịu xuống một chút.
Hắn kéo cổ áo sơ mi, gượng gạo nói: “Anh cũng chỉ là chơi đùa một chút thôi, không hề thực sự coi trọng!”
Hắn đi tới kéo Bạch Vi lại.
Bạch Vi vẫn còn đang đau lòng, không chịu.
Diêu Tử An cúi người dỗ dành Bạch Vi: “Thôi được rồi, anh cũng đã cho em cơ hội rồi mà! Ngày mai chúng ta còn phải đến chỗ mẹ nữa... Đừng khóc nữa, nước mắt lem luốc hết cả khuôn mặt nhỏ nhắn này rồi, đến lúc đó mẹ mà hỏi, anh biết trả lời thế nào đây?”
Bạch Vi đưa tay đánh hắn.
Thế nhưng đánh một hồi, hai người lại làm lành với nhau.
Ôn Noãn vô cùng bất đắc dĩ, thế nhưng cô tôn trọng lựa chọn của Bạch Vi. Điều quan trọng là thái độ của Diêu Tử An sau này.
Đôi vợ chồng oan gia kia cuối cùng cũng hòa giải.
Sắc mặt Đinh Tranh trắng bệch.
Hôm nay cô ta đã quyết một trận sống mái, cố ý để Bạch Vi bắt tại trận với ý đồ “bức vua thoái vị”, thế nhưng tên khốn Diêu Tử An kia vậy mà lại nói thẳng rằng hắn chỉ đùa giỡn với cô ta!
Đinh Tranh che mặt, nhìn chằm chằm Ôn Noãn, cười lạnh.
“Ôn Noãn, thủ đoạn của cô cao thật đấy! Trước đây tôi đúng là đã xem thường cô.”
Ôn Noãn còn chưa kịp nói gì, Diêu Tử An đã nhanh chóng đuổi Đinh Tranh đi: “Cút cút cút, từ nay về sau chúng ta không còn bất cứ liên quan gì đến nhau nữa.”
Với kết quả như vậy, Ôn Noãn khá thổn thức.
Mấy ngày sau đó, Ôn Noãn vẫn luôn bận rộn với công việc ở phòng nhạc, vẫn chưa có cơ hội gặp Bạch Vi.
Nhưng qua điện thoại, Ôn Noãn có thể nghe ra cuộc sống hiện tại của Bạch Vi và Diêu Tử An giống như một cặp vợ chồng mới cưới vậy. Ôn Noãn không thể đưa ra bất kỳ phán xét nào về một cuộc hôn nhân như vậy. Cô nghĩ, có lẽ rất nhiều người phụ nữ đều giống như Bạch Vi, lựa chọn tha thứ.
Anh đang ngồi trên ghế sofa gọi điện thoại, chiếc vali kéo đặt bên cạnh, rõ ràng cũng chỉ vừa về đến nhà.
Hoắc Minh nhìn Ôn Noãn, đôi mắt sẫm màu sâu thẳm.
Anh nhẹ nhàng vẫy tay về phía cô.
Ôn Noãn thay giày rồi đến ngồi bên cạnh anh. Một tay Hoắc Minh cầm điện thoại nói chuyện công việc, tay còn lại ôm lấy cơ thể cô, tùy ý vuốt ve... Ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên khuôn mặt cô.