Chương 113: Có sao đâu!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn đã nhiều ngày không gặp anh. Giờ đây được anh ôm vào lòng, trái tim cô như mềm nhũn cả ra. Cô đưa tay nhẹ nhàng chạm vào trán anh, nơi cô chạm vào đều nóng ran. Ôn Noãn khẽ cắn môi. Mấy ngày nay anh đã tự chăm sóc bản thân kiểu gì thế này?
Ôn Noãn vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh, khẽ nhếch môi ra hiệu: “Tôi đi lấy nhiệt kế.” Nhưng Hoắc Minh giữ chặt tay cô, không cho cô đi. Anh vội vàng cúp điện thoại, sau đó kéo Ôn Noãn ngã xuống ghế sô pha rồi hôn cô...
Ôn Noãn nghiêng mặt tránh đi. Giọng cô khẽ run rẩy: “Đừng... anh vẫn còn đang sốt.”
Hoắc Minh tựa đầu vào cổ cô, gần đến mức anh có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mảnh trên làn da cô, thật đáng yêu. Anh khàn giọng nói: "Có sao đâu! Có khi còn nhanh khỏi hơn ấy chứ."
Ôn Noãn khẽ đẩy anh ra. Cô quay đầu lại, ngón tay thon dài vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh, dịu dàng nói: "Anh vẫn đang bệnh, ngoan ngoãn nghe lời, có được không?"
Hoắc Minh nhìn cô từ trên cao, ánh mắt dò xét. Một lúc sau, anh mới ngồi dậy nói: “Nấu chút cháo giúp tôi, lát nữa tôi còn phải đến công ty.”
Ôn Noãn gật đầu. Đầu tiên cô vào bếp nấu cháo bằng nồi áp suất, đặc biệt thêm hoa bách hợp vào. Nhân lúc đợi cháo chín, cô mang hộp y tế đến và đo thân nhiệt cho Hoắc Minh. Quả nhiên anh vẫn còn sốt, 38.8 độ.
Ôn Noãn rót một ly nước đun sôi để nguội và cầm một viên thuốc hạ sốt. Hoắc Minh bình thường vốn không chịu uống thuốc, đôi mắt đen của anh nhìn chằm chằm Ôn Noãn: “Đút tôi uống!”
Anh đang bệnh, nên Ôn Noãn chiều chuộng anh, đưa viên thuốc đến tận môi anh. Hoắc Minh dùng lưỡi khẽ lướt qua viên thuốc, đảo nhẹ một vòng quanh môi, để lại một vệt ẩm ướt, anh vừa làm động tác này vừa dán chặt mắt nhìn Ôn Noãn.
Ôn Noãn không khỏi đỏ bừng mặt. Cô lại dỗ anh uống thêm nửa ly nước ấm, thấy anh đã đỡ hơn một chút, cô mới vào bếp đợi cháo bách hợp chín. Khi cô bưng cháo ra phòng ăn, cô thấy Hoắc Minh đang ngồi trên ghế sô pha hút thuốc.
Dù sao cơ thể vẫn còn chưa khỏe, nên anh mới hút được vài hơi đã ho khan. Ôn Noãn đi tới cầm lấy điếu thuốc trong tay anh, dập tắt.
Hoắc Minh không hề tức giận cô, ngược lại dựa người vào ghế sô pha, hơi nâng cằm, ra hiệu cho Ôn Noãn đút cháo cho mình. Thực ra Ôn Noãn cũng chẳng tức giận gì.
Cô không khỏi thắc mắc sau này người phụ nữ thế nào mới có thể làm vợ anh, có thể chịu được tính tình khó chiều của anh. Nhưng dù sau này thế nào đi chăng nữa, thì cô vẫn không thể từ chối Hoắc Minh của hiện tại.
Ôn Noãn đút cháo cho anh ăn, nhưng anh cũng không hề yên phận. Ôn Noãn kiên nhẫn đút xong một chén cháo, vừa đặt chén xuống, cô đã bị anh kéo ngồi lên chân.
“Hoắc Minh... anh vẫn còn đang bệnh.” Ôn Noãn khẽ nói, giọng có chút kháng cự. Hoắc Minh một tay giữ chặt cằm cô hôn lên môi cô, tay kia lặng lẽ luồn vào bên trong, bắt đầu thăm dò...
“Ôn Noãn, em xong chưa?” Bên ngoài vang lên giọng nói khàn khàn của Hoắc Minh, Ôn Noãn không dám nghĩ ngợi thêm nữa, nhanh chóng chỉnh trang lại.
Trong thang máy. Cô không khỏi khẽ nói: "Anh cần nghỉ ngơi! Công việc không thể đợi đến ngày mai giải quyết sao?"