Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 119: Nụ Cười Của Ôn Noãn
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Minh trở về căn hộ. Vẻ mặt anh không được vui, Ôn Noãn nhìn thấy bèn khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Hoắc Minh nhìn chằm chằm vào cô. Ôn Noãn đã thay quần áo, mặc một chiếc váy hoa sẫm màu, khoác vest dài màu champagne, mái tóc nâu dài xõa ngang eo, trông vừa dịu dàng vừa xinh đẹp.
Hoắc Minh vẫy tay, Ôn Noãn liền đi tới. Anh tựa cằm lên vai cô, giọng khàn khàn nói: “Anh nghe dì Nguyễn nói mấy ngày trước là sinh nhật em, thứ Bảy này anh tổ chức bù cho em nhé?”
Ôn Noãn cảm thấy vừa được yêu chiều vừa có chút bất an.
Hoắc Minh ngẩng đầu, khẽ hôn cô một lúc rồi nói: "Đưa anh đến văn phòng."
Ôn Noãn cảm nhận được trong lòng anh đang có tâm sự. Cô không ngốc, đoán chắc có liên quan đến người mà anh vẫn luôn tơ tưởng. Ôn Noãn cũng tinh ý không hỏi, mà ngược lại ôm cổ anh, nũng nịu: "Miễn là anh muốn, ngày nào em cũng có thể đưa 'sugar daddy' đi làm."
Ôn Noãn nở nụ cười.
Anh miễn cưỡng vỗ nhẹ lên người cô rồi đi vào phòng thay quần áo.
Ôn Noãn đi đến bên 'Morning Dew' bé nhỏ kia, nhẹ nhàng vuốt ve... Hoắc Minh là một tình nhân hoàn hảo, nhưng anh không phải là một người chồng lý tưởng.
Anh nuông chiều cô, nhưng không thể yêu cô.
Ôn Noãn may mắn tỉnh mộng sớm, nếu không cô thật sự sẽ mù quáng vì tình yêu, và chắc chắn cô sẽ sớm tỏ tình với anh, nói với anh rằng cô muốn sống cùng anh mãi mãi...
Còn câu trả lời của anh, Ôn Noãn dùng ngón chân cũng có thể đoán được.
"Ôn Noãn..." Hoắc Minh đi ra, thấy cô đang trầm tư...
Ôn Noãn nhìn bộ đồ lịch lãm của Hoắc Minh, khẽ mỉm cười: “Luật sư Hoắc hôm nay thật đẹp trai!”
Hoắc Minh khẽ nhếch môi. Trên đường Ôn Noãn đưa anh đến văn phòng, họ không nói với nhau lời nào, cho đến khi Hoắc Minh xuống xe anh mới nói nhỏ:
"Những ngày này anh có thể sẽ bận một chút."
"Em biết... công việc anh rất bận rộn." Ôn Noãn hiểu ý tứ của anh.
Hoắc Minh trầm ngâm giây lát, ôm cô hôn một cái.
Ôn Noãn khẽ vuốt vô lăng rồi nói đùa với anh: "Hoắc Minh, mới chỉ vài ngày thôi mà sao chúng ta giống đôi vợ chồng già quá vậy? Cứ hôn nhau qua loa thế này để giải quyết công chuyện."
Tâm trạng Hoắc Minh vốn không tốt. Những lời này bất chợt khiến anh cảm thấy được khơi gợi, cả người như sống lại.
Anh cảm thấy khá thú vị! Anh nhìn cô cười: "Chờ đấy! Xong việc anh sẽ xử lý em!" Ôn Noãn nhìn anh, mỉm cười nhàn nhạt: "Ừ, em đợi."
Khi Hoắc Minh xuống xe và đi vào văn phòng, Ôn Noãn ngồi trong xe, yên lặng suy nghĩ, xem ra đúng là như vậy rồi.
Quả bom nguyên tử trong cuộc đời Hoắc Minh đã quay trở lại...
Ôn Noãn không suy nghĩ thêm nữa.
Ôn Noãn đẩy một bản hợp đồng đến trước mặt chị Lê.
"Em nghĩ cái này còn giải khát hơn cả ly cà phê đá."
Chị Lê cầm lên, có vẻ hoài nghi, nhưng khi nhìn thấy nội dung, cô ấy kinh ngạc.
Thật không tin được! Có chuyện tốt như vậy sao?