Chương 120: Hoắc Minh thích gì ở cô ấy?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 120: Hoắc Minh thích gì ở cô ấy?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một văn phòng cao cấp 400 mét vuông, hoàn toàn mới, chỉ năm trăm nghìn một năm?
Chị Lê nhìn kỹ càng, rồi ôm chầm lấy Ôn Noãn, xúc động nói: "Ôn Noãn, em đúng là mẹ ruột của chị rồi!... Để có được bản hợp đồng này chắc em đã tốn rất nhiều công sức nhỉ?"
Chị Lê vẫn còn độc thân, nhưng điều đó không ngăn cản cô ấy tưởng tượng ra một câu chuyện tình yêu nồng cháy giữa Ôn Noãn và Hoắc Minh.
Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy kích thích!
Ôn Noãn hơi ngượng, vén tóc nói: “Thật ra cũng không khó lắm, là anh ấy chủ động đưa cho em."
Chị Lê rất hài lòng.
Cô ấy nói: "Phụ nữ phải biết tính toán cho bản thân. Em đã theo người ta mà không có danh phận hay cam kết gì thì ít nhất anh ta cũng phải cho em một thứ gì đó ra hồn chứ... Thôi được rồi, chị Lê cảm ơn em nhiều lắm."
Chị Lê là người thẳng thắn, sau khi cân nhắc một chút, đã đề nghị tăng cổ phần của Ôn Noãn lên 40%.
Ôn Noãn cảm thấy đó là một đề nghị công bằng. Hai người vui vẻ uống cà phê và trò chuyện phiếm.
Giám đốc Lê là người nắm được nhiều tin tức nội bộ, cô ấy biết Ôn Noãn và Bạch Vi có mối quan hệ tốt nên không khỏi nhắc nhở vài câu: "Gần đây Bạch Vi xảy ra chuyện gì thế? Nghe nói chồng cô ấy đã hối cải, muốn hoàn lương rồi mà nhỉ? Thế sao tối qua chị lại thấy hắn và Đinh Tranh thuê phòng ở khách sạn vậy?"
Ôn Noãn hơi giật mình.
Cô hơi thất thần, chậm rãi khuấy cà phê nói: "Có lẽ Bạch Vi không biết."
Chị Lê không phải người trong cuộc, cũng không thể nói quá nhiều, chỉ nói lấp lửng rồi cho qua.
Nhưng Ôn Noãn lại để tâm.
Lúc ngồi trên xe, cô gọi điện cho Bạch Vi, không ngờ cô ấy không đợi cô nói, Bạch Vi đã chủ động: "Ôn Noãn, cậu muốn hỏi chuyện của Diêu Tử An và Đinh Tranh phải không?"
Ôn Noãn không thể nói thẳng, cô chỉ nhẹ nhàng thở dài. Giọng Bạch Vi trở nên căng thẳng, thậm chí run rẩy.
Cô ấy nói: "Tớ không còn cách nào khác, tớ biết rõ anh ta là một người tồi, không thể thay đổi, nhưng tớ yêu anh ta... Hơn nữa mấy năm qua, gia đình tớ cũng sống nhờ vào anh ta, Ôn Noãn tớ biết cậu khinh thường tớ, nhưng... nhưng đừng khuyên tớ ly hôn, tớ không thể rời xa, tớ không thể sống thiếu anh ta! Chỉ cần anh ta không dẫn người về nhà làm loạn... Tớ sẽ mắt nhắm mắt mở xem như không biết."
Nếu cô ấy đã nói đến nước này thì Ôn Noãn thật sự không thể khuyên bảo thêm nữa.
Nhưng Bạch Vi là người bạn tốt nhất của cô, cô không thể ngồi yên mà nhìn.
Cô hẹn Bạch Vi đi hát, cùng cô ấy uống rượu.
Bạch Vi uống rất nhiều rượu, vừa khóc vừa cười: "Ôn Noãn, cậu nghĩ hai người chúng ta sao lại xui xẻo đến vậy, đều bị Đinh Tranh cắm sừng! Cô ta thì tài giỏi đến mức nào chứ, xét về ngoại hình và vóc dáng, cô ta kém chúng ta mấy bậc, tại sao đàn ông lại phải lòng cô ta vậy chứ?"
"Liệu có phải vì cô ta rất gợi cảm hay không?" Ôn Noãn ngẫm lại, cũng thấy đúng.
Cô thuật theo lời Bạch Vi, nói: "Cô ta luôn gặp được người chấp nhận mình!"
Bạch Vi nằm sấp trên bàn, nói mê sảng: "Cô ta chỉ có thể lừa tên khốn Diêu Tử An kia mà thôi! Ôn Noãn cậu biết mà, lần trước Đinh Tranh đi đến chỗ Cố Trường Khanh đã bị đánh gần chết, còn nữa, cô ta không phải cũng dụ dỗ Hoắc Minh sao... Cậu xem thậm chí anh ta còn không thèm liếc lấy cô ta một lần, chỉ có tên ngốc Diêu Tử An kia quá ngu, cũng chỉ có hắn mới ngu thế thôi!"
Cuối cùng Bạch Vi ôm bồn cầu nôn đến trời đất quay cuồng!
Đợi cô ấy tỉnh lại, Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm cô ấy, nhỏ giọng nói: “Bạch Vi, ly hôn đi!”
Bạch Vi chỉ mới 24 tuổi, trẻ trung xinh đẹp, Diêu Tử An không đáng để cô ấy dành cả đời để chờ đợi, sau khi cắt đứt quan hệ, tập trung vào sự nghiệp hoặc tìm một người đàn ông mới, như thế còn tốt hơn bây giờ.
Bạch Vi ngơ ngác một lúc.
Cô ấy thì thào nói: "Tớ cũng muốn thế! Tớ cũng muốn ly hôn nhưng tớ không cam lòng, tớ và anh ta đã có chừng ấy năm tình cảm mà cũng không sánh được với một kẻ hèn hạ như vậy."
Ôn Noãn tâm lạnh như nước.
Cô gọi điện thoại cho Diêu Tử An, bảo hắn đến đón người.
Nhưng không ngờ khi Diêu Tử An nhận điện thoại, lịch sự thì lịch sự đó, nhưng không chịu đến đón.
Hắn nói: "Ôn Noãn, cô đừng can thiệp vào chuyện của chúng tôi! Tôi chơi đùa với phụ nữ bên ngoài nhưng Bạch Vi không sai sao? Có người đàn ông nào có thể chịu đựng được tính cách của cô ấy chứ?"
Ôn Noãn hơi tức giận.
Cô lạnh lùng nói: "Nếu anh không chịu được, anh có thể ly hôn với cô ấy! Sau đó, anh muốn tìm cô gái trẻ nào chẳng được, tại sao phải tìm một người phụ nữ mà ai nấy đều rõ để khiến người khác buồn nôn cơ chứ? Diêu Tử An, anh tự mình lăng nhăng không sao, nhưng phụ nữ chúng tôi không muốn mỗi ngày đều sử dụng nhà vệ sinh công cộng."
Ở bên kia, Diêu Tử An khó tin nhìn lại điện thoại của mình.
Trùng hợp đến lạ, Diêu Tử An còn đang ở bữa tiệc, Hoắc Minh cũng có mặt ở đây.
Người khác nghĩ là vợ của Diêu Tử An gọi đến kiểm tra nên trêu chọc vài câu: "Bạch Vi lại giận cậu rồi à?"
Diêu Tử An đã uống hơi say.
Hắn nhìn Hoắc Minh mỉm cười: "Luật sư Hoắc, là người của anh đó, mắng tôi là nhà vệ sinh công cộng, anh nói xem có nên dạy dỗ cô ấy lại một chút không?"